Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nàng Dâu Cực Phẩm - Lục Tuyết > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Chuyện của trẻ con, để trẻ con giải quyết

 

“Không hay đâu. Trẻ con đánh nhau thì có gì to tát, làm gì có chuyện người lớn phải đi kiếm.”

 

Lý Xảo Lan giơ tay cản Lục Tuyết: “Thanh Sơn cũng không có gì, đừng làm to chuyện.”

 

Nói câu này xong, Lý Xảo Lan cũng không dễ chịu gì. Chị biết mấy đứa nhỏ ở ngoài cứ bị người ta bắt nạt, nhưng nhà họ Tạ không chịu nổi thêm chuyện.

 

Tạ Thanh Sơn cúi gằm đầu: “Vâng, chị hai, em không sao.”

 

Lục Tuyết lắc đầu. Sao lại không sao được? Đứa nhỏ này nhìn là biết đã quen bị bắt nạt. Đâu còn là chuyện trẻ con đánh nhau qua lại nữa.

 

Cô hiểu nhà họ Tạ sống dè dặt, nhà lại nghèo, không ngẩng mặt lên được. Nhưng cứ thế này, lũ trẻ sẽ càng ngày càng nhát.

 

“Em không ra tay đâu. Chuyện trẻ con thì cứ để trẻ con giải quyết. Yên tâm, không to chuyện đâu.” Lục Tuyết nắm tay Tạ Thanh Sơn, lại vẫy tay gọi Tạ Tử Thù: “Lại đây, chị hai dẫn các em đi trả thù.”

 

Tạ Tử Thù do dự một lát, nghĩ đến bộ mặt đáng ghét của Đại Tráng, cắn răng nắm lấy tay Lục Tuyết.

 

Cô dẫn hai đứa trẻ quay lại chỗ chúng vẫn đào rau dại. Ở đó vẫn còn mấy đứa trẻ chưa về, toàn là nhà khá giả, chứ không như nhà họ Tạ gần như sống nhờ rau dại.

 

Tạ Thanh Sơn chỉ một thằng nhóc mập ú: “Chị hai, nó là Đại Tráng đấy.”

 

Lục Tuyết nhìn thân hình bé xíu của Tạ Thanh Sơn, chả trách đánh không lại. Đại Tráng to đến mức nhét lọt được cả nó vào trong.

 

“Hôm nay chị dạy cho các em một chiêu. Đánh không lại thì không cần phải liều mạng với chúng.”

 

Lục Tuyết lấy ống tre đựng nước, đổ xuống gốc cây, nhào thành bùn, nắn thành mấy cục rồi chia cho cặp song sinh.

 

“Xem đây.” Cô nhặt một cục, dùng sức vừa phải, “vèo” một phát ném thẳng vào mặt thằng bé mập.

 

Đại Tráng tru lên một tiếng, hơ tay gạt bùn trên mặt, càng gạt càng bẩn, có chỗ còn bám vào cả mắt.

 

Lục Tuyết nói với hai đứa song sinh đang đứng sững lại: “Cầm bùn ném nó, ném vào quần áo.”

 

Hai đứa chớp chớp mắt, vui vẻ cầm bùn ném tới.

 

Cặp song sinh ném không chuẩn, nhưng không sao. Không chuẩn thì lấy số lượng bù lại, với lại có Lục Tuyết làm “cỗ máy sản xuất cục bùn”.

 

Đại Tráng bị ném đến oai oái, lại không nhìn rõ kẻ nào ném.

 

Đúng lúc hai đứa ném đang hào hứng, đám trẻ khác nghe tiếng Đại Tráng chạy ùa tới.

 

Người chạy đến đầu tiên là Tạ Bát Sơn. Cậu ta liếc một cái đã thấy cặp song sinh đang ném bùn, ồ, còn có cả Lục Tuyết đang chuyền bùn.

 

“!!!!!” Vẻ mặt như gặp ma của Tạ Bát Sơn làm Lục Tuyết thích thú. Cô cầm cục bùn, uy hiếp lắc lắc về phía cậu.

 

Tạ Bát Sơn vội dời mắt đi. Chị dâu họ này cậu ta không dây vào được.

 

Thấy có người đã chạy đến, Lục Tuyết mỗi tay bồng một đứa, phóng đi trong ánh mắt kinh ngạc của Tạ Bát Sơn, chớp mắt đã không còn bóng dáng.

 

Đợi Đại Tráng lau sạch bùn trên mặt thì phát hiện trên người cũng dính đầy. Nó thấy rầu cả ruột, đây là bộ quần áo mới thay hôm nay mà!

 

Đại Tráng gầm gừ hỏi một vòng, ai cũng bảo không thấy ai ném bùn vào nó.

 

Nó tưởng mình gặp phải thứ không sạch sẽ mà bà nội hay nói, sợ quá, vừa khóc vừa chạy về nhà.

 

“Sao rồi, vui không?”

 

Lục Tuyết và hai đứa trẻ ngồi trong sân, Tạ lão đầu với mọi người đang dọn dẹp đồ đạc ở đằng xa.

 

“Vui!”

 

Tạ Tử Thù bĩu môi: “Nhưng bùn ném lên người đâu có đau!”

 

Lục Tuyết cười: “Hề hề, các em nghe kỹ đây.”

 

Nhà Trương bà tử.

 

“Cái đồ phá của! Đây là quần áo vừa giặt sạch đấy! Đã nói bao nhiêu lần là phải cẩn thận, quần áo không giặt nhiều được, thế mà còn đi nghịch bùn!”

 

“Đánh chết cái đồ phá của!”

 

“Hu hu hu, không phải con, con không có, người ta ném vào người con!”

 

“Vậy mày nói ai ném, mẹ đi tìm nó!”

 

“Hu hu hu, con không biết!”

 

“Không biết? Giữa ban ngày ban mặt mà không nhìn thấy ai ném? Học đòi nói dối rồi à?”

 

“Hu hu hu, con không có!”

 

……

 

Tiếng khóc của Đại Tráng truyền sang rõ mồn một. Tạ Tử Thù lúc này mới vui vẻ, dựa vào chân Lục Tuyết, mặt nhỏ đỏ ửng.

 

Chị hai bây giờ đúng là khác thật, biết trả thù cho tụi em như anh hai.

 

Tạ Thanh Sơn nhìn Lục Tuyết, ánh mắt sáng đến đáng sợ. Hóa ra còn có thể làm như vậy. Không biết từ lúc nào, một hạt giống đã âm thầm nảy mầm trong lòng cậu.

 

Thấy lũ trẻ vui, Vương thị cũng mỉm cười, khẽ nói: “Không bị ai thấy chứ?”

 

“Hình như anh Bát thấy rồi.” Tạ Thanh Sơn chợt nhớ ra, có chút căng thẳng.

 

“Không sao đâu, thằng bé đó không nói đâu. Hề hề.” Tạ Trọng Sơn tiếp lời.

 

Thấy Lục Tuyết có vẻ khó hiểu, Vương thị chợt nhớ chắc nàng chưa quen, liền ngồi xuống bên cạnh, nhỏ nhẹ nói: “Là thằng bé nhà bác hai đấy, lanh lợi lắm.”

 

Nghĩ lại gương mặt thằng bé, đúng là cũng có nét giống Thanh Sơn.

 

Dọn dẹp xong, Lý Xảo Lan vào bếp nấu cơm tối. Trước tiên, chị cho xương to vào nồi đất ninh, rồi lấy miếng thịt hôm qua Lục Tuyết mua ra.

 

“Bịch bịch bịch”, băm thành từng miếng nhỏ đều tăm tắp, bỏ vào chảo sắt, lại đổ vào một bát nước, định thắng mỡ lợn.

 

Lục Tuyết nghe thấy động tĩnh, dẫn hai đứa nhỏ vào bếp, trân trân đứng chầu bên cạnh.

 

Thịt! Cuối cùng cũng được ăn thịt! Không còn phải uống canh rau dại nữa! Lục Tuyết chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà hú một tiếng.

 

Hai đứa nhỏ thì càng khỏi nói, đã lâu lắm rồi mới nhớ ra thịt có vị gì.

 

Nước trong chảo cạn dần, mỡ trong thịt lợn tiết ra. Tiếng xèo xèo và hương thơm của thịt tràn ngập cả gian bếp, rồi từ từ bay ra ngoài.

 

“Thơm quá, thơm quá, để Bảo Châu xem!” Tạ Bảo Châu bị hương thơm hấp dẫn chạy tới, nhưng không nhìn thấy trong nồi có gì.

 

Nó nắm tay Lục Tuyết lắc lắc không ngừng. Giờ thì nó chẳng sợ Lục Tuyết chút nào.

 

Lục Tuyết bế Tạ Bảo Châu lên, lùi ra sau vài bước, cách xa cái chảo một chút, sợ mỡ bắn vào nó.

 

Lý Xảo Lan nhìn mấy người, không nhịn được cười: “Còn phải đợi một lát nữa, đừng vội mà.”

 

Bốn cái đầu cùng gật, nhưng chẳng ai chịu rời đi.

 

Mãi đến khi thấy tóp mỡ được vớt ra, lũ trẻ mới miễn cưỡng dời mắt, chuyển sang nhìn Lục Tuyết.

 

“Chị hai, ăn được chưa?”

 

Nhìn ánh mắt mong chờ của lũ trẻ, Lục Tuyết không đành lòng từ chối.

 

“Mỗi đứa một miếng trước, còn lại lát nữa ăn cơm. Cẩn thận bỏng!”

 

Hai đứa trẻ reo lên một tiếng, đợi chị cả rắc muối lên trên, mỗi đứa cẩn thận nhón một miếng, vừa thổi vừa cắn một miếng nhỏ, sướng không chịu được.

 

Tạ Bảo Châu giãy giụa trong lòng Lục Tuyết: “A! A! Ăn!”

 

Lý Xảo Lan gắp một miếng nhỏ nhất, thổi nguội rồi đút vào miệng nó.

 

Rút tay về, chị thoáng thấy ánh mắt thèm thuồng của Lục Tuyết, khẽ cười thầm, gắp một miếng nhét vào miệng cô.

 

Lục Tuyết vội nhai ngấu nghiến, miệng đầy vị béo ngậy, cả người đắm chìm trong hương vị tuyệt vời của tóp mỡ.

 

Vì thế cô không để ý, bát tóp mỡ đã bị Lý Xảo Lan cất đi.

 

“Đi đi đi. Ăn xong ra ngoài hết đi, tôi nấu cơm.”

 

Lý Xảo Lan múc mỡ trong chảo vào hũ, múc đến giọt cuối cùng.

 

Nhóm lửa, chị đổ đám rau dại đã rửa sạch vào chảo “xoè” một tiếng. Đây đã là thứ xa xỉ hiếm có trong năm.

 

Cả năm cũng chỉ khi thắng mỡ mới có một bữa rau xào mà ăn.

 

Đáng tiếc, rau chia khi phân nhà đã ăn hết từ lâu, rau ngoài ruộng lại chưa mọc, nên đành xào rau dại.

 

Cuối cùng rắc chút muối là múc ra được.

 

Đến bữa cơm, Lục Tuyết nhìn trước mặt là xương lợn hầm rau dại với rau dại xào, thấy chán đời hẳn. Cô ghét rau dại!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi