Chương 39: Phí bảo kê
Không bao lâu, đám người kia đã đi tới trước quầy của Lão Trương.
Lão Trương miễn cưỡng nặn ra nụ cười, cũng vốc một nắm tiền đồng nhét vào tay bọn chúng.
“Hề hề, phiền mấy vị chiếu cố nhiều.”
Gã đàn ông cầm đầu vỗ vai ông: “Yên tâm, ở Nam thị nếu gặp chuyện, cứ báo danh Thanh Long Bang của bọn ta. Giờ cho ta một bát thịt gà.”
“Vâng ạ!” Lão Trương dù đau lòng vô cùng, nhưng động tác trên tay không dám chậm trễ chút nào.
Ngay bên cạnh quầy Lão Trương là quầy của nhà họ Tạ. Đám đàn ông bước tới trước mặt.
Thấy trên quầy chỉ có một mụ già và một cô nương, cô nương trắng trẻo sạch sẽ, nhỏ nhắn xinh xắn, bọn chúng lập tức nảy sinh ý đồ xấu.
“Ối chà, cô nương ra bày quầy vất vả quá nhỉ? Hay là theo đại gia ta, bảo đảm cô được ăn ngon mặc đẹp.”
Gã cầm đầu với vẻ lưu manh vươn tay sờ vào mặt Lục Tuyết.
Đám kia cũng hùa theo cười ồn ào: “Đúng đó, cô nương, cứ theo đại ca bọn ta, bảo đảm không thiệt thòi đâu. Ha ha ha.”
Lục Tuyết lùi lại tránh tay gã, lạnh lùng nhìn bọn chúng.
“Cô nương nhìn ta chăm chú vậy, chẳng lẽ đã để mắt tới ta rồi?” Gã đàn ông tiếp tục trêu ghẹo.
Vương thị run rẩy đẩy Lục Tuyết ra sau lưng: “Mấy vị đại gia, đây là chút lòng thành của chúng tôi.”
Chỉ trong chốc lát, Vương thị đã hiểu ra, đây chẳng phải là cái gọi là phí bảo kê hay sao.
Không nộp thì không xong. Bà nhớ hồi trẻ, nhà bà mở tiệm tạp hóa.
Trấn của bà cũng có một đám người như vậy.
Cả con phố đều nằm dưới tay bọn chúng, người của nha môn cũng mặc kệ.
Tiệm bánh ngọt đối diện nhà bà, chỉ vì không nộp phí bảo kê, cửa tiệm ngày nào cũng bị người ta hắt phân.
Cuối cùng, thật sự không trụ nổi, không những phải đóng cửa mà còn lỗ cả đống tiền.
“Bà già, bà cũng biết điều đấy. Sao ta chưa từng thấy mấy người? Dân mới đến à?”
“Vâng vâng, bọn tôi vừa mới chuyển đến, chỉ kiếm chút tiền mưu sinh.” Vương thị lúng túng đáp.
Gã cầm đầu giở tấm vải phủ trên chậu: “Bán cái gì thế? Mùi này sao quen quen vậy?”
Một gã mặt mũi trông như khỉ, mắt láo liên, nói: “Đại ca, đây chẳng phải là món thỏ xào cay hôm trước sao? Lần trước bọn mình đến, không thấy người đâu!”
Nghe vậy, gã cầm đầu cũng nhớ ra. Lúc đó nghe nói Nam thị có món ăn mới lạ.
Bọn chúng hối hả chạy tới, chỉ thấy hai cái chậu, hỏi Lão Trương bên cạnh mới biết hai người đã đi rồi.
Tức quá, hắn đạp vỡ cả hai cái chậu. Thì ra là bọn họ.
“Cho ta một phần thỏ xào cay nếm thử.”
Không đợi Vương thị động tay, Lục Tuyết trực tiếp múc một bát đầy đưa qua.
Gã cầm đầu cười toe toét nhận lấy: “Cô nương nhiệt tình ghê.”
Giữa đông người cũng không tiện quá lộ liễu, hắn quyết định đợi Nam thị tan chợ rồi sẽ tìm Lục Tuyết thân mật.
Giờ mà đi thu tiền vẫn là quan trọng nhất!
Hắn nhìn Lục Tuyết một cái thật sâu, rồi mới dẫn đám thuộc hạ đi về phía quầy kế tiếp.
Bọn chúng vừa đi vừa ăn, tay dính dầu mỡ cũng chẳng bận tâm, nhìn thấy chủ quầy nào không vừa mắt, liền trực tiếp bôi lên quần áo hoặc bàn hàng của người ta.
Chủ quầy không những không dám tức giận, còn phải nặn ra nụ cười lấy lòng.
“Cô về sớm đi. Ngày mai vẫn nên để đàn ông trong nhà tới. Đám này không phải hạng tốt lành gì đâu.”
Không biết Lão Trương đứng từ lúc nào cách Lục Tuyết không xa, lên tiếng.
Lục Tuyết ngạc nhiên nhìn ông. Ông đang lo lắng cho cô sao?
“Tôi nói thật đấy, đừng vì kiếm tiền mà coi thường.” Lão Trương sốt ruột nói.
Cô gái này tuy là đối thủ cạnh tranh khiến ông mất chút tiền.
Nhưng tuổi cô ấy cũng xấp xỉ con gái ông, nếu thật bị hãm hại, cha mẹ cô ấy chắc đau lòng biết bao.
Cái đám đó ngoài không giết người phóng hỏa ra thì chuyện xấu gì cũng làm. Cách đây không lâu, một cô vợ trẻ đã bị bọn chúng làm hại.
“Bọn họ rốt cuộc là người thế nào?” Lục Tuyết hỏi.
Lão Trương hạ giọng: “Kẻ cầm đầu kia là em ruột của bộ đầu Tiền đấy!”
Bộ đầu? Em trai của một kẻ cầm đầu đám nha sai mà lại ngang ngược như vậy? Lục Tuyết cảm thấy vô cùng chấn động.
“Đừng xem thường bộ đầu Tiền. Mấy đời nhà hắn đều làm trong huyện nha, ngay cả tri huyện cũng phải nể vài phần.” Lão Trương nhìn ra sự khó hiểu của cô, giải thích.
Nghĩ cũng đúng, tri huyện dù là quan lớn cũng chỉ là một người, muốn làm nên việc gì vẫn phải dựa vào người bên dưới.
“Vậy sao hắn lại ở cái trấn nhỏ của chúng ta?” Theo cô biết, trấn này có vẻ không mấy giàu có.
“Chậc, tại trấn mình cách huyện xa, có xảy ra chuyện gì cũng dễ dập xuống.”
“Tôi nói thật đấy, sau này cô đừng đến nữa, đổi đàn ông trong nhà đi. Cô xem người buôn bán ở Nam thị, ngoài đàn ông ra, còn lại toàn là mấy bà lớn tuổi như mẹ cô.”
Lão Trương nói vậy, Lục Tuyết mới nhận ra, cô đến Nam thị nhiều lần như thế, đúng là chưa từng thấy cô gái trẻ nào đi buôn bán.
Nói xong, Lão Trương quay về quầy mình.
Vương thị và Lục Tuyết khẽ thì thầm: “Mẹ thấy ông ấy không phải người xấu, con nói xem trước đó hai mẹ con mình có phải hiểu lầm không?”
Lục Tuyết cũng không rõ trước đó có phải hiểu lầm hay không, dù sao lòng người vốn phức tạp.
Một người có thể vì lo sợ cô bị tổn thương mà giúp đỡ cô, cũng có thể vì lợi ích của bản thân mà hại cô.
Lục Tuyết đứng xa xa nhìn đám người vẫn đang thu phí bảo kê ở Nam thị.
Cô nói với Vương thị là ra ngoài một lát, rồi quay người rời đi.
Lục Tuyết lặng lẽ bám theo sau đám người đó. Cái túi trên tay gã cầm đầu bị hắn lắc kêu loảng xoảng.
Toàn là tiền đồng thu được ở Nam thị, nói ít cũng phải cả nghìn đồng.
“Đại ca Tiền, hôm nay chúng ta đi đâu?” Một tên đàn em phía sau lấn tới hỏi.
“Lắm chuyện thế? Theo ta đi là được. Để ta cho các ngươi biết thế nào là đàn bà thực thụ.”
Cô nương ở quầy kia khiến hắn ngứa ngáy không chịu nổi, đương nhiên phải tìm chỗ trút bớt lửa trước đã.
Theo sau một tràng cười dâm đãng, cả bọn đi vào một con hẻm nhỏ.
Lục Tuyết lặng lẽ bám theo. Không ngờ bọn chúng lại đi vào nơi vắng vẻ như vậy, đúng là đang buồn ngủ lại có người kê gối.
“Đại ca Tiền, cô nương đó... lúc đó có thể... hề hề.” Gã mặt khỉ nói.
“Cái thằng này!” Đại ca Tiền bốp một phát vào đầu hắn.
Không biết từ lúc nào, bọn chúng lại nhắc tới Lục Tuyết. Cái trấn này hiếm thấy cô nương nào xinh đẹp đến vậy.
Ngay khi bọn chúng nói những lời đó, Lục Tuyết đã đi tới gần.
Cô từ trong không gian lấy một mảnh vải bịt quanh mặt, chỉ để lộ đôi mắt, lại khoác thêm một chiếc áo khoác lớn từ kiếp trước để trong không gian, thắt lưng buộc lại, trông cũng ra dáng đại hiệp.
Cô nhanh chóng quan sát một vòng, phát hiện vị trí này rất tốt.
Ngoài bọn chúng ra, trước sau đều không có ai.
Lo lát nữa có người đi ngang, Lục Tuyết quyết định giải quyết nhanh gọn.
Cô xông tới, một cước đạp vào lưng Đại ca Tiền. Hắn kêu thảm một tiếng rồi ngã sấp xuống đất.
Trong đầu hắn chỉ còn mỗi chữ “đau”, nằm sấp dưới đất không dám nhúc nhích. Xương hắn không gãy đấy chứ?
Đám kia cũng kịp phản ứng, nhưng thấy người động thủ với bọn chúng lại nhỏ con như vậy.
Một lúc, chúng đều sửng sốt. Người thời nay to gan vậy sao?
Một tên vội đỡ Đại ca Tiền dậy, những tên còn lại đồng loạt xông lên.
Đối mặt với đám người xông tới, Lục Tuyết né trái tránh phải, chờ đúng thời cơ tung một cú đấm mạnh vào bụng một tên. Tên đó kêu thảm một tiếng rồi co quắp dưới đất.
Cô xoay người đạp một cước vào tên khác, tên đó “rầm” một tiếng đập vào tường.
Hai tên lần lượt ngã xuống, đám còn lại có phần sợ hãi, bắt đầu rụt rè lùi lại.
Cuối cùng, người còn đứng lại chỉ có mình Lục Tuyết. Cô chậm rãi bước tới trước mặt Đại ca Tiền.
Thấy Lục Tuyết tới gần, mặt Đại ca Tiền viết đầy vẻ kinh hãi.
