Chương 4: Lên núi
Một lát sau, từ trong bếp bay ra mùi thơm. Lại qua một khắc, Tạ Thanh Sơn bưng ra một chiếc bát lớn, bên trong là mấy con chim sẻ đã luộc chín.
Lục Tuyết: “...”
Đây là lần đầu cô thấy chim sẻ luộc. Chẳng phải nên rán sao? Thôi được, nhà họ Tạ không có dầu, nhưng nướng cũng được vậy.
Nếu không phải vì mình...
Ai không nấu cơm thì đừng chê đầu bếp!
Tạ Thanh Sơn thấy Lục Tuyết mặt không cảm xúc nhìn cậu một cái mà mãi không chịu nhận lấy bát, hai chân không tự chủ run lên, mặt cũng bắt đầu tái. Không phải lại muốn đánh cậu đấy chứ?
Lục Tuyết thấy bộ dạng Tạ Thanh Sơn thì hơi im lặng. Cô có làm gì đâu, bày vẻ mặt đó là sao!
Rồi chợt nhớ thân xác cũ từng ra tay với thằng bé, đúng là khiến cô không biết nói gì.
Đứa trẻ mới bao nhiêu tuổi, sao nỡ xuống tay.
Lục Tuyết lặng lẽ nhận lấy bát lớn, liếc thấy Tạ Tử Thù đứng ở cửa bếp nuốt nước bọt mấy lần và Tạ Bảo Châu đang mút ngón tay.
“Lấy thêm một cái bát nữa.” Hoàn cảnh này, một mình cô không nuốt nổi, huống hồ cô còn đang tính hòa nhập với nhà họ Tạ.
Tạ Thanh Sơn cầm bát đến trước mặt cô. Lục Tuyết chia nửa số chim sẻ sang rồi đưa cho cậu.
Tạ Thanh Sơn do dự, nhìn Lục Tuyết một cái, rồi lại nhìn chim sẻ trong bát, không dám nhận. Đây không phải bữa cuối cùng của cậu chứ?
“Cầm lấy.” Lục Tuyết nhét thẳng bát vào lòng cậu bé, không màng đến bọn nhỏ, đứng dậy về phòng.
Chim sẻ chẳng có bao nhiêu thịt, hai đứa nhỏ lại không bỏ muối, nên vị không ngon gì.
Nhưng bất luận là với Lục Tuyết từng sống trong mạt thế, hay với ba đứa trẻ lâu nay chỉ ăn rau dại, thì đây đều là món ngon hiếm có.
Buổi tối, khi người nhà họ Tạ trở về, Tạ Thanh Sơn cẩn thận bưng ra sáu con chim sẻ Lục Tuyết cho, kể lại với cả nhà chuyện buổi chiều.
Người nhà nghe xong cũng thấy lạ, không lẽ Lục Tuyết bỏ thuốc độc?
Mãi đến khi nghe Tạ Thanh Sơn nói là bọn nhỏ tự nấu, họ mới yên tâm.
Ông Tạ và mọi người vốn không muốn ăn, nhưng mấy đứa trẻ cứ nài nỉ, Lý Xảo Lan bèn cẩn thận gỡ hết thịt chim sẻ, trộn với rau dại và gạo lứt nấu thành một nồi.
Lý Xảo Lan bưng nồi lên bàn, ánh mắt cả nhà như có như không hướng về phía cửa phòng Lục Tuyết.
Cuối cùng Tạ Thanh Sơn nghiến răng, gõ cửa phòng Lục Tuyết: “Chị... chị dâu ơi, ăn cơm.” Giọng có chút cứng nhắc.
Lục Tuyết cố ý nằm trên giường không nhúc nhích, khẽ cong khóe môi. Khởi đầu tốt đấy.
Mâm cơm nhà họ Tạ luôn im lặng, hôm nay cũng không ngoại lệ, chỉ là mọi người ăn nhanh hơn hẳn.
Cuộc sống như vậy kéo dài mấy ngày. Mỗi sáng Lục Tuyết thức dậy, trong nhà vẫn không một bóng người, nhưng trong nồi luôn có bát canh rau dại để phần cô.
Vết thương trên đầu vẫn chưa khỏi, cô chưa từng ra khỏi nhà họ Tạ, vẫn ngồi trong sân đánh chim sẻ mỗi ngày, rồi đợi cặp song sinh về giúp cô nấu.
Tất nhiên, lần nào cô cũng chia một nửa. Mấy đứa nhỏ nhìn qua cũng không còn sợ cô như trước, chỉ là vẫn không chịu lại gần.
Cho đến một ngày, Lục Tuyết ngồi trong sân chờ cả ngày, mà không còn con chim sẻ nào đậu xuống mái nhà họ Tạ nữa.
Nhìn vẻ mặt hơi thất vọng của bọn trẻ lúc về nhà, Lục Tuyết xoa xoa mũi, có chút xấu hổ.
Nhưng cũng đâu trách được cô. Mấy hôm nay nhà họ Tạ ăn chim sẻ, không đến một trăm con thì cũng phải tám mươi.
Cho dù não chúng bé đến đâu, chắc cũng nên biết nơi này nguy hiểm.
Xoa xoa đầu, Lục Tuyết cảm thấy mình chắc đã khỏi, quyết định mai ra ngoài.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua khe hở chiếu vào phòng. Lục Tuyết dậy, vào bếp, cầm bát canh rau dại để phần cho mình, ăn mà như nhai sáp.
Có chút gì trong bụng, dễ chịu hơn hẳn. Hôm nay lại không thấy con gà nào trong sân đi lại.
Gà nhà không động vào được, vậy thì ăn gà rừng vậy. Lục Tuyết thuận tay cầm đòn gánh đi ra khỏi cổng nhà họ Tạ.
Thôn Bình An ba mặt giáp núi, có hơn trăm hộ, tính ra là một làng lớn.
Chỉ là vị trí không được tốt, thu nhập của dân làng đều trông vào ruộng đồng, miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc.
Đang độ cày xuân, dân làng đều bận rộn ngoài đồng, ngay cả trẻ con cũng không rảnh, nên Lục Tuyết đi cả đường chẳng gặp ai.
Dựa theo trí nhớ của thân xác cũ, cô sải bước đi về phía núi.
Nghĩ đến tình trạng nhà họ Tạ, Lục Tuyết cũng hơi lo. Lúc ra cửa, cô nhìn vào lu gạo, bên trong chỉ còn một lớp gạo lứt mỏng tang.
Vốn dĩ cày xuân đã là việc mệt người, lại còn ngày nào cũng ăn rau dại. Cứ thế này, người đều phế hết. Dù người lớn có chịu được, mấy đứa nhỏ cũng không trụ nổi.
Hiện tại cô không có tình cảm gì với nhà họ Tạ, nhưng đã quyết định sống tiếp cùng họ, thì không muốn cái nhà này sụp đổ.
Đi được hai khắc, xung quanh dần không còn dấu vết con người.
Nghe nói mấy năm trước, mấy thanh niên trong làng vào núi săn thú, kết quả đụng phải bầy lợn rừng, một người chết, ba người bị thương.
Từ đó về sau, gần như không ai dám vào sâu trong núi nữa, đa số chỉ quanh quẩn ở vùng ngoài đào rau dại, nhặt nấm.
Cô dám đến thì tự nhiên có cách tự bảo vệ. Thân xác cũ vốn đã có sức khỏe lớn, thêm dị năng của cô nữa, biết đâu còn lợi hại hơn.
Vào sâu trong núi, Lục Tuyết chọn một cây cao hơn chục mét, mất một giây chuẩn bị tâm lý, rồi ôm thân cây soàn soạt trèo thẳng lên ngọn.
Đứng nhìn xa, những dãy núi nhấp nhô tựa như đội binh sĩ bảo vệ thôn Bình An, những mảng xanh rải rác nở trên người bọn họ – cảnh sắc không bao giờ thấy được ở mạt thế.
Tiếng chim hót lên xuống bên tai, lúc gần lúc xa, lúc to lúc nhỏ. Với cô mà nói, đây quả là tiên nhạc!
Lục Tuyết ngồi xổm trên ngọn cây, nhớ lại cảnh chật vật ở mạt thế, bỗng thấy hơi muốn khóc, thế là cũng thuận theo lòng mình há miệng.
“A, a, a...” Tiếng kêu khàn khàn lại khó nghe, không ngừng vang vọng giữa núi rừng.
Khóc xong, Lục Tuyết thấy dễ chịu hơn nhiều, cả người như thông suốt, cuối cùng mới nhớ ra chuyện chính.
Trượt dọc theo thân cây xuống, Lục Tuyết thấy bên cạnh có tảng đá cao nửa mét, muốn thử xem sức mình rốt cuộc lớn cỡ nào.
Cô đứng trước tảng đá, dồn khí vào đan điền, đá một phát – tốt, vỡ rồi.
Với sự hưng phấn kỳ lạ, Lục Tuyết nhanh chóng tiến sâu vào rừng. Còn đám cây cối bên đường thì xui xẻo, có cây bị gãy ngang, có cây bị toạc một mảng lớn, có cây bị lột sạch vỏ...
Cho đến khi hơi mệt, Lục Tuyết dựa vào gốc cây bị cô đánh gãy, nhớ lại kỹ càng thì phát hiện sức phá hoại này hình như không bằng kiếp trước.
Cứ tưởng là một cộng một bằng hai, ai ngờ lại là một cộng 0,5 rồi chia hai.
Bất quá thế giới này cũng chẳng có zombie gì đó, vậy là đủ dùng rồi.
Ngồi hóng gió một lúc, Lục Tuyết đứng dậy tìm dấu vết con mồi.
Lúc này mới phát hiện dấu vết dưới đất hỗn loạn, giống như không ít động vật nhỏ đang chạy thoát thân.
“Ơ, không phải là bị tiếng động vừa rồi của mình dọa chạy mất đấy chứ.” Lục Tuyết gãi đầu. “Sớm biết vậy thì lúc nãy đã thu liễm chút.”
Giờ thì làm sao đây? Muốn ăn chút thịt mà khó vậy sao!
Đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng động nhẹ. Lục Tuyết lập tức ném mẩu vỏ cây vừa cầm trong tay về phía đó, nghe như trúng thứ gì.
Đến gần xem, thì ra là một con thỏ xám to, đã tắt thở, hình như gãy chân, chẳng trách không chạy thoát.
Nhìn con thỏ mà cô vẫn chưa thấy đủ. Thế này còn chưa đủ cho một mình cô ăn.
Lục Tuyết xách con thỏ băng qua khu rừng. Giờ cô ngay cả vũ khí cũng không có, động vật lớn thì không tính. Dù sao cũng có thể đập chết, nhưng lần đầu ra tay, vẫn không nên làm chuyện gì quá ghê người.
Nhắc đến vũ khí, bước chân Lục Tuyết khựng lại. Cái đòn gánh cô cầm lúc ra khỏi cửa vứt đi đâu rồi nhỉ?
Thôi, lát nữa quay lại tìm vậy. Giá mà không gian của cô vẫn còn thì tốt.
Vừa nghĩ đến đây, cổ tay chợt nóng lên, như có thứ gì đó đang thiêu đốt.
Lục Tuyết vội vén tay áo lên, trên cổ tay lại có một vết bớt hình mây lành, y hệt kiếp trước.
Vết bớt này chính là không gian của cô. Tuy chỉ có thể chứa đồ, nhưng vẫn khiến cô vui vẻ đến lâu. Ai có thể từ chối một ngôi nhà di động chứ?
Lúc xuyên đến, cô đã kiểm tra. Thân xác này không chỉ khác cô về ngoại hình mà cả chiều cao lẫn dáng người đều khác, quan trọng nhất là không hề có vết bớt.
Vậy mà giờ đây, chỉ cần nghĩ đến không gian là vết bớt này xuất hiện?
Lục Tuyết cẩn thận chạm vào hình mây lành, quả nhiên trong đầu hiện ra hình dạng không gian, chừng hai sân bóng đá.
Không gian này là trạng thái tĩnh, bất luận thứ gì bỏ vào bao lâu, lấy ra vẫn y như cũ.
Mấy năm đầu mạt thế, cô gần như điên cuồng tích trữ lương thực và thuốc men. Nói là tích trữ điên cuồng, thật ra cũng chẳng có nhiều.
Nguyên nhân là vì lúc đầu quá nhát gan, mà người nghĩ đến chuyện tích trữ đồ đâu chỉ có mình cô. Hơn nữa, đa số dị năng giả đều mạnh hơn cô.
Đồ ăn trước khi chết cô đã ăn hết, nhưng đủ loại thuốc thì vẫn còn: thuốc cảm, thuốc hạ sốt, kháng sinh...
Có lẽ sau khi có dị năng, thể chất cô cũng trở nên rất tốt, chưa từng bệnh bao giờ, nên mấy loại thuốc này gần như chưa động đến.
Trong không gian còn có sách của cả nửa thư viện, vài bộ quần áo, đáng tiếc là giờ không lấy ra mặc được.
Còn có khá nhiều tấm pin mặt trời, đèn pin, bật lửa các loại.
Bên cạnh là một đống đồ linh tinh cô thấy thú vị, nét hiện đại khá đậm. Tránh dùng được thì vẫn nên tránh.
Quan trọng nhất là có thật nhiều băng vệ sinh.
“Không gian, tao yêu mày quá đi mất!” Lục Tuyết mừng muốn chết.
Bất quá cũng có nhiều thứ cô hay dùng, vì lúc đó định đi cùng chết với lũ zombie nên để lại chỗ ở, không thu vào.
Mặc kệ không gian đến bằng cách nào, có mà dùng là được. Lục Tuyết thuận tay ném con thỏ vào không gian, rồi lại nhặt một đống đá lớn nhỏ.
