Chương 47
Rừng cây gãy.
Tạ Đại Sơn chỉ cảm thấy mặt mình ướt đẫm, lơ mơ tỉnh dậy, vừa mở mắt liền trông thấy một đôi mắt sói xanh lè lấp lánh.
“A... cứu mạng... có sói!” Cậu ta vội đẩy Tiểu Bạch ra, chẳng màng đến cái chân đau nhức, vừa lăn vừa bò chạy xuống núi.
Đội tuần tra lúc này mới nhớ ra mình đã quên mất cái gì, vội vàng dìu Tạ Đại Sơn về nhà.
Hồi đó bọn họ đang bận thu dọn thịt lợn rừng, đặt cậu ta sang một bên, định bụng lần sau xuống núi sẽ dẫn theo.
Ai ngờ sau khi nghe Lục Tuyết nói, kích động quá, trong đầu chỉ nghĩ đến thịt lợn rừng, thế là quên bẵng cậu ta.
Lục Tuyết nghe thấy tiếng cậu ta hô hoán, bình thản trở mình ngủ tiếp.
Nàng vốn có nhớ, nhưng Tiểu Bạch với lũ sói không ăn thịt người, nhiệt độ ban đêm cũng không đến mức đông chết người, ở trên núi một đêm chẳng sao.
Tổ đội cùng đi với Tạ Đại Sơn thì khổ, bị Triệu thị chặn ngay ở cửa nhà mắng cho một trận.
Lúc trước đã nói là thôn bao cơm cho đội tuần tra, nhà Tạ Đại Hải cứ tưởng hôm nay vẫn chưa tuần tra xong.
Vừa nãy vợ Đại Sơn còn cằn nhằn với Triệu thị, một bữa cơm mà sai người ta như sai con lừa.
Cuối cùng lý chính đứng ra quyết định bồi thường cho Tạ Đại Sơn năm mươi văn tiền dưỡng thương, chuyện này mới coi như xong.
Hơn nửa tháng sau đó, trên núi thôn Bình An thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sói hú.
Mọi người đã quen với điều này, dù sao cũng có đội tuần tra mà.
Đội tuần tra xử lý chuyện bất ngờ càng ngày càng thuần thục, phối hợp với bầy sói cũng ăn ý hơn.
Bọn họ vẫn không dám thân cận quá mức với bầy sói, nhưng không còn sợ Tiểu Bạch và lũ sói đến gần.
Đương nhiên, thu nhập cũng khá khẩm. Ngoài vài lần đầu, phần lớn thú săn được sau đó đều tương đối nguyên vẹn, ít nhất Du Nhiên Cư sẵn lòng bỏ tiền ra thu.
Một phần thu nhập này được nộp vào quỹ thôn, dùng cho các hoạt động tập thể sau này và cho đội tuần tra vẫn đang được bàn tính; phần còn lại chia đều cho tất cả những người tham gia.
Còn phần Lục Tuyết săn được thì hoàn toàn do nàng quyết, muốn cho bao nhiêu thì cho, những người khác chưa từng có ý kiến gì.
Nàng không chỉ săn được nhiều thú, mà trong lúc nguy hiểm còn cứu sống không ít người.
Rõ ràng thú dữ xuống núi là chuyện nguy hiểm, vậy mà dân thôn Bình An lại cứ mong chuyện này kéo dài thêm chút nữa, bởi đây đều là bạc trắng với thịt thơm cả.
Nhưng chuyện gì rồi cũng có lúc kết thúc. Đã mấy ngày nay bầy sói không phát cảnh báo nữa.
Tiểu Bạch và lũ sói cảm thấy dạo này sống như thần tiên, thức ăn nhiều đến mức ăn không hết.
“U... u...” Tiếng sói hú vọng từ trên núi xuống, nhưng dân làng hay đội tuần tra đều không ai cử động.
Kiểu hú như vậy là đang tìm Lục Tuyết.
Chỉ có loại tiếng hú kéo dài mới có nghĩa là thú dữ xuống núi; bọn họ cũng chạy hụt vài lần mới hiểu rõ.
Vương lý chính lắc đầu. Con sói đầu đàn tên Tiểu Bạch đó, một ngày có thể tìm Lục Tuyết đến mấy lần.
“Chú ba, chú ba, cứu mạng!” Vợ Vương Mãn Thương vừa khóc vừa chạy vào nhà lý chính.
“Vợ Mãn Thương, sao thế?” Vương lý chính vội hỏi.
“Nhà mẹ đẻ con... hức... có mấy con lợn rừng chạy vào thôn bên quê con rồi!”
Vợ Mãn Thương là người thôn Hạnh Hoa, cách thôn Bình An mười mấy dặm.
Thời gian này, trong thôn vừa bán đồ núi, vừa bán lợn rừng, nhà nhà đều kiếm được chút bạc.
Trong thôn có không ít cô vợ trẻ về nhà mẹ đẻ, vợ Mãn Thương cũng không ngoại lệ.
Nào ngờ quay về thôn Hạnh Hoa, ngoài đồng và trên đường không một bóng người. Đến nhà mẹ đẻ, gọi mãi mới có người ra mở cửa.
Mẹ nàng vừa ra đã kéo nàng vào trong nhà, vừa khóc vừa kể lể:
“Trời đánh thánh vật! Mấy hôm trước không biết ở đâu kéo đến một bầy lợn rừng, làm bị thương không ít người. Giờ nhà nhà đều không dám ra ngoài, chân anh con cũng bị cắn.”
Vừa nói vừa không ngừng lau nước mắt.
Vợ Mãn Thương vào nhà thấy chân anh trai băng vải trắng, không kìm nổi nữa, chẳng nói lời nào, vừa khóc vừa chạy ra ngoài cửa.
Trong lòng nghĩ đến việc nhờ đội tuần tra trong thôn đi giúp, liền chạy thẳng đến tìm lý chính.
Vương lý chính nghe xong càng thấy biết ơn Lục Tuyết và bầy sói. Nếu không có họ, e rằng thôn Bình An còn thảm hơn thôn Hạnh Hoa.
Xung quanh thôn Hạnh Hoa làm gì có nhiều núi như thế.
Nhưng chuyện đi giúp thôn Hạnh Hoa, Vương lý chính có chút do dự; tự tiện nhúng tay vào chuyện thôn khác rốt cuộc không ổn.
“Vợ Mãn Thương, cháu đừng vội, chú tìm người trong thôn bàn bạc đã.”
Vương lý chính trấn an nàng xong, sai cháu trai ra ngoài tìm Lý Cảm và mọi người, đương nhiên cũng không quên gọi Lục Tuyết.
Một đám người tụ tập ở nhà lý chính bàn chuyện này.
Có người nói, làng xóm láng giềng cả, giúp một chút cũng chẳng sao, huống hồ có không ít người là thân thích.
Có người nói, lỡ bọn trẻ xảy ra chuyện thì phải làm sao, hơn nữa tình hình trên núi chúng ta còn chưa rõ.
Vạn nhất họ đi rồi, trên núi lại xuống thú dữ nữa, chẳng phải thôn Bình An cũng chuốc họa sao?
Mọi người nói xong, Vương lý chính nhìn về phía Lục Tuyết.
Nàng là người phụ nữ duy nhất trong đám, tuổi lại nhỏ, nhưng không ai dám coi thường.
“Tôi thấy có thể đi.” Không đợi người khác phản bác, Lục Tuyết nói tiếp: “Đều là chòm xóm láng giềng cả, giúp một chút cũng chẳng sao.”
“Tôi đề nghị phái hai đội, dẫn theo hai con sói, thăm dò tình hình trước; nhưng người của chúng ta không thể làm không công được.”
Vương lý chính và Lục Tuyết nhìn nhau một cái, thầm nhủ “con hồ ly nhỏ”, bạc chẳng phải tự đưa tới cửa sao.
Bèn tiếp lời: “Đúng, không sai. Nhưng thù lao thì thôi đi, khắp vùng này chẳng mấy nhà giàu; chỉ cần đám lợn rừng này về chúng ta là được. Nhưng nếu họ tự nguyện đưa, chúng ta cũng không thể từ chối, phải vậy không?”
Không để vợ Mãn Thương chờ lâu, nhân trời còn sáng, Vương lý chính dẫn hơn mười trai tráng tiến về thôn Hạnh Hoa.
Lục Tuyết thì dẫn Tiểu Bạch đi theo phía sau từ xa. Dù sao Tiểu Bạch cũng là sói, để nó làm người thôn Hạnh Hoa hoảng sợ thì không hay.
Khi Lục Tuyết tới nơi, Vương lý chính đã bàn xong xuôi.
“Nhà Viễn Sơn à, người thôn Hạnh Hoa cũng không rõ đám lợn rừng giờ đang ở đâu, lại có bao nhiêu con. Cô thấy sao?” Vương lý chính nói.
“Tiểu Bạch, trông cậy vào mày rồi.” Lục Tuyết xoa đầu Tiểu Bạch nói.
Đội tuần tra thấy Tiểu Bạch chạy ra ngoài, vội đuổi theo.
Chỉ trong một buổi chiều, bọn họ tìm được tổng cộng bốn con lợn rừng. Chưa đợi Lục Tuyết ra tay, đội tuần tra đã giải quyết xong.
Tiểu Bạch lại chạy thêm một vòng rồi quay về ngồi bên cạnh Lục Tuyết, không nhúc nhích.
“Chung quanh đây hẳn chỉ có bốn con đó.” Lục Tuyết nói.
“Chắc chứ, thật sự hết rồi à?” Lý chính thôn Hạnh Hoa hỏi.
Lục Tuyết gật đầu: “Ít nhất là thôn của mọi người cùng ruộng đất trong thôn thì không còn nữa. Còn sau này có kéo đến thêm hay không, tôi không dám chắc.”
Phương lý chính thôn Hạnh Hoa nghe vậy, nụ cười dần cứng lại.
Vương lý chính lén trừng Lục Tuyết một cái – con bé này, cứ thích nói toạc sự thật ra.
Vội kéo Phương lý chính sang một bên, không biết hai người nói gì với nhau, sắc mặt Phương lý chính đã dễ chịu hơn, còn móc ra hai lượng bạc nhét vào tay Vương lý chính.
Lại bận thêm bảy tám ngày, thú dữ ở các thôn xung quanh cũng bị đội tuần tra thôn Bình An giải quyết xong.
Hôm qua là đợt cuối cùng, cũng là một bầy sói.
Hình như chúng có thù oán với Tiểu Bạch và lũ sói. Chỉ cần ngửi thấy mùi, Tiểu Bạch đã lập tức xù lông.
Trận ấy gần như không cần đội tuần tra ra tay, vừa nhìn thấy chúng, Tiểu Bạch đã dẫn bầy sói xông thẳng lên.
Lúc giao chiến nó càng liều mạng, may mà Lục Tuyết vẫn đi theo phía sau, nếu không thì Tiểu Bạch đã bị thương nặng hơn.
Kết thúc trận đấu, Lục Tuyết không yên tâm để chúng quay lại núi, liền dựng tạm một cái lều ngay phía sau nhà họ Tạ để chúng trú.
Dù sao phía sau nhà họ Tạ cũng không có nhà ai khác.
Dân làng cũng không nói gì thêm, chỉ dặn con cái trong nhà đừng đến gần nhà họ Tạ.
Từ khi Tiểu Bạch và lũ sói về ở nhà họ Tạ, đám gà với thỏ vốn hay đánh nhau trong nhà cuối cùng đã yên ắng hẳn.
