Chương 50
Sau khi xuống xe bò, Lục Tuyết cầm thuốc trị thương đi thẳng về phía sân sau.
Bầy sói thấy cô thì vô cùng kích động, cứ quấn quýt chạy quanh cô. Cả buổi sáng nay chúng bị nhốt đến phát bực. Chỉ cần động đậy mạnh một chút là bị thủ lĩnh đánh cho, thật chẳng phải cuộc sống của loài sói.
Xoa thuốc xong, Lục Tuyết dẫn chín con sói hùng hùng hổ hổ lên núi. Dọc đường gặp dân làng, ai cũng đứng xa chào cô rồi vòng sang chỗ khác. Dù biết bầy sói này không dám tùy tiện tấn công người, nhưng nỗi sợ bản năng khiến họ chẳng dám lại gần.
Vừa lên tới núi, bầy sói lập tức trở nên hoạt bát, chỗ này chạy một vòng, chỗ kia nhảy một cái. Chơi chán, chúng lại quay về bên Lục Tuyết.
Trong không gian vẫn còn không ít con mồi để lại từ lần trước, đều là sau khi dân làng xuống núi, Lục Tuyết thu giúp bầy sói. Cô phất tay một cái, một đống thịt to như lợn rừng xuất hiện trước mặt bầy sói. Dù đã thấy nhiều lần, Tiểu Bạch và đám sói vẫn kích động không thôi. Từng con một tiến lên để cô xoa đầu, sau đó mới bắt đầu ăn theo thứ bậc.
Cái cảm giác nghi thức chết tiệt này làm Lục Tuyết cảm thấy mình cứ như thần linh của chúng vậy.
Ăn xong, bầy sói thế nào cũng không chịu xuống núi cùng cô, Lục Tuyết cũng không miễn cưỡng.
Bữa tối do Vương thị nấu, Tạ lão đầu phụ bếp. Biết nói sao nhỉ, không đến mức khó ăn, nhưng tuyệt đối chẳng thể gọi là ngon. Dù sao Lục Tuyết vẫn thấy kém xa tay Lý Xảo Lan nấu.
Ôi, còn tận bảy tháng nữa mới được ăn cơm do Lý Xảo Lan nấu, cuộc sống này thật không thể chịu nổi.
Ăn cơm xong, Lục Tuyết bảo mọi người đừng vội dọn dẹp, cô có chuyện muốn nói.
“Quần áo trong nhà, con định thuê người may.”
Vải mua về đã hơn một tháng rồi, người nhà họ Tạ vẫn chưa có một bộ quần áo nào để mặc, mới chỉ may được mấy cái vỏ chăn. Trong nhà mở quán bán đồ ăn sáng, Lục Tuyết lại bận chuyện đội tuần tra, cả nhà trừ Tạ Bảo Châu, không một ai rảnh rỗi. Cứ theo tiến độ này, chẳng biết bao giờ mới mặc được quần áo mới.
Vương thị và Lý Xảo Lan không khỏi thấy ngượng. Ở cái thôn này, thì đã ai bỏ tiền thuê người may quần áo bao giờ, nhà nào phụ nữ chẳng biết may cơ chứ, nghe đồn ra ngoài người ta cười chết mất. “Vậy thì không hay lắm.” Lý Xảo Lan lên tiếng. Người bị chê cười đầu tiên chắc chắn là chị - con dâu cả.
Lục Tuyết nhìn ra nỗi lo của hai người: “Có gì đâu mà không hay. Chúng ta không có thời gian may, nhưng chúng ta kiếm được tiền. Đàn ông trong thôn còn chưa kiếm được nhiều bằng chị và mẹ đâu.”
Lý Xảo Lan bây giờ không làm thỏ xào cay nữa, chỉ chuyên làm thịt kho, một ngày kiếm được ba mươi văn; Vương thị bán quán sáng mỗi ngày kiếm được bốn mươi văn. Một thanh niên khỏe mạnh khuân vác cả ngày trời mới chật vật kiếm nổi ba mươi văn.
Nghĩ vậy, hai người không còn băn khoăn gì nữa. May quần áo thì người phụ nữ nào chẳng biết, nhưng họ là người kiếm ra tiền. Càng nghĩ, niềm tự hào càng dâng lên.
“Vậy thì tìm ai?” Vương thị nhẩm lại tay nghề mấy người phụ nữ trong thôn, “Hay là tìm thím hai và con dâu nhà thím đi. Hồi trẻ thím hai làm việc tỉ mỉ lắm.”
“Được, con không có ý kiến gì, vậy chuyện này giao cho mẹ vậy.” Lục Tuyết mù tịt về chuyện may vá.
Vương thị gật đầu nhận lời. Từ khi bắt đầu buôn bán, bà trở nên bạo dạn hơn hẳn. Gặp người lạ cũng có thể bắt chuyện được vài câu. Cộng thêm ăn ngon ngủ yên, khí chất của bà hoàn toàn khác hẳn bộ dạng rụt rè, nhút nhát trước kia. Mỗi lần sắp đến giờ Vương thị về, Tạ lão đầu đều đứng chờ ngoài cổng.
Tưởng chuyện đã nói xong, cặp song sinh đang định dọn bát đũa thì bị Lục Tuyết giữ lại.
“Còn một chuyện nữa, con muốn cho bọn trẻ đi học.”
Câu này vừa thốt ra, trong nhà lập tức im lặng.
Đi học ư? Khóe mắt Tạ lão đầu rưng rưng. Ông nhớ tới đứa con trai thứ hai đã rời nhà. Hồi đó nó học giỏi lắm. Đáng tiếc, từ sau khi ông nội nó qua đời, thằng Hai không còn đụng đến sách vở nữa.
Vương thị thất thần nói: “Đi học tốn kém lắm.”
Họ vất vả suốt năm năm trời mới trả xong món nợ mà Tạ Đại Hải đòi.
“Không sao, con có đây.” Lục Tuyết nói.
Gần đây cô kiếm được hơn một trăm lượng bạc. Nếu không phải có một phần đưa cho thôn, còn nhiều hơn nữa. Trong nhà vẫn còn hơn chục tấm da sói chưa bán, quán ăn sáng mỗi ngày lại đều có thu nhập, nuôi hai đứa nhỏ đi học thì thừa sức.
“Con có hỏi thăm người ta rồi, ai cũng nói tú tài Trịnh ở thị trấn dạy vỡ lòng giỏi nhất. Chúng ta tìm hôm nào qua thăm ông ấy.”
Ban đầu Lục Tuyết tưởng trong thị trấn có trường học, sau khi hỏi thăm mới biết thị trấn chỉ có hai ông tú tài, đều mở lớp tư thục ngay tại nhà mình.
“Ông tú Trịnh à, ông ấy là người tốt.” Giọng Tạ lão đầu mang theo chút hoài niệm. Hồi trước lúc chia nhà, Tạ Viễn Sơn mời chính ông ấy.
“Vậy chuyện này quyết định vậy đi. Ngày kia chúng ta đi, ngày mai ra thị trấn mua cho Thanh Sơn một bộ quần áo mới, rồi mua thêm bút, mực, giấy, nghiên.” Lục Tuyết một câu chốt hạ.
Tạ Thanh Sơn kích động đến mức mặt đỏ bừng. Cậu bé cũng được đi học cơ đấy! Cậu nhất định phải học thật giỏi, sau này cùng chị dâu làm ăn buôn bán.
Cậu vẫn cứ day dứt mãi chuyện hôm trước tính nhầm tiền. Đợi sau này biết viết chữ, biết tính bàn tính, nhất định sẽ không bao giờ tính sai nữa, giống như chú Năm vậy! Cậu từng thấy chú Năm bấm bàn tính, ngón tay lướt lên lướt xuống, đẹp mắt vô cùng.
Tạ Tử Thù dựa vào Lục Tuyết, trong lòng không vui, sắc mặt có chút ảm đạm. Lục Tuyết thấy vậy, xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé. Thế giới này vốn bất công như vậy, chẳng có lớp tư thục nào nhận nữ sinh. Nhưng biết chữ, đọc sách, không cần tới trường tư vẫn được mà!
“Tử Thù, em yên tâm, anh trai em có gì, chị dâu cũng sẽ cho em có cái đó.”
Chẳng qua cô cũng đành học lại từ đầu thôi. Chữ ở đây rất giống chữ phồn thể, chắc những mặt khác cũng không khác bao nhiêu.
Tạ Thanh Sơn cuối cùng cũng nhận ra tâm trạng em gái không ổn, liền nắm tay em an ủi: “Em gái, đợi anh học được rồi, về anh dạy em nhé!”
Tạ Tử Thù lúc này mới thấy vui vẻ hơn một chút, hai anh em thì thầm nói chuyện ríu rít.
“Vợ thằng Hai à, sách vở thằng Hai từng dùng vẫn còn, chắc mấy thứ khác cũng còn. Con về xem thử, cái gì dùng được thì khỏi tốn tiền mua.” Vương thị chợt nhớ ra đồ đạc của Tạ Viễn Sơn trước kia vẫn còn.
“Ở đâu ạ?” Lục Tuyết chẳng có chút ấn tượng nào.
Vương thị cũng hiểu rõ chuyện của con dâu, hồi tưởng nói: “Chắc là trong cái rương đỏ to ở phòng con đấy.”
Cái rương đỏ đó à, Lục Tuyết quả thật chưa từng mở bao giờ.
Trước lúc đi ngủ, Lục Tuyết mở rương ra. Bên trong có một xấp giấy, một nghiên mực thô ráp, một cây bút lông hơi chẻ ngọn. Bên cạnh xếp mấy quyển sách ngay ngắn. Sách được giữ gìn rất cẩn thận, ngay cả một chút gấp góc cũng không có.
Lục Tuyết nhẹ nhàng lấy ra một quyển, là cuốn “Thiên Tự Văn”. Xem ra kiến thức đều có liên thông với nhau.
Kế tiếp là “Bách Gia Tính” và “Tam Tự Kinh”, đều là sách vỡ lòng.
Còn có một cuốn “Luận Ngữ”, trông hơi cũ kỹ, chắc là vì thường xuyên bị lật giở.
Mở ra, bên trong có khá nhiều nét chữ, nhìn là biết ghi chép của một người. Nét chữ có lúc non nớt, có lúc đã già dặn, chẳng theo kiểu cách gì, cứ đều đều ngay ngắn.
Lật đến trang đầu, trên đó viết: Tạ Viễn Sơn, tự Khinh Chu. Chắc là do chính cậu ấy đặt, nét chữ hơi chậm rãi.
“Tạ Viễn Sơn, Tạ Khinh Chu.” Mấy chữ chầm chậm thốt ra từ kẽ môi Lục Tuyết.
“Tạ Khinh Chu!!!!”
