Chương 60
Nhận ra ý đồ của hắn, Lục Tuyết thong thả lên tiếng:
– Nếu ta dùng một nhát rìu chặt đứt đầu ngươi, ngươi sẽ chết nhanh nhất, gần như không đau đớn gì.
– Còn nếu ta cứa lên người ngươi từng vết, rồi tìm chút đường bôi lên, ta nghĩ đám động vật nhỏ xung quanh sẽ thích lắm đấy. Ngươi thấy sao?
Nói xong, Lục Tuyết nở một nụ cười rợn người.
Không ngờ, tên nam nhân kia lại trợn mắt lăn ra bất tỉnh.
Không phải chứ, gan nhỏ đến vậy mà còn giả bộ đại nghĩa lẫm liệt. Lục Tuyết lầm bầm trong bụng, đưa tay bấm vào nhân trung hắn.
Tên nam nhân tỉnh lại, hoảng sợ nhìn nàng, đây là loại yêu ma quỷ quái gì thế?
Lục Tuyết vẫn treo nụ cười nhìn hắn. Thật ra nàng cũng chưa từng làm mấy trò này, nhưng chẳng phải nàng từng đọc tác phẩm của Kim Dung sao?
– Ngươi, ngươi, ngươi...
– Nói! Ai phái các ngươi đến?
– Là... là... là em vợ của quan huyện!
Tay Lục Tuyết đang cầm rìu khựng lại, mặt đầy vẻ khó hiểu. Chưa từng nghe đến nhân vật này!
– Kể kỹ đi.
Tên nam nhân vừa nói vừa lắp bắp hồi lâu, nàng mới hiểu rõ.
Kẻ đó là con trai một phú thương trong huyện, nhà buôn lụa, họ Trần. Chị gã làm thiếp cho quan huyện, chính thê của quan huyện lại không ở đó. Gã tự xưng là em vợ của quan huyện. Vì chị gã được sủng ái, người khác cũng nhắm mắt làm ngơ, thuận theo cách gọi đó. Nhưng Lục Tuyết chẳng quen biết gã nào như thế.
– Thiếu gia chúng tôi thích phụ nữ mới thành thân. – Tên kia liếc nhìn nàng một cái.
Lục Tuyết tối sầm mặt: cái đồ khốn nạn gì thế này!
– Vậy sao hắn biết ta?
– Gần đây có một người luôn nịnh nọt thiếu gia, dẫn thiếu gia đi gặp cô. Thiếu gia rất hứng thú với cô.
– Ta thật cám ơn hắn quá đi! – Nói vậy thì hôm đó ở quán trà có thể là bọn chúng. – Người đó là ai?
– Tôi cũng không biết tên cụ thể, hình như họ Tạ? – Sấu Hầu ngập ngừng đáp.
– Tạ Tuấn Sơn?
– Hình như vậy.
– Sau khi bắt được ta, các ngươi định đưa ta đi đâu? – Lục Tuyết hỏi câu cuối cùng.
– Đánh ngất rồi đưa về nhà là được, trước giờ toàn làm vậy.
Lục Tuyết một nhát rìu chém vào cổ hắn, Sấu Hầu còn chưa kịp phản ứng đã tắt thở.
Nàng vốn không định để lại người sống. Dọn dẹp hiện trường xong, nàng để Sấu Hầu vào không gian 'đoàn tụ' với đám huynh đệ kia.
Khi Lục Tuyết trở lại miếu hoang, trời đã hơi tối. Nhóm đống lửa lên, nàng ngồi cách đó không xa suy nghĩ xem tiếp theo phải làm gì.
Chẳng lẽ lại xông thẳng vào nhà người ta giết người? Huống chi mấy cái xác này không thể cứ để trong không gian mãi, xúi quẩy lắm.
Còn Tạ Tuấn Sơn thì ngược lại dễ xử hơn, chạy được hòa thượng chạy không được chùa.
Ngày mai vào huyện thành, trước tiên tìm xem kẻ tự xưng em vợ quan huyện ở đâu.
Lục Tuyết dựa vào cột nhà, nhắm mắt chuẩn bị nghỉ ngơi.
Huyện thành, dinh thự họ Trần.
Trần Gia Hưng từ chỗ Tạ Tuấn Sơn biết được tiểu nương tử hôm nay sẽ đến huyện thành, liền tự cưỡi ngựa về trước. Trước khi rời đi, hắn giao Cao Cường và đám người kia cho Tạ Tuấn Sơn, bảo hắn dẫn họ đi nhận diện dung mạo cách ăn mặc của tiểu nương tử, để bọn họ nửa đường chặn lại bắt cóc.
Không thể không nói, tiểu nương tử đó trông đúng kiểu gã thích, chỉ là sức lực hơi lớn. Gã phải chuẩn bị chút thứ để đảm bảo tiểu nương tử mãi mãi không rời khỏi gã.
Trần Gia Hưng ngồi trong thùng tắm, bỉ ổi cười gằn hai tiếng, không tự chủ được bắt đầu mơ tưởng đến chuyện sắp xảy ra.
Thấy thời gian cũng gần, gã đứng dậy ra khỏi thùng, gọi tiểu tư thân cận ra cửa sau đợi người.
Nhưng đợi mãi không thấy người đến, Trần Gia Hưng có phần sốt ruột.
Cao Cường bọn họ làm sao vậy? Dù tiểu nương tử có khỏe đến mấy, tám người bọn họ cũng có chút công phu quyền cước, chẳng lẽ ngay cả việc bắt người cũng không xong? Lùi một vạn bước mà nói, bắt không được thì cũng phải chạy về báo tin chứ.
Trần Gia Hưng đi đi lại lại trong sân viện của mình, còn hai khắc nữa là thành môn đóng. Để có thể sớm được gần gũi, con ngựa kéo xe gã chuẩn bị là tuấn mã hiếm có. Lại đợi thêm một lúc, gã đứng dậy bước ra khỏi sân.
Còn lúc này, Tạ Tuấn Sơn cũng có chút ngồi không yên. Hắn nhìn Lục Tuyết rời đi rồi mới về thôn Bình An. Cha mẹ thấy hắn lại về, thấy kỳ lạ, hỏi vặn hắn hồi lâu, mãi đến khi hắn sốt ruột nói muốn đi đọc sách mới thôi.
Không ngờ lại nghe được những lời làm hắn chân tay tê dại.
– Mẹ, con thấy con dạ xoa đó hôm nay hình như không về. – Vợ của Tạ Đại Sơn ngồi ngoài cửa với Triệu thị tán gẫu.
– Nhắc đến nó làm gì, biết đâu đã bỏ đi với thằng trai hoang nào rồi! – Triệu thị khinh khỉnh nói.
– Con thấy mấy tấm da sói trong sân không còn nữa. Mẹ à, hay là nàng đem đi bán rồi? Không biết bán được bao nhiêu nhỉ?
Triệu thị mím môi không đáp. Chắc chắn là không ít, giá mà số bạc đó là của nhà mình thì tốt biết mấy.
– Mẹ à, con dạ xoa đó sao mà lợi hại thế, vừa giết được gấu, lại giết được sói...
Vợ Tạ Đại Sơn lải nhải mãi, Tạ Tuấn Sơn cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Giết sói gì? Giết gấu gì?
Hắn vội chạy ra khỏi phòng:
– Chị dâu, chị nói ai giết sói?
Vợ Tạ Đại Sơn trợn mắt nói:
– Còn ai vào đây, vợ của Tạ Ngũ Sơn chứ ai. Chú không thấy đâu, trận đó máu me ghê gớm lắm...
Vợ Tạ Đại Sơn không ưa cậu em chồng này. Đọc sách bao nhiêu năm, bạc tốn không ít, mà chẳng đỗ đạt học vị gì, không biết đến khi nào mới xong. Vì vậy, cô ta cố tình nói trắng ra cho rùng rợn.
Tạ Tuấn Sơn nghe xong quả nhiên mặt tái nhợt. Hắn chỉ biết Lục Tuyết có thể đánh lợn rừng. Từ lần xin lợn rừng không thành, hắn chỉ về nhà một chuyến, là để lấy bạc, ở đúng một đêm rồi đi. Còn mấy chuyện gấu, bầy lợn rừng, bầy sói sau đó hắn hoàn toàn không biết!
Triệu thị thấy sắc mặt hắn ngày càng khó coi, vội trừng mắt nhìn con dâu cả ra hiệu im miệng.
– Tuấn Sơn, đừng nghe chị dâu con nói nhảm. Nó có tự mắt thấy đâu, toàn nghe người khác kể. Con mau đi đọc sách đi, cả nhà còn trông chờ con thi đỗ tú tài đấy!
Triệu thị đẩy hắn vào nhà, vợ Tạ Đại Sơn sau lưng bĩu môi. Nhưng không nói gì, thật ra cô ta cũng mong Tạ Tuấn Sơn đỗ tú tài.
Tạ Tuấn Sơn ngồi trên ghế hồi lâu không hoàn hồn. Mẹ hắn bảo chị dâu nói nhảm, nhưng không hề phủ nhận chuyện đó là thật.
Nếu nữ nhân kia lợi hại như vậy, đám hộ vệ của Công tử Trần có đánh lại được không?
Công tử Trần không phải hạng dễ đối phó. Lần đầu gặp Công tử Trần, hắn đã thấy gã lột áo vợ người ta ngay trước mặt chồng. Cô gái giãy giụa thoát ra rồi lập tức đâm đầu vào tường tự sát. Còn gã chỉ nói một câu 'xúi quẩy' rồi quay lưng bỏ đi, mặc người chồng ôm vợ khóc lóc. Sau đó hắn đặc biệt đi hỏi thăm, người chồng đó cũng biến mất.
Nếu lỡ thất bại, Công tử Trần sẽ không dễ dàng tha cho hắn đâu!
Hắn đúng là ma xui quỷ khiến, lúc trước sao không dò hỏi kỹ càng. Giờ chỉ có thể cầu khấn Cao hộ vệ bọn họ thành công. Dù không thành công, cũng phải khiến nữ nhân kia thành tàn phế. Tạ Tuấn Sơn nghiến răng nghiến lợi nghĩ.
Lúc này Lục Tuyết đã ngủ được một giấc, thấy toàn thân không thoải mái, nền đất cứng quá. Nàng bèn tìm mấy tấm da sói ra, trải từng tấm lên đống rơm khô. Lần này nằm xuống thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nàng lại nhắm mắt, bỗng nghe tiếng bước chân từ xa vọng lại, nghe như số lượng không ít.
Ôi, trải cũng bằng thừa.
Lục Tuyết thu dọn đồ đạc, nhảy lên xà nhà, hạ thấp người, lặng lẽ chờ đợi.
