Chương 77: Có những thanh niên tốt
Gần tới trấn Hưng Vượng, Vương lý chính mới chợt nhớ ra, bóng lưng kia hình như là người đàn ông to lớn đã hỏi chuyện ở quán trà. Người này lên núi làm gì? Nơi đó ngay cả đường cũng không có, hẳn là không thể có thôn làng nào.
“Chú Ba, cháu đi trả xe lừa đây.” Họ xuống huyện cũng thuê xe lừa, tiền đặt cọc vẫn là Vương lý chính trả. Lúc về đương nhiên phải nhanh chóng trả xe, tuyệt đối không thể để xe lại cho vợ chồng Tạ Đại Hải.
“Ừ, được.” Vương lý chính thu lại suy nghĩ, không nghĩ về chuyện người đàn ông đó nữa.
Giờ này xe bò của Hồ lão hán còn chưa tới trấn, nửa canh giờ đường đi cũng không tính là xa. Một đoàn người đi bộ về thôn Bình An, đều tụ tập ở nhà Vương lý chính. Không ít dân làng hiếu kỳ cũng đi theo.
“Bác lý chính, thằng Tứ Sơn kia thật sự giết người à?” Trương bà tử vẫn còn nhớ chuyện Triệu thị trước đây phớt lờ mình, cứ như thể con trai bà ta đã đỗ tú tài vậy.
“Đúng đấy, bác lý chính, ở huyện rốt cuộc là thế nào? Nếu nó thật sự giết người, thì không thể để nhà nó ở lại trong thôn được nữa.”
“Chính là! Có loại nhà như thế ở đây, con cháu trong thôn cưới hỏi cũng khó!”
Vương lý chính giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng.
“Chúng tôi cũng không rõ lắm. Tạ Đại Hải đã đi tìm thầy Tạ Tuấn Sơn nhờ nghĩ cách, không cần chúng tôi, nên chúng tôi về trước.” Bây giờ nghĩ lại ông vẫn thấy không vui, rõ ràng là đi giúp, cuối cùng lại bị gạt ra ngoài. Hơn nữa, những lời Tạ Tuấn Sơn nói ở trong ngục, ông không tin một chữ nào. Ác thiếu gia nhà họ Trần đã có tiếng tăm bê bối như vậy, kẻ đi lại với hắn thì làm sao là người tốt được? Ông thậm chí còn nghi ngờ chính Tạ Tuấn Sơn là hung thủ giết người.
Dân làng thấy hỏi không ra gì, lục tục kéo nhau ra về. Vương Mãn Thương cùng mọi người cũng muốn đi, Vương lý chính vội gọi lại.
“Lần này ta tính cho các cháu hai ngày công, mỗi ngày mười văn, đừng chê ít. Bất quá phải đợi hai hôm nữa ta mới phát trước mặt dân làng, các cháu đừng sốt ruột.”
Vương Mãn Thương mở miệng định từ chối, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, lại ngậm miệng, không nói gì. Trương Trụ bên cạnh gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Chú lý chính, chúng cháu đi mà chẳng giúp được gì, sao còn dám nhận tiền! Số tiền này chúng cháu không thể lấy.”
“Đúng đấy, chú lý chính, chúng cháu cũng chẳng làm gì, ngay cả tiền đi huyện chúng cháu cũng không lấy.”
Những người khác cũng phụ họa. Lần này tổng cộng có sáu người đi theo, đều là bạn bè chơi thân với Vương Mãn Thương, phẩm hạnh tự nhiên cũng không đến nỗi nào.
“Không được, không thể để các cháu uổng công một chuyến. Chuyện này ta quyết, các cháu đừng bận tâm, về nhà trước đi!”
Vương lý chính chắp tay sau lưng đi vào nhà, vẻ mặt đã dịu đi nhiều. Trong thôn họ vẫn còn nhiều thanh niên tốt.
“Bác lý chính! Bác lý chính!” Ông quay đầu nhìn Tạ Đại Sơn đang chạy tới, kẻ làm người ta phiền lòng cũng không ít!
Sáng sớm hôm sau, Lục Tuyết, Tạ lão đầu, Tạ Trọng Sơn và Tạ Tử Thù đứng ở đầu làng chờ xe bò của Hồ lão hán. Giờ này người ngồi xe bò của ông rõ ràng đông hơn, mới đi được nửa đường, xe đã kín chỗ.
“Ôi dào, chen chút chút thôi mà, nhường chỗ cho đứa bé cũng được.” Một bà lão đứng chặn trước xe bò, ánh mắt nhìn Tạ Tử Thù, rồi chỉ vào Tạ Trọng Sơn bên cạnh.
“Này cậu, cậu có thể bế đứa bé này vào lòng không, để cháu trai ta ngồi chỗ đó, cháu ta thân thể không khỏe.”
Tạ Trọng Sơn thấy đứa bé kia mặt mày tái nhợt, quả thật thân thể không tốt, bèn bế Tạ Tử Thù vào lòng.
“Cảm ơn cậu nhé!” Bà lão đặt đứa bé lên xe, rồi dặn Hồ lão hán: “Ông cho xe bò đi chậm một chút nhé!”
Thôn này cách trấn không xa lắm, đi bộ mười mấy phút là tới nơi. Người trên xe cũng không vội, chẳng ai nói gì thêm. Bà lão đi rất nhanh, gần như sánh ngang với xe bò, trên trán dần lấm tấm mồ hôi. Nhưng điều này chẳng ảnh hưởng gì đến việc bà ta nói chuyện. Bà tự xưng họ Từ, suốt dọc đường hết nói với người này vài câu rồi lại nói với người kia vài câu.
Lục Tuyết nghe suốt, cứ cảm thấy bà ta đang moi tin, hễ nói chuyện với ai cũng hỏi về con cháu trong nhà người đó. Không phải là bọn buôn người đấy chứ? Lục Tuyết cảnh giác nhìn Từ đại nương một cái, rồi lén quan sát đứa bé bà ta dẫn theo. Đứa bé mặt mày tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn. Cô khẽ vén tay áo nó lên, trên cổ tay có hai vết bầm tím.
“Này cậu, đứa nhỏ nhà cậu mấy tuổi rồi? Trông xinh thật, vùng chúng ta hiếm có đứa trẻ nào xinh như thế.” Bà ta nhìn Tạ Tử Thù mà khen. Tạ Trọng Sơn cười ngây ngô, không nói gì. Tạ Tử Thù cũng mím môi, không nói gì.
“Trên đầu con bé này sao lại có vết thương thế, bị làm sao vậy?”
Tạ Trọng Sơn cười ngây ngô. Hồi nhỏ, mẹ anh đã dặn đừng bắt chuyện với người lạ.
Tạ Tử Thù mím môi. Hồi còn bé, mẹ cô bé cũng từng nói vậy.
“Các cậu định đi đâu thế?”
Tạ Trọng Sơn cười ngây ngô.
Tạ Tử Thù mím môi.
...
Chiếc xe bò lúc nãy còn náo nhiệt, giờ đây có phần im lặng. Lục Tuyết cúi đầu cười thầm, cái tính này của Tạ Trọng Sơn đôi khi cũng thật khó đối phó. Tạ lão đầu ngồi phía bên kia Tạ Trọng Sơn, lén trừng mắt với Từ đại nương một cái, sao lắm lời thế.
Từ đại nương cũng hơi ngượng, hai người này chẳng lẽ bị ngốc à, bèn quay sang bắt chuyện với người khác.
Nói chuyện một hồi, xe bò đã đến trấn.
“Nào, cháu ngoan, đi với bà.” Bà lão đưa tay về phía cậu bé, Lục Tuyết thấy rõ thân thể cậu run lên một cái. Nhưng cậu vẫn nhảy xuống xe, để mặc Từ đại nương nắm tay dẫn đi.
“Cha, cha và anh cả đến lò gạch xem trước đi, con có chút việc.”
Lục Tuyết lén đi theo bọn họ, thấy Từ đại nương dẫn cậu bé rẽ trái rẽ phải, đi vào một con hẻm cũ nát, trông có vẻ chẳng mấy người ở. Họ dừng lại trước một căn nhà nhỏ có sân, gõ cửa theo nhịp mấy tiếng. Chẳng bao lâu, cửa mở, sau cánh cửa là một người đàn ông diện mạo bình thường. Bà lão dắt đứa trẻ vào trong, người đàn ông dò xét một lát rồi mới đóng cửa.
Lục Tuyết nhẹ nhàng áp sát, thấy nhà bên cạnh khóa cửa, ổ khóa đã cũ nát vô cùng. Cô liền trèo thẳng vào sân bên cạnh, đứng trên vại nước nhìn vào trong sân. Trong sân chỉ có cậu bé, hai người kia chắc đã vào trong nhà. Không biết trong tay chúng còn đứa trẻ nào khác hay không, Lục Tuyết không dám manh động.
Cô ghét bọn buôn người, thậm chí có thể nói là căm hận. Khi xác định được thân phận của bọn chúng, phản ứng đầu tiên của cô là đi tìm quan phủ. Nhưng cô lập tức nhận ra, thời đại này khác với không thời gian cô từng sống, đặc biệt là tri huyện huyện Hoài An, nhìn qua liền biết không phải hạng người tốt.
Lục Tuyết lấy một viên sỏi nhỏ, khẽ ném vào bên chân cậu bé. Thôi Tự Tại ngẩng đầu nhìn lên đầu tường, là cô gái ngồi cạnh cậu trên xe bò lúc nãy.
“Suỵt.” Lục Tuyết đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cậu đừng lên tiếng. Cô lại giơ tay chỉ vào trong nhà, dùng khẩu hình miệng hỏi: “Mấy người?”
Thôi Tự Tại cúi đầu không nói, vẻ mặt biến đổi không ngừng. Cô gái này, có thể cứu mình ra ngoài sao? Hồi lâu, cậu cắn răng, giơ ba ngón tay, rồi chỉ vào mình, sau đó giơ hai ngón tay, chỉ về phía căn phòng bên cạnh.
Thằng nhóc này, thông minh thật!
Lục Tuyết chỉ về phòng bên, ra hiệu cậu trốn vào đó, rồi nhảy thẳng xuống sân. Ngay khoảnh khắc bước vào cửa, cây rìu lớn cũng xuất hiện trong tay.
“Ngươi là ai?” Người đàn ông mở cửa quát hỏi.
Lục Tuyết không đáp, vung rìu chém thẳng một nhát, máu lập tức bắn ra.
“A!” Từ đại nương thét lên thảm thiết. Người đàn ông trong phòng trong cầm đao chạy ra.
Lục Tuyết dùng cán rìu gõ cho bà lão ngất đi, rồi vung rìu chém về phía người đàn ông cầm đao. Cô còn tưởng hắn to con vạm vỡ như vậy thì hẳn là lợi hại, ai ngờ, lại bị cô một nhát rìu tiễn đi.
Lục Tuyết: “……”
Nếu cô nói mình không cố ý, thì liệu có ai tin không?
