Chương 84: Kẻ địch chẳng hề hấn gì, tự mình tổn hại năm trăm!
Quanh vùng có bầy sói lảng vảng, nên thỏ rừng chẳng dễ tìm, chỉ còn cách đi sâu vào trong núi. Đi một mạch bốn canh giờ, Lục Tuyết xách ba con thỏ trở về nhà.
Bắn vật đứng yên và bắn vật sống khác nhau hoàn toàn. Lại gần thì thỏ chạy mất, đứng xa thì bắn không trúng. Khó nhất vẫn là nhặt tên về, một mũi giá hơn mười văn, chẳng lẽ bắn xong lại vứt đi?
Thời gian tìm tên còn lâu hơn cả thời gian bắn thỏ. Lại còn hai mũi chưa tìm ra nữa, giờ nàng chỉ còn tám mũi, mai đi huyện thành phải mua thêm ít nữa.
Chẳng trách phần lớn thợ săn đều đặt bẫy, hóa ra là vì tên vừa đắt vừa dễ mất. Bất quá, thợ săn hẳn biết làm tên đơn giản, đến lúc đó nhờ đại ca nghĩ giúp, vậy thì nàng khỏi phải lùng khắp núi tìm tên nữa.
Lục Tuyết về đến nhà, Tạ Thanh Sơn đã về, đang dạy Tạ Tử Thù mấy chữ mới học hôm nay. Thôi Tự Tại lăng xăng hầu hạ bên cạnh Tạ lão đầu và Vương thị, hai người nhìn nó với ánh mắt đầy yêu quý.
Đúng là một nhóc con tinh ranh, rất biết lấy lòng người.
“Tạ nương tử, người về rồi ạ.” Thẩm Oánh thấy Lục Tuyết, bước lên đón lấy mấy con thỏ trong tay nàng.
“Ừ, nhờ đại ca xử lý mấy con thỏ này giúp, sáng mai làm thỏ xào cay.”
Lúc này Tạ Trọng Sơn vẫn đang xem xét xe lừa, bên cạnh bày nhiều miếng ván nhỏ.
“Để ta làm. Đại Lang đang ở chuồng lừa.” Tạ lão đầu đón lấy đám thỏ. Thôi Tự Tại thấy vậy, chạy vào bếp tìm cái chậu, đổ nước, bưng tới trước mặt ông.
“Hừ, đồ nịnh bợ.” Tạ Thanh Sơn lẩm bẩm. Tối qua nó thấy Thôi Tự Tại ra ngoài, còn nghe thấy tiếng nhị tẩu nữa. Vừa về đến nhà, lại thấy nó lởn vởn trước mặt cha mẹ, nhịn không nổi bèn nói xấu với Tạ Tử Thù.
“Cũng được mà, nó chăm chỉ lắm.”
“Đến cả muội cũng bị mua chuộc rồi, còn nói nó không phải đồ nịnh bợ?” Tạ Thanh Sơn đầy bụng bực bội, mắt đảo một vòng, cười hì hì.
“Muội không có! Ca ca làm sao thế?” Tạ Tử Thù nghe tiếng cười kỳ quái, rõ ràng lúc nãy còn đang giận.
“Không có gì. Hôm nay ta còn học được...”
...
Trời vừa tờ mờ sáng, xe lừa nhà họ Tạ đã ra khỏi thôn Bình An.
Lục Tuyết ngồi trên xe ngáp dài, lại một ngày không ngủ ngon giấc. Bất quá cũng được xem một màn kịch hay.
Sáng sớm nay, Vương thị gọi Tạ Thanh Sơn và Thôi Tự Tại dậy, phát hiện hai tấm chiếu đều ướt sũng.
“Ơ kìa, lớn chừng này rồi mà còn đái dầm, xấu hổ không?” – Vương thị nói.
Tạ Thanh Sơn vừa lấy tay quệt quệt má vừa trêu chọc Thôi Tự Tại, vừa la to, cả sân đều nghe thấy.
Vương thị cũng nhìn sang Thôi Tự Tại – Tam Lang nhà bà thì đã lâu không còn đái dầm nữa.
Thôi Tự Tại sửng sốt một chút, rồi nước mắt bắt đầu ngấn lên.
“Xin lỗi tam thẩm, tối qua con mơ thấy lúc bị bắt cóc, bọn chúng đánh con chửi con, sợ quá nên không nhịn được.”
“Lát nữa con tự giặt, nhất định không làm phiền thẩm.”
Nói rồi, nó đưa tay lau nước mắt, tay áo tuột xuống, lộ ra vết bầm trên cổ tay. Cả người trông thật đáng thương, bất lực và nhỏ yếu.
“Đừng khóc, đừng khóc, tam thẩm giặt cho con. Từ nay ở trong nhà mình, con chẳng cần sợ gì cả, ngoan nào.” Vương thị vốn dễ mềm lòng, làm sao chịu nổi cảnh này, ôm Thôi Tự Tại vừa lau nước mắt vừa dỗ dành.
Tạ Thanh Sơn: ...
Vì sao chứ! Lúc mình đái dầm thì không bị mắng thì bị đánh!
“Mẹ, cái chiếu này bị nó đái...” Vương thị trừng mắt nhìn Tạ Thanh Sơn. Người ta đau lòng như thế, còn nghĩ đến tấm chiếu, còn coi là anh em nữa không?
Lục Tuyết đứng ngoài phòng nghe rõ mồn một. Nàng không tin Thôi Tự Tại lại đái dầm vì sợ hãi. Vậy thì chỉ có thể là Tạ Thanh Sơn cố tình bày trò. Chẹp, thủ đoạn quá thấp kém, còn chưa hiểu rõ đối thủ của mình đã vội ra tay.
Kẻ địch chẳng hề hấn gì, mình tự tổn hại năm trăm!
Lục Tuyết nhìn Thôi Tự Tại đang ngồi cùng trên xe với mình. Nhóc con này, không đơn giản chút nào.
“Ngươi trách ta à? Là nó chọc ta trước.”
“Không, ta không quản chuyện trẻ con.”
Thôi Tự Tại bĩu môi. Nói dối. Hắn rõ ràng đã thấy người phụ nữ này dỗ dành thằng nhóc đó cả buổi.
“Chuyện gì vậy?” Vương lý chính ôm hũ gốm đựng thỏ xào cay hỏi.
Hũ gốm này trước đây dùng để đựng dầu thực vật, vừa hay dùng để đựng thỏ, ở đây có tất cả hai hũ. Trong giỏ còn chừng hai mươi cái bánh mì kẹp thịt, thịt đã kho từ tối qua, mùi thơm phức.
Vương lý chính vốn đã ăn sáng, nhưng khi Tạ lão đầu đưa bánh mì kẹp thịt qua, vẫn không nhịn được mà ăn một cái. Chẳng trách bí quyết nhà họ Tạ bị Trần thiếu gia kia để mắt, đúng là ngon thật. Giờ ông đã bắt đầu trông mong bữa trưa.
“Không có gì, hai đứa trẻ cãi nhau thôi.” Tạ lão đầu cười hề hề nói.
Xe lừa một đường “phi như bay”, cuối cùng vào đến huyện thành lúc giờ Mùi.
Vào thành, bốn người thẳng đến nha môn. Lúc này các quan viên vừa vào nha làm việc. Vương lý chính dẫn họ tìm viên hộ tào trông coi việc mua bán đất đai.
“Trần hộ tào, tại hạ đến làm thủ tục sang tên.” Vương lý chính lấy văn tự khế ước ký với Lục Tuyết, thuận tay đặt xuống bên dưới một xâu tiền đồng, chừng hai mươi văn.
“Vương lý chính à, được, để ta xem.” Trần hộ tào đương nhiên quen biết Vương lý chính, ai cũng biết ông ta có quan hệ với Tôn chủ bạ.
“Mua mảnh đất lớn như vậy để xây nhà? Các ngươi định xây kiểu gì, có hợp quy chế không?” Trần hộ tào nhíu mày hỏi.
“Ngài yên tâm, chúng tôi đều hiểu, tuyệt đối không vượt quy chế đâu.” Vương lý chính cười xã giao.
Trần hộ tào nhìn những người theo sau ông ta, trông chẳng giống người có tiền, cứ tưởng có thể vớ được một món.
“Được, nhưng nói trước, đất này không được khai hoang làm ruộng.”
“Vâng vâng, biết rồi, biết rồi.”
Ra khỏi nha môn, Tạ lão đầu lấy khăn lau mồ hôi, chốn ấy quả thật đáng sợ.
“Ta đi tìm Tôn chủ bạ, các ngươi có thể dạo trước, lát nữa tập trung tại thôn Đào Hoa.”
Nói xong, Vương lý chính cất bước định đi thì bị Lục Tuyết ngăn lại.
“Chú lý chính, số tiền vừa nãy không thể để chú bỏ ra, còn đến chỗ Tôn chủ bạ, lễ vật cũng phải để chúng cháu lo.” Lục Tuyết lấy mười lượng bạc nhét vào tay ông.
“Được, ta cũng không nói lời khách sáo, chờ tin tốt của ta.” Ông ôm hai hũ thỏ xào cay, xách số bánh mì kẹp thịt còn lại, rảo bước rời đi.
Tạ lão đầu hỏi: “Chúng ta đi đâu đây?”
“Tìm chỗ đông người, con muốn nghe ngóng tin tức nhà họ Trần.” Lục Tuyết nói nhỏ. Nhà họ Trần không sụp đổ, nàng khó lòng yên tâm.
Ba người gửi xe lừa ở chỗ chuyên trông giữ xe ngựa, tìm một quán trà khá đông đúc, gọi ba chén trà. Trùng hợp, nơi này chính là quán trà Vương lý chính từng ngồi lần trước.
“Tiểu nhị, trước đây ta nghe một đám trẻ nhắc đến nhà họ Trần, là nhà họ Trần nào vậy?” Lục Tuyết gọi tiểu nhị đang rót trà lại, đẩy mấy đồng tiền qua.
“Ngài hỏi đúng người rồi đấy. Nhắc đến nhà họ Trần này...” Tiểu nhị này chính là gã thích buôn chuyện lần trước. Gần đây hắn nhờ câu chuyện này mà kiếm được không ít.
Từ khi chuyện “trời phạt” ầm ĩ lên, nhà họ Trần liên tiếp gặp xui xẻo. Mới mấy ngày, cô vợ lẽ đang được sủng ái đã ôm con bỏ trốn, Trần phu nhân làm ầm ĩ đòi hòa ly, tiền bạc trong nhà gần như cạn sạch.
Trong phiếu hiệu vẫn còn gửi một ít, dù ngân phiếu có mất cũng không sao. Nhưng luôn có kẻ phá rối. Trần lão gia mỗi lần đến phiếu hiệu, không phải là không có bạc hiện, thì lại mất con dấu, tóm lại là rút không ra.
Trần lão gia còn không dám trở mặt, vì phiếu hiệu này lai lịch chẳng phải tầm thường. Bọn thương nhân bên ngoài vừa đòi bạc vừa giục hàng, khiến ông ta tối tăm mặt mày. Muốn bán cửa hàng, giá lại bị ép xuống thấp, cứ thế giằng co.
“Đám người đó đã nói, trong ba ngày nữa, nếu còn không giao tiền giao hàng, sẽ đi kiện ông ta.”
“Chuyện tiền bạc hàng hóa kiểu này đều phải ký khế ước, hẳn là có quy định thời hạn tương ứng. Chưa đến hạn, dù họ có kiện đến nha môn cũng vô dụng thôi.” Người đàn ông ngồi bàn bên cạnh lên tiếng hỏi.
