Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tự Thú - Phần 1 > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53: Một niệm thiên đường.

 

Triệu Diệu: “Chị nhìn thấy… là địa ngục ư?”

 

Vị khách: “Phải…”

 

Triệu Diệu hỏi: “Hãy nhìn xung quanh, chị đang ở đâu?”

 

Vị khách đột nhiên hét lên một tiếng, thân người cứng đờ, co giật như động kinh, mắt trợn ngược, thở gấp.

 

Triệu Diệu lập tức đeo mặt nạ dưỡng khí cho vị khách, từ từ dùng lời nói dẫn dắt cô ấy thoát khỏi trạng thái thôi miên.

 

Vị khách bật dậy, hất đổ máy oxy, hoảng sợ nhìn xung quanh.

 

Triệu Diệu nói: “Bây giờ chúng ta đang ở thế giới thực, vừa rồi chỉ là một giấc mơ thôi.

Chị hãy hít thở sâu, đúng rồi, hít thở sâu, để bản thân bình tĩnh lại.

Chị rất an toàn.

Tôi đang giải quyết vấn đề của chị, chị sẽ sớm ổn thôi.”

 

Ai ngờ vị khách ngã khuỵu xuống đất, ngây người ra một hồi lâu, rồi oà khóc nức nở: “Anh không giúp được tôi đâu, anh không giúp được tôi đâu.”

 

“Không sao, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp chị.” Triệu Diệu dò hỏi: “Vừa nãy trong mơ, nơi cuối cùng chị ở là đâu?”

 

Vị khách tóc tai rối bời, ánh mắt tuyệt vọng: “Vô Gián Địa Ngục.”

 

Triệu Diệu hỏi: “Vô Gián Địa Ngục là gì?”

 

Ánh mắt vị khách đầy kinh hãi: “Cả địa ngục là biển lửa, hình phạt ở Vô Gián Địa Ngục tàn khốc hơn tất cả các tầng địa ngục khác cộng lại.

Người ở Vô Gián Địa Ngục, chịu mọi giày vò, sống không được, chết không xong.

Sau khi chết lại liên tục tái sinh vào địa ngục này.

Cứ như vậy, mỗi giây phút đều chịu khổ, trong một ngày phải trải qua vạn lần chết vạn lần sống, không có hồi kết.”

 

Triệu Diệu nhìn vị khách trước mặt, trong lòng đã có phán đoán nhất định.

 

Khi vị khách bị thôi miên, Triệu Diệu nhìn thấy khuôn mặt cô ấy, là khuôn mặt sau khi phẫu thuật thẩm mỹ.

 

Vị khách này, từng giết người!

 

Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, cô ấy có thân phận mới, cuộc sống mới, nhưng tiềm thức muốn chuộc tội đã khiến cô ấy ăn chay niệm Phật.

 

Càng tin tưởng, trong đầu cô ấy, món nợ máu ngày xưa càng hiện rõ.

 

Đặc biệt là sau khi hiểu về những cảnh địa ngục trong kinh Phật.

 

Tội lỗi cô ấy từng gây ra, nhất định nặng đến mức phải xuống tầng địa ngục tối tăm, thê thảm nhất, muôn kiếp không siêu thoát, mỗi giây phút đều chịu khổ là Vô Gián Địa Ngục.

 

Vậy tội ác này, hẳn là giết người.

 

Cuối cùng, cô ấy đã bị ma tâm của chính mình ảnh hưởng, bắt đầu xuất hiện ảo giác.

 

Triệu Diệu nói: “Hôm nay đến đây thôi, tôi tin ngày mai cũng vào giờ này, chị sẽ lại tìm tôi.”

 

Vị khách nhìn Triệu Diệu đầy khó tin: “Ý anh là, ngày mai tôi sẽ lại đến?”

 

Triệu Diệu: “Chị sẽ đến.”

 

Đề An đến tìm Triệu Diệu, nhìn thấy cuốn “Kinh Địa Tạng” trên bàn làm việc của Triệu Diệu.

 

Triệu Diệu không kể với Đề An về chuyện của người phụ nữ này, anh muốn khuyên cô ấy tự thú trước.

 

Ngày hôm sau, phòng tư vấn tâm lý.

 

Triệu Diệu ngồi đối diện vị khách.

 

Triệu Diệu hỏi cô ấy: “Hôm qua ngủ ngon không?”

 

Vị khách rất mệt mỏi, lắc đầu: “Tôi đã không ngủ ngon được một năm nay rồi.”

 

Triệu Diệu ngập ngừng một chút: “Có bao giờ chị nghĩ, tại sao con quỷ chị nhìn thấy, lại đến bên chị từ một năm trước không?

Ma tâm của chị đã có từ lâu, nhưng thứ thực sự chạm vào nút kích hoạt, là một chuyện xảy ra một năm trước.”

 

Vị khách nghĩ một lúc, nói mình không có ấn tượng.

 

Triệu Diệu nói: “Nếu chị muốn nhớ lại, hôm nay chúng ta có thể thực hiện một lần thôi miên thứ hai.”

 

Vị khách đã rất rõ quy trình thôi miên, trực tiếp tắt điện thoại, bỏ vào túi xách: “Vậy khi nào chúng ta bắt đầu?”

 

Triệu Diệu nói: “Khi nào chị sẵn sàng, chúng ta có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.”

 

Trong giấc mơ thôi miên lần này, Triệu Diệu đặt bối cảnh cho vị khách là môi trường thực tế.

 

Điều này sẽ giúp cô ấy nhớ lại chuyện gì đó từ một năm trước.

 

Triệu Diệu: “Tốt… rất tốt… chị đang rất thư giãn… chị đang ở đâu?”

 

Vị khách: “Ở nhà.”

 

Triệu Diệu: “Ở nhà làm gì thế?”

 

Vị khách: “Ghế sô pha… xem tivi…”

 

Triệu Diệu: “Tivi đang chiếu gì?”

 

Vị khách: “Bản tin thời sự.”

 

Triệu Diệu: “Bản tin gì?”

 

Vị khách: “Trong núi… cái giếng cạn bị lá cây vùi lấp… ba bộ hài cốt…”

 

Triệu Diệu hiểu ra, vị khách này đã giết ba người, ném xác xuống giếng.

 

Triệu Diệu: “Cái giếng cạn trong núi đó, chị có quen không? Chị đã từng thấy nó chưa?”

 

Vị khách: “… Thấy… thấy rồi.

Cái giếng này… đang khóc…

Ma từ trong giếng bò ra…

Chúng bóp cổ tôi… khuôn mặt thối rữa… nanh nhọn…”

 

Vị khách dùng tay bóp chặt cổ mình, các đốt ngón tay trắng bệch, phát ra tiếng thở như sắp ngạt thở.

 

Triệu Diệu: “Bây giờ tôi sẽ đếm vài con số… chị sẽ tỉnh dậy sau cơn thôi miên… và nhớ tất cả mọi thứ trong cơn thôi miên…

3… 2… 1…”

 

Vị khách hoảng sợ tỉnh dậy, thở hổn hển từng hồi dài.

 

Triệu Diệu để cô ấy nằm trên ghế thôi miên vài phút cho bình tĩnh lại.

 

Một lát sau sẽ tiếp tục tư vấn tâm lý.

 

Triệu Diệu sang phòng bên cạnh.

 

Anh mở máy tính, tra tin tức về vụ phát hiện hài cốt trong giếng cạn trên núi một năm trước.

 

Một nhóm người đi phượt từ tỉnh khác lên núi cắm trại, phát hiện một cái giếng cạn bị che phủ bởi cành khô lá mục và đá lớn.

 

Họ soi đèn pin xuống, sợ đến nỗi vứt đồ bỏ chạy.

 

Chạy được một quãng xa mới nhớ ra gọi cảnh sát.

 

Cảnh sát đến hiện trường, phát hiện ba bộ hài cốt trẻ em trong giếng cạn.

 

Đã chết hơn mười năm.

 

Nghi phạm đến nay vẫn chưa tìm thấy.

 

Triệu Diệu nhìn vị khách qua màn hình giám sát.

 

Lúc này cô ấy vẫn còn hồn bay phách lạc, ngồi thẫn thờ, mắt vô hồn.

 

Triệu Diệu vào phòng tư vấn, anh nói thẳng với vị khách: “Tên thật của chị, không phải là Hạ Việt Địch, đúng không?

Chị hẳn là ‘Chị Mười’ trong lệnh truy nã, phải không?”

 

Vị khách không trả lời, cô ấy đứng dậy định rời đi: “Tôi nghĩ buổi tư vấn đến đây thôi, tôi có chút việc phải đi trước.”

 

Triệu Diệu nói với bóng lưng cô ấy: “Nếu chị đi, chị sẽ đánh mất cơ hội cuối cùng để cứu rỗi chính mình.

Chị sẽ bị ma tâm giày vò đến chết.”

 

Vị khách dừng lại, nhưng không quay đầu.

 

Triệu Diệu tiếp tục: “Thật đáng tiếc, tôi phải nói rằng tôi không thể cứu chị, cũng như ăn chay niệm Phật không thể cứu chị vậy.

Người có thể cứu chị, chỉ có chính chị thôi.

Hãy đi tự thú đi.”

 

Vị khách cứ đứng im như vậy, im lặng rất lâu.

 

Triệu Diệu nói: “Thực ra, trong lòng chị nghĩ đến việc tự thú, thì ma tâm đã rời xa chị rồi.

Những gì chị cần làm trong quãng đời còn lại, chính là sám hối.

Nếu chị không chắc chắn, tôi có thể thôi miên chị ba phút, để chị nhìn thấy chính mình lúc này.”

 

Sau khi thôi miên, Triệu Diệu hỏi vị khách: “Chị đã thấy gì trong mơ?”

 

Vị khách nói: “Tôi thấy ánh sáng của Phật.”

 

“Chị đã bước qua đó chưa?”

 

“Tôi đã bước qua rồi.”

 

“Ma có hiện ra không?”

 

Vị khách nói: “Ma không hiện ra.

Phật quang phổ chiếu, Phật từ bi hỷ xả.

Phật nói với tôi ‘Một niệm thiên đường, một niệm địa ngục.’

Phật từ bi.

A Di Đà Phật.”

 

Triệu Diệu nói: “Tôi đã thấy, lông mày của chị đã giãn ra rồi.

Ma tâm đã đi xa. Hãy đi tự thú đi.”

 

Vị khách gật đầu.

 

Triệu Diệu nói: “Tôi có thể hỏi một câu, tại sao tràng hạt của chị lại có 38 hạt không?”

 

Triệu Diệu đã tìm hiểu, tràng hạt thường có 108 hạt, 54 hạt, 42 hạt, 36 hạt, 14 hạt.

 

Tràng hạt của vị khách có 38 hạt, nhất định phải có ý nghĩa đặc biệt nào đó.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích