Chương 60: Thi thể phụ nữ trong quan tài.
Đề An hỏi: “Là loại nấm gì?”
Người báo án nói: “Chỉ là nấm thường thôi ạ. Tôi mua ở chợ đấy.”
Đề An hỏi: “Hôm đó còn thừa nấm không?”
Người báo án nói: “Không ạ, nấm được nấu canh và ăn hết ngay hôm đó. Em gái tôi ăn nhiều nhất, nó rất thích ăn nấm.”
Đề An nói: “Có lẽ các anh đã ăn phải nấm độc, gây ra ảo giác và ảo thanh. Vì em gái anh thể trạng yếu, sức đề kháng kém, lại ăn nhiều nấm độc nhất nên không qua khỏi.”
Người báo án cùng người thân đều ngạc nhiên há hốc mồm.
Đề An yêu cầu người báo án chỉ mặt người bán nấm. Trong sạp nấm, Đề An phát hiện nhiều loại nấm độc. Trung tâm giám định pháp y tiến hành khai quật và khám nghiệm thi thể em gái người báo án. Kết quả khám nghiệm xác nhận suy đoán của Đề An: Em gái người báo án vốn có chức năng gan bất thường, độc tố trong nấm độc gây tổn thương gan thận, dẫn đến đột tử. Pháp y đã tuyên truyền về nấm độc trên các phương tiện truyền thông mạng, đồng thời tổ chức tình nguyện viên vào các làng quê phát tờ rơi, phổ biến cho dân làng về các loại nấm độc và tác hại của chúng.
Sự kiện kỳ lạ trong ngày đầu thất cuối cùng đã được sáng tỏ.
Đề An bắt đầu điều tra vụ án thi thể phụ nữ mất hai cánh tay trong quan tài. Chị Lâm đưa ra kết quả khám nghiệm: nạn nhân là nữ, cao từ 160 đến 163 cm. Dựa vào độ mòn của răng và tình trạng lành vết khớp chữ thập trên hộp sọ, suy đoán độ tuổi từ 24 đến 28. Thi thể bị phân hủy ở mức độ trung bình. Thời gian tử vong đã hơn mười ngày. Qua các kết quả khám nghiệm như vết bóp cổ, xương móng, kết hợp với phát hiện hồng cầu trong xoang hạch bạch huyết cổ, Chị Lâm xác định nguyên nhân tử vong là ngạt cơ học do bóp cổ. Nạn nhân đã bị xâm hại tình dục trước khi chết. Do phần dưới cơ thể phân hủy khá nghiêm trọng, việc trích xuất dịch cơ thể của người khác vẫn đang được tiến hành.
Đề An dựa vào thông tin khám nghiệm để rà soát những người khuyết tật mất tích gần đây. Thông tin nạn nhân nhanh chóng được xác nhận và phản hồi. Nạn nhân tên là Cố Hương, nữ, 26 tuổi, làm tổng đài viên chăm sóc khách hàng qua giọng nói cho một nền tảng thương mại điện tử, không có bạn trai, gia đình đã báo mất tích mười ngày trước. Cố Hương là thành viên của Hội tương trợ người khuyết tật, thường xuyên tham gia các hoạt động của hội.
Đề An và Lương Lạc đến Hội tương trợ người khuyết tật để tìm hiểu tình hình. Vừa nhìn vào danh sách thành viên của hội, Đề An đã sững người. Bởi vì trong số những người mất tích mà anh đang rà soát, còn có hai thành viên khác của Hội tương trợ người khuyết tật. Điều này có nghĩa là, ba cô gái khuyết tật trong hội này đều đã mất tích! Phải chăng hung thủ đang ẩn náu ngay trong hội? Tại sao hung thủ lại giết Cố Hương? Hai cô gái còn lại hiện đang ở đâu? Còn sống hay đã chết?
Lúc này, người phụ trách hội bước đến, tự giới thiệu: “Tôi là Cao Cầm, người phụ trách hội này.”
Đề An chỉ vào những cái tên trên danh sách hỏi Cao Cầm: “Ba cô gái này là thành viên của hội chị phải không? Gần đây họ có đến tham gia hoạt động không?”
Cao Cầm nhìn qua, “Vâng, cả ba cô gái đều là thành viên của hội chúng tôi. Họ… đã sáu ngày? Bảy ngày rồi? Không! Phải hơn mười ngày rồi họ không đến.”
Lương Lạc hỏi: “Các hoạt động của hội chị tổ chức bao lâu một lần?”
Cao Cầm trả lời: “Năm ngày một lần. Lần gần nhất là buổi đọc thơ, lần trước đó là buổi đọc sách.”
Đề An hỏi: “Ngoài các hoạt động văn nghệ, hội chị thường có những hoạt động gì khác?”
Cao Cầm nói: “Còn có các hoạt động như tuyển dụng cho người khuyết tật, khám sức khỏe cho người khuyết tật, tư vấn tâm lý cho người khuyết tật nữa.”
Đề An: “Vậy công việc tổng đài viên của Cố Hương cũng là thông qua hội mà xin được? Cô ấy làm tổng đài viên được bao lâu rồi?”
Cao Cầm nói: “Vâng, đó là vị trí mà hội đã đặc biệt xin xã hội cho các hội viên khuyết tật. Công ty sẽ cử người phỏng vấn đến hội, coi như một buổi tuyển dụng nhỏ. Để tôi nhớ lại… Cô ấy được nhận vào đầu năm nay. Công ty là tổng đài viên chăm sóc khách hàng qua giọng nói cho thương mại điện tử. Lương khoảng hai nghìn rưỡi, tuy không cao nhưng đủ sống. Vốn dĩ cô ấy không được thuận tiện về cơ thể, nên đây cũng coi là cơ hội hiếm có.”
Đề An xem tài liệu: “Cố Hương bị khuyết tật cả hai tay. Ngô Giai bị khuyết tật một tay. Mã Tinh Nguyệt bị khuyết tật cả hai chân. Ba cô gái này có điểm chung gì không?”
Cao Cầm nghĩ một hồi: “Ngoài việc đều còn trẻ, tuổi tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy, thì không có điểm chung nào cả. Hai cô gái kia vì học vấn không cao bằng Cố Hương nên đến giờ vẫn chưa có cơ hội việc làm phù hợp.”
Đề An và Lương Lạc rời khỏi hội tương trợ, trước tiên đến nhà Cố Hương. Cha Cố Hương mất sớm, chỉ còn mẹ. Bà mẹ đã nhận được tin con gái bị hại. Bà khóc không ngừng, liên tục hỏi Đề An và Lương Lạc khi nào có thể đón con gái về. Đề An an ủi người mẹ mất con: “Hiện tại thông tin về hung thủ vẫn chưa rõ. Chúng tôi sẽ nhanh chóng phá án, đưa hung thủ ra trước pháp luật.”
Đợi người mẹ nguôi ngoai một chút, Đề An ra hiệu cho Lương Lạc lấy sổ tay ra để bắt đầu phỏng vấn điều tra. Đề An hỏi: “Bác Cố ơi, bác có thể nhớ lại xem, trước khi mất tích, Cố Hương đã đi đâu, hay gặp ai không?”
Mẹ Cố Hương lau nước mắt, hồi tưởng: “Hôm đó sau bữa trưa, Cố Hương nói với mẹ là nó muốn đi một chỗ.”
“Nó không nói đi đâu à?”
“Không nói. Hương Hương tuy cơ thể có tật nguyền, nhưng đứa trẻ này luôn rất ngoan, rất đáng tin. Mẹ cũng không hỏi nhiều.” Nói đến đây, nước mắt bà mẹ lại trào ra. “Đáng lẽ mẹ phải hỏi mới đúng. Đều tại mẹ, sao mẹ không hỏi con đi đâu! Đều tại mẹ! Đều tại mẹ!”
Nói rồi, mẹ Cố Hương bỗng nhiên tự tát vào mặt mình trước mặt Đề An và Lương Lạc. Đề An và Lương Lạc vội vàng kéo bà lại, “Bác Cố, bác đừng như vậy. Bác tự trách bây giờ cũng vô ích. Nếu bác có thể nhớ ra điều gì đó, giúp chúng cháu sớm bắt được hung thủ thật sự, thì Cố Hương cũng sớm được nhắm mắt. Bác nói có đúng không?”
Mẹ Cố Hương nức nở: “Sau khi nó đi, mẹ vẫn hơi lo lắng. Liền nhìn ra cửa sổ một cái, thấy nó xuống lầu rồi lên một chiếc ô tô con màu đen.”
Đề An lập tức cảnh giác: “Ô tô con màu đen? Bác có nhớ biển số xe không?”
“Không nhớ. Cũng không nhìn rõ.”
“Vậy bác có thể miêu tả nó trông như thế nào không? Hay là xe hiệu gì?”
Mẹ Cố Hương lắc đầu: “Mẹ không biết về xe. Mẹ từ trên lầu chỉ thấy được là một chiếc ô tô con màu đen.”
Lương Lạc hỏi: “Con gái bác có bạn bè gì không ạ? Hay có bạn trai không?”
Mẹ Cố Hương nói: “Con gái tôi có vài người bạn khuyết tật, đều là thành viên của hội người khuyết tật gì đó. Nó không có bạn trai, cũng chưa từng yêu ai.”
Đề An và Lương Lạc đeo găng tay vào, khám xét phòng ngủ của Cố Hương. Không có thông tin gì đặc biệt, Đề An chỉ phát hiện ra rằng cô ấy dường như muốn đổi việc. Bởi vì cô ấy đang cố gắng ôn thi kỳ thi của Hội Người khuyết tật.
