Chương 78: Vãng sinh Tịnh độ.
Nghiêm Phi mỉm cười đầy bất cần, “Từ khi chị tôi chết, việc của cả đời này tôi, chính là báo thù.
Báo thù cho chị tôi.
Báo thù cho đứa bé trong bụng chị tôi.”
Nghiêm Phi nói tiếp: “Tôi đã khuyên chị ấy.
Chị ấy nói đã mang thai con của Lộ Phong.
Chị ấy tình nguyện vĩnh viễn trốn sau ống kính.
Làm một người nhà mà Lộ Phong không nhìn thấy.
Ủng hộ sự nghiệp của anh ta, nuôi dạy con cái cho anh ta.
Nhưng, Lộ Phong đã sớm nổi sát tâm.
Ngay từ khoảnh khắc truyền thông chụp được anh ta và chị tôi.”
Đề An nói: “Vậy nên cậu đã dùng kiến thức mình học được, chờ đợi một cơ hội có thể giết chết Lộ Phong mà không để lại dấu vết.”
Môi Nghiêm Phi khẽ run, “Phải.”
Đề An thở dài, “Nếu tòa sơ thẩm tuyên án tử hình.
Sau khi bản án sơ thẩm được tuyên, cậu có quyền kháng cáo.
Cậu trình bày toàn bộ sự việc với thẩm phán, cơ hội để cậu được giảm án là rất lớn.”
Nghiêm Phi nói: “Tôi không kháng cáo.
Có thể giết được kẻ sát nhân, tôi rất hài lòng.”
Đề An khuyên nhủ: “Cậu còn trẻ, vẫn còn cơ hội để giảm án.
Nếu cậu cải tạo tốt trong tù, khả năng được giảm án là rất cao.
Dù có phải hai ba chục năm sau mới ra tù, cậu vẫn có thể bắt đầu lại cuộc đời mà!”
Nghiêm Phi cười: “Cõi nhân gian này bẩn thỉu và bạc bẽo, tôi không hài lòng, tôi muốn trở về.”
Đề An nói: “Cái chết không phải là sự giải thoát.”
Nghiêm Phi nói: “Đối với tôi, sống mới là dày vò.”
Đề An còn muốn nói gì đó.
Nghiêm Phi xua tay: “Anh cảnh sát.
Anh là người cuối cùng trong cuộc đời tôi, là hơi ấm và thiện ý cuối cùng tôi được tiếp xúc.
Anh đã khiến cái chết của chị tôi được phơi bày ra trước thiên hạ.
Cảm ơn anh.”
Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, điện thoại của Đề An nhận được một tin tức.
“‘Đảo An toàn cho Trẻ sơ sinh’ đầu tiên của thành phố Hàn Hưng ngừng hoạt động vì quá tải.”
Đảo An toàn cho Trẻ sơ sinh mới mở cửa một tháng, đã tiếp nhận 300 trẻ sơ sinh bị bỏ rơi.
Mục đích ban đầu của các cơ quan phúc lợi xã hội khi thành lập “Đảo An toàn cho Trẻ sơ sinh” là để mang đến cơ hội sống sót cho những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi.
Nhưng hết vấn đề này đến vấn đề khác bộc lộ ra.
Cuối cùng “Đảo An toàn cho Trẻ sơ sinh” phải đóng cửa vì không chịu nổi áp lực dư luận và vận hành.
Đề An như có gì mắc nghẹn ở cổ.
Trong lòng anh nghẹn ứ khó tả.
Anh chỉ có thể tạm thời gác lại nỗi khó chịu khôn tả ấy.
Bởi vì anh biết vụ án này, vẫn chưa kết thúc.
Đề An chỉnh đốn tinh thần, sẵn sàng chiến đấu.
Công ty truyền thông nơi Lộ Phong làm việc, đằng sau nó là một tập đoàn lợi ích khổng lồ.
Anh phải thu thập chứng cứ, nhổ tận gốc, diệt tận gốc tập đoàn lợi ích này.
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị đe dọa, bị hù dọa, bị tố cáo, bị cách chức, bị oan ức, thậm chí bị đánh, bị giết.
Anh sẽ kiên trì đến cùng.
Nếu như thế giới này không thể thay đổi, vậy anh sẽ làm người đứng yên tại chỗ, mãi mãi không bị thế giới thay đổi.
Sẽ luôn có những người cầm đèn bước đi trong bóng tối.
Biết đâu như vậy, mới có thể khiến người đã khuất thực sự nhắm mắt.
Lòng người mới là thứ đáng sợ nhất, hơn tất cả ma quỷ yêu tinh.
Cổ nhân nói: Thà nghìn năm không đắc đạo, còn hơn một ngày tu tà pháp.
Vào một ngày cuối tuần, Đề An bước vào một ngôi chùa ở thành phố Hàn Hưng.
Anh không tin quỷ thần, nhưng giờ phút này lại thành tâm cầu nguyện, mong những oan hồn có thể được an nghỉ.
Vãng sinh Tịnh độ, tự tại an lành.
Văn phòng Đội hình sự.
Tiêu Minh cầm điện thoại, đưa cho mọi người xem.
“Đồng chí, tin nóng nhất này, ‘Nam chính trong video khiêu dâm tự sát’.”
Âu Dương Đài liếc nhìn điện thoại: “Giờ mấy cái truyền thông này, đúng là nhanh nhạy thật.
Phía chúng ta vừa phá án xong, hot search đã lên rồi.”
Lương Lạc cũng tham gia thảo luận: “Nhưng mà, video khiêu dâm chỉ trong một đêm đã lan tràn khắp nơi.
Lúc cảnh sát mạng vào cuộc xử lý, nam nữ chính đã bị cư dân mạng ‘đào’ ra rồi.
Cậu nghĩ xem, mỗi ngày đi ra đường bị người ta chỉ trỏ.
Vừa mở máy tính ra là tràn ngập những lời chửi rủa.
Thử đặt mình vào hoàn cảnh đó, tôi cũng không sống nổi.”
Đề An nhìn màn hình máy tính, trên màn hình là bản báo cáo kết án đã viết được một nửa.
Vụ án này đã được kết thúc.
Người chết Đặng Thần không phải bị giết, anh ta đã uống rượu cùng với một lượng lớn thuốc an thần để tự sát.
Đặng Thần là sinh viên trường y, anh ta có kiến thức y học.
Theo giám định pháp y, khi tự sát, người chết đã có sự do dự.
Sau khi uống một lượng lớn rượu, anh ta nhanh chóng ăn rất nhiều cà chua.
Bởi vì lycopene trong cà chua có thể giải rượu nhanh chóng.
Điều này cho thấy anh ta đã từng do dự, giằng co giữa sự sống và cái chết.
Nhưng tiếc thay, vài giờ sau đó, Đặng Thần vẫn quyết định chết.
Anh ta uống lại một chai rượu nồng độ cao, và nuốt cả một lọ thuốc an thần.
Đến khi người nhà phát hiện ra anh ta, Đặng Thần đã không còn mạch đập và nhịp tim.
Điều tra cho thấy, video khiêu dâm được Đặng Thần và bạn gái là Chung Ý quay trong một nhà nghỉ.
Nhưng không phải do chính họ quay.
Nhìn từ góc độ của video, nó được quay lén bằng camera giấu kín phía sau tivi.
Bộ phận kỹ thuật sau đó đã tiến hành kiểm tra từng phòng trong khách sạn.
Các phòng khác không có, chỉ có phòng của Đặng Thần và Chung Ý là có.
Người chịu trách nhiệm giải thích, có lẽ là do vị khách trước đó ở phòng này cố tình để lại.
Số lượng khách từng ở phòng này quá nhiều, căn bản không thể tra ra được.
Đối với vụ án này, cơ quan chấp pháp chỉ có thể yêu cầu tất cả các khách sạn trong thành phố tự kiểm tra, ngăn chặn triệt để những việc tương tự tái diễn.
Chứng cứ Đặng Thần tự sát rất rõ ràng.
Cấp trên chỉ thị, có thể kết án.
Đề An nhìn hai chữ “kết án”, trầm ngâm suy nghĩ.
Liệu người còn lại trong video, có vì nghĩ quẩn mà tạo thêm một bi kịch nữa không?
Đề An tắt máy tính, đầu tiên là đến nhà Đặng Thần.
Mẹ của Đặng Thần bị bệnh nằm liệt giường, người chăm sóc bà chính là nhân vật nữ chính của video, Chung Ý.
Chung Ý nhanh nhẹn sắc thuốc, khuấy thuốc, nếm thử nhiệt độ, rồi từng muỗng từng muỗng đút vào miệng mẹ Đặng Thần.
Trông cô ấy có vẻ vẫn ổn, không bị ảnh hưởng nhiều bởi dư luận.
Chung Ý tiễn Đề An xuống dưới nhà.
Đề An chưa kịp mở miệng, Chung Ý đã cười hỏi: “Chú cảnh sát, hôm nay chú vốn định thăm hỏi mẹ Đặng Thần xong, sẽ đến thăm hỏi cháu đúng không?
Chú sợ cháu cũng là tâm điểm của bão dư luận, không chịu nổi. Rồi lại thêm một vụ tự sát nữa chứ gì?”
Đề An nhìn vẻ mặt đường hoàng của Chung Ý.
Cảm giác cô bé này là một cô gái có tính cách rất cởi mở, chắc sẽ không nghĩ quẩn.
Đề An nói: “Vậy công tác tư tưởng của mẹ Đặng Thần, còn cần cháu phải...”
Chung Ý trả lời dứt khoát: “Sau này, mẹ Đặng Thần chính là mẹ của cháu.
Cháu sẽ chăm sóc bà thật tốt, dưỡng già cho bà.
Vốn dĩ, cháu và Đặng Thần đã chuẩn bị tốt nghiệp xong là kết hôn rồi.”
Trong mắt Chung Ý thoáng qua một tia cô đơn, “Nhưng, sự việc đã xảy ra rồi.
Chỉ có thể nhìn về phía trước thôi.
Bố mẹ cháu, mẹ của Đặng Thần. Đều cần cháu.
Cháu sẽ không chết đâu, những người trên mạng kia, càng công kích cháu, càng muốn cháu chết, cháu càng không chết.
Cháu mà chết, nhiều nhất cũng chỉ thêm cho hot search một dòng ‘Nhân vật nữ chính trong video khiêu dâm tự sát’ mà thôi.”
Đề An bỗng cảm thấy cô gái còn trẻ trước mặt này, sống khá là thấu tình đạt lý.
Anh yên tâm, chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên có vài người cầm gậy selfie gắn điện thoại, đi về phía này.
Miệng họ nói: “Các bạn ơi, mọi người ơi.
Bây giờ tôi đang ở dưới nhà của nhân vật chính trong video đây.”
