Chương 9: Tôi là Trần Tịnh.
Đề An tỏ vẻ không tán thành: “Không thể nào? Tao thấy Trình Huệ rất yêu Trình Tịnh, buồn thì thật sự buồn, lo lắng cũng thật sự lo lắng.”
Triệu Diệu phân tích cho Đề An: “Trần Tịnh chết, Trình Huệ lại đặt tên cho đứa con nuôi là Trình Tịnh. Mày không thấy hơi trùng hợp à?
Còn nữa, ngày giỗ của Trần Tịnh là ngày nào?”
Đề An nghĩ một lát, “Hồ sơ nhận nuôi ghi, chồng và con gái của Trình Huệ chết trong một vụ tai nạn xe hơi... là vào tháng Hai!”
Triệu Diệu nói: “Hôm qua mày gọi cho Trình Huệ, câu cuối cùng bà ấy nói là gì? ‘Qua tháng Hai rồi hãy tính!’”
Đề An chợt hiểu: “Theo mày nói thì, tháng Hai đối với Trình Huệ là một tháng đặc biệt.”
“Đúng vậy. Con bị bệnh, mà mẹ còn phải chọn thời gian mới cho nó đi khám được à?
Trình Huệ chắc chắn có chuyện giấu diếm.
Mày còn nhớ vụ ‘nữ quỷ nhập tràng’ hồi mày đi thực tập không?”
Đề An bảo nhớ.
Đó là một vụ án gặp phải hồi Đề An còn đi thực tập.
Có một người đàn ông, cứ vào cuối mỗi mùa hè là bị nữ quỷ nhập vào người.
Giọng nói, ngữ điệu, dáng điệu đều thay đổi hoàn toàn, gào thét nói mình là nữ quỷ đến đòi mạng.
Tin đồn trong làng nổi lên khắp nơi, người nhà không còn cách nào đành phải báo cảnh sát.
Lúc đó Triệu Diệu chưa có chứng chỉ hành nghề y, chính thầy của Triệu Diệu đã dùng thôi miên phát hiện ra.
Người đàn ông này là một tài xế xe tải gây tai nạn rồi bỏ chạy, từng vào cuối hè đầu thu, cán chết một người phụ nữ.
Cứ đến cuối hè đầu thu, người đàn ông lại nhớ đến người phụ nữ mình đã cán chết.
Ác mộng liên miên nhiều ngày, lo nghĩ sinh bệnh, sợ hãi quá độ, hóa ra tâm thần phân liệt.
Đó chính là cái gọi là nữ quỷ nhập tràng.
“Bao giờ đến nhà bệnh nhân? Tao dùng máy quét hiệu Triệu Diệu quét một lượt là rõ ngay.” Triệu Diệu đã sốt sắng lắm rồi.
Đề An chọc hắn: “Không thu phí dịch vụ tận nhà nữa à?”
Triệu Diệu cười méo xẹo: “Đương nhiên là có thu rồi, nhưng tao ghi hết vào đầu mày đấy.”
Đầu tháng Ba, Đề An liên hệ trước với Trình Huệ, và cùng Triệu Diệu đến khu nhà của Trình Huệ đúng hẹn.
Khu nhà này chắc là nhà phúc lợi do cơ quan phân, thuộc dạng khu chung cư cũ, không có thang máy, trong hành lang chất đủ thứ đồ linh tinh của hàng xóm.
Nhà Trình Huệ ở tầng sáu, Triệu Diệu thở hồng hộc, Đề An cười nhạo hắn: “Mới có tầng sáu mà mày đã thở như trâu rồi. Sức khỏe kém quá nhỉ? Thẻ tập gym hết hạn lâu rồi phải không?”
Triệu Diệu ném cho Đề An một ánh mắt khinh bỉ, và ra hiệu không muốn nói chuyện với hắn.
Triệu Diệu và Đề An leo lên tới tầng sáu, phát hiện hành lang tầng sáu cực kỳ sạch sẽ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với các tầng phía dưới.
Đề An bấm chuông cửa, Trình Huệ mở cửa, miệng nói: “Làm phiền hai cháu phải chạy một chuyến,” rồi mời họ vào.
Nhà Trình Huệ không lớn, nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ ngăn nắp.
Đề An và Triệu Diệu ngồi lên ghế sofa, Trình Huệ nhiệt tình rót trà mời họ.
“Cô Trình, Trình Tịnh không có ở nhà ạ?” Đề An hỏi.
Trình Huệ nói: “Tôi nghĩ buổi tư vấn đầu tiên, chuyên gia tâm lý chắc chắn sẽ hỏi một số câu.
Tôi sợ Trình Tịnh ở nhà, nội dung hỏi chuyện sẽ ảnh hưởng đến cháu.”
Triệu Diệu cười: “Cô ơi, cô làm vậy là rất đúng ạ.
Có thể thấy, cô rất yêu thương con gái mình, suy nghĩ rất chu đáo cho cháu.”
Đề An liếc nhìn Triệu Diệu, Triệu Diệu có thể làm chuyên gia tâm lý, là nhờ tính cách lạc quan thân thiện và vẻ ngoài vô hại của hắn.
Trình Huệ đứng dậy, đi rửa hoa quả cho Đề An và Triệu Diệu.
Triệu Diệu ra hiệu cho Đề An nhìn quanh phòng khách, hầu như tất cả các khung ảnh trong nhà đều có ảnh của Trần Tịnh.
Những bức ảnh này không phải đen trắng, mà là ảnh màu, như thể người đó vẫn còn sống động trong ngôi nhà này.
Triệu Diệu bảo Đề An nhìn lên bàn ăn nhà Trình Huệ, trên đó có một hũ bơ đậu phộng còn một nửa.
Đề An thì thầm với Triệu Diệu: “Tao từng xem báo cáo sức khỏe của Trần Tịnh, con bé bị dị ứng nặng với bơ đậu phộng.
Thậm chí còn có cả hồ sơ cấp cứu vì sốc phản vệ do bơ đậu phộng.”
Triệu Diệu gật gù đầy suy tư.
Trong tủ đồ ăn vặt có sữa tăng trưởng, mơ xanh và sô-cô-la.
Trình Huệ cho Trình Tịnh ăn những thứ Trần Tịnh thích, thậm chí còn bắt nó ăn thứ có thể khiến nó chết – bơ đậu phộng!
Đề An và Triệu Diệu từ phòng khách có thể nhìn thẳng vào phòng ngủ của Trình Tịnh.
Giấy dán tường trắng, ga trải giường trắng, bàn học trắng, tủ quần áo trắng.
Trang nghiêm và sạch sẽ như một tờ giấy trắng phẳng lì chứ không phải không gian ba chiều.
Giống như một căn phòng làm bằng giấy.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Đề An cảm thấy cả người nổi hết da gà.
Chỉ có một con búp bê trên giường là có màu sắc, nhưng đã rất cũ kỹ.
Trình Huệ bước tới, thấy ánh mắt Đề An và Triệu Diệu dừng lại trên con búp bê, liền giải thích: “Đây là thứ duy nhất Trình Tịnh mang về từ trại trẻ mồ côi.
Lớn thế này rồi mà vẫn phải ôm con búp bê này mới ngủ được.
Không có nó, Trình Tịnh không tài nào ngủ nổi.”
Sau khi hỏi Trình Huệ một vài câu thông thường, Triệu Diệu nói với Trình Huệ: “Cô ơi, cháu có thể hỏi cô vài câu nhạy cảm được không ạ?
Ví dụ như về sự ra đi của Trần Tịnh năm đó.”
Mắt Trình Huệ hơi đỏ, nhưng vẫn gật đầu: “Được chứ.”
“Trần Tịnh gặp tai nạn vào tháng mấy ạ?”
“Tháng Hai.”
“Chắc cô nhớ nó lắm.”
“Sau khi Trần Tịnh và bố nó gặp chuyện, có nhiều lúc tôi chỉ muốn chết quách đi, để đi theo họ.”
Triệu Diệu đột nhiên hỏi: “Trần Tịnh đã từng quay về không ạ?”
Đề An sững sờ, vì hắn nghe Triệu Diệu nói là “Trần Tịnh” chứ không phải “Trình Tịnh”.
Trình Huệ cũng sững lại, cúi đầu trầm ngâm vài phút, rồi trả lời: “Có quay về.”
Triệu Diệu không hề ngạc nhiên, như thể câu trả lời của Trình Huệ là kết quả mà hắn đã dự đoán.
“Lần gần nhất Trần Tịnh quay về là khi nào ạ?”
“Tháng trước.”
“Tháng Hai ạ? Cô có thể kể cho cháu nghe, lần đó Trần Tịnh đã quay về trong hoàn cảnh nào không?”
“Có một hôm rất khuya, tôi thấy Trình Tịnh đang chơi game. Đứa bé này bình thường căn bản không biết chơi game.
Tôi liền bước tới cười hỏi nó: ‘Trình Tịnh, học chơi game từ bao giờ thế?’
Ai ngờ nó quay đầu lại cười với tôi, nụ cười làm tôi sởn hết gai ốc.
Một lát sau, nó nói: ‘Trình Tịnh không có ở đây.
Mẹ ơi, con là Trần Tịnh.’”
Triệu Diệu tiếp tục hỏi: “Sau khi Trần Tịnh gặp chuyện, lần đầu tiên nó quay về là khi nào ạ?”
Trình Huệ nhớ lại: “Vừa lúc nhận nuôi Trình Tịnh, đúng vào ngày giỗ đầu của Trần Tịnh.
Trình Tịnh nhìn di ảnh của Trần Tịnh và nói với tôi: ‘Mẹ ơi, con là Trần Tịnh.’”
Đề An tinh ý bắt gặp trên gương mặt đau buồn của Trình Huệ, có một nụ cười khẽ khó nhận ra, đó là niềm vui sướng khi mất đi rồi lại tìm thấy.
Triệu Diệu cũng nhìn thấy nụ cười của Trình Huệ, hắn hỏi: “Lần đầu tiên Trần Tịnh quay về, nó đã nói gì với cô?”
“Tôi ôm nó khóc một trận. Tôi không ngừng nói với nó: ‘Mẹ nhớ con lắm.’
Nó liền nhẹ nhàng vuốt ve lưng tôi, từng cái một, và nói: ‘Mẹ ơi, con cũng nhớ mẹ.’”
“Hàng năm vào tháng Hai, Trần Tịnh sẽ vào một ngày nào đó, khi cô không để ý, quay trở lại nhập vào người Trình Tịnh, có đúng không ạ?”
Trình Huệ do dự một lát, rồi gật đầu: “Đúng.”
“Cô nghĩ đó là Trình Tịnh hay Trần Tịnh?”
“Là... Trần Tịnh.”
“Tại sao lại là Trần Tịnh?”
“Tất cả thần thái, động tác, giọng nói, bao gồm cả thói quen, đều là của Trần Tịnh.”
“Thói quen... Trần Tịnh giống như mọi cô gái tuổi mới lớn, thích ăn đồ ngọt, mơ xanh và sô-cô-la. Thậm chí cả bơ đậu phộng?”
“Vâng... đúng vậy.”
“Sắp đến tháng Hai, cô sẽ mong chờ Trần Tịnh quay về, phải không ạ?”
“... Tôi mong chờ. Đây là cách gặp gỡ đặc biệt của hai mẹ con tôi.
Tôi là giáo viên nhân dân, tín ngưỡng của tôi là chủ nghĩa vô thần, tôi biết trên đời không có ma quỷ, nhưng...”
Triệu Diệu nói thêm: “Cô mong trên đời này có ma, có linh hồn.
Và cô đã tận mắt chứng kiến, linh hồn của Trần Tịnh, hàng năm vào tháng Hai vẫn đúng hẹn quay trở lại nhập vào người Trình Tịnh.”
