Chương 24: Tâm Ma.
Chương Dũng đi đi lại lại, “Nó từ trong giấc mơ chạy ra… Nó đập vỡ kính… Tôi đã thấy nó… Nó kéo tôi lại… Tôi sắp bị mắc kẹt rồi…”
Triệu Diệu hỏi: “Anh đã thấy nó? Nó là cái gì?”
Chương Dũng chợt nhìn thẳng vào Triệu Diệu: “Nó là một con người. Là Vương Lạc.”
Triệu Diệu nói: “Tôi đoán, Vương Lạc là bạn cùng phòng của anh. Người đã cứu anh, rồi bị anh từ chối ngoài cửa, chết thay cho anh, và sau đó còn bị anh đổ tội.”
Chương Dũng cứng đờ người, ngã thẳng ra sau.
Triệu Diệu vội vàng kiểm tra cho Chương Dũng, gọi cấp cứu 120, đồng thời liên lạc với người nhà của anh ta.
Để chắc chắn, Triệu Diệu đi theo xe cấp cứu vào bệnh viện. Sau khi bác sĩ kiểm tra, Chương Dũng không có vấn đề gì, chỉ là thiếu ngủ kết hợp hạ đường huyết gây ngất tạm thời.
Ngoài hành lang bệnh viện, Triệu Diệu gặp bố mẹ của Chương Dũng.
Triệu Diệu vốn nghĩ bố mẹ Chương Dũng sẽ chửi bới, tấn công mình.
Ai ngờ mẹ của Chương Dũng vừa thấy Triệu Diệu đã quỳ sụp xuống, cầu xin ông cứu con trai bà.
Triệu Diệu hỏi tại sao không nhờ vị chuyên gia tâm lý hơn chục năm trước giúp đỡ.
Mẹ Chương Dũng khóc nức nở: “Ông ấy không gặp chúng tôi.”
Triệu Diệu nói: “Bởi vì ông ta không giúp được các anh chị. Một tháng gần đây, Chương Dũng có xuất hiện hiện tượng phân ly nhân cách không?”
“Phân ly… nhân cách là gì ạ?”
“Nghĩa là có lúc anh ấy như biến thành một người khác.”
Mẹ Chương Dũng vội vàng gật đầu, “Đúng, đúng vậy. Chương Dũng vẫn là Chương Dũng, nhưng tôi cảm thấy… có một người xa lạ đang sống trong cơ thể của thằng bé. Giọng nói, dáng đi, thói quen, cử chỉ đều khác hẳn. Ngay cả ánh mắt nhìn tôi cũng đầy oán độc. Con quỷ thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của Chương Dũng, thực sự đã nhập vào nó rồi.”
Triệu Diệu thở dài, “Đó là tâm ma của Chương Dũng. Không có thuốc nào chữa được.”
Mẹ Chương Dũng chân mềm nhũn, trượt dài xuống chân tường.
Bố Chương Dũng thở dài não nề, không đỡ vợ mà chỉ hối hận nói: “Lúc đầu tôi đã khuyên các người đừng làm như vậy. Sẽ có báo ứng. Các người không nghe. Bây giờ thì tốt rồi, làm cho Chương Dũng sống dở chết dở. Có ông Trời xuống cũng không cứu nổi nó!”
Triệu Diệu chậm rãi nói: “Có một người có thể cứu nó.”
Bố mẹ Chương Dũng đồng thời ngước lên nhìn Triệu Diệu: “Ai?!”
Triệu Diệu nói: “Chính Chương Dũng.”
Nghe câu trả lời của Triệu Diệu, phản ứng đầu tiên của bố mẹ Chương Dũng đều là lắc đầu, “Không được, không thể đi tự thú. Làm vậy cả đời Chương Dũng sẽ hỏng mất.”
Triệu Diệu nói: “Bây giờ nó chưa hỏng sao? Tôi phải nhắc nhở các anh chị. Sau phân ly nhân cách sẽ kéo theo tâm thần phân liệt. Tất nhiên có thể dùng thuốc kiểm soát, nhưng Chương Dũng sẽ hoàn toàn biến thành một xác chết biết đi.”
Bố Chương Dũng nhìn Triệu Diệu: “Được, tôi sẽ để Chương Dũng nói rõ sự thật năm đó trước pháp luật. Chúng tôi sẽ chấp nhận phán quyết của tòa. Chúng tôi sẽ thực sự biết ơn. Chúng tôi sẽ thực sự ăn năn. Chúng tôi sẽ cố gắng bồi thường cho gia đình nạn nhân Vương Lạc, cả về vật chất lẫn tinh thần.”
Mẹ Chương Dũng dùng túi xách đập mạnh vào chồng, “Chương Kiến Minh! Anh điên rồi!”
Bố Chương Dũng không thèm để ý.
Triệu Diệu viết số điện thoại của Đề An cho bố Chương Dũng.
Triệu Diệu vỗ vai bố Chương Dũng, “Ác từ đâu sinh, thiện từ đó khởi. Để Chương Dũng gánh vác trách nhiệm của mình, đó là liều thuốc tốt nhất hiện tại. Nếu sau này Chương Dũng cần tôi giúp, hãy gọi cho tôi.”
Bố Chương Dũng chắp tay, miệng liên tục nói: “Cảm ơn. Cảm ơn.”
Đề An đã điều tra về vụ án mạng năm đó. Phát hiện ra nhiều điểm đáng ngờ. Chỉ là vì mẹ Chương Dũng từng học luật nên đã che đậy hết, khiến mọi thứ không liên quan đến Chương Dũng. Lần này, Chương Dũng cung cấp một bằng chứng: đoạn chat giữa anh ta và bạn trai cũ trên một ứng dụng bí mật. Chương Dũng đã gánh vác trách nhiệm dân sự và bồi thường đáng lẽ phải làm hơn chục năm trước.
Công lý không nằm trong điều khoản luật, mà nằm trong bản án. Sớm hay muộn. Tuy muộn nhưng vẫn đến.
Đề An gọi cho Triệu Diệu, nhưng Triệu Diệu đang tiếp khách nên không nghe máy. Sau giờ làm, anh gọi lại cho Đề An.
Đề An trêu: “Úi chà, Triệu đại tâm lý sư, làm việc xong phủi áo ra đi, giấu công danh với tiếng tăm à.”
Triệu Diệu đáp: “Anh rảnh quá ha. Chương Dũng xong rồi, có phải nên điều tra về vị chuyên gia tâm lý năm đó không? Vừa vi phạm pháp luật, vừa vi phạm đạo đức nghề nghiệp.”
Đề An nói: “Tra rồi, tra rồi. Hắn tên là Lý Thái. Vị chuyên gia tâm lý này không phải dạng vừa đâu. Lý Thái có quan hệ rất mật thiết với giới chính trị và doanh nhân. Có thể nói hắn là người đứng đầu trong giới tâm lý các anh. Nhưng nhiều năm trước hắn đã rút khỏi giới tâm lý, mở một câu lạc bộ dưỡng sinh cao cấp tư nhân, theo chế độ hội viên bí mật. Hội viên toàn là kẻ giàu người sang. Người thường đến cửa câu lạc bộ ở đâu cũng không tìm ra. Câu lạc bộ này không ở thành phố Hàn Hưng. Ở tỉnh khác.”
Triệu Diệu không nói gì.
Đề An gọi hai tiếng, “Sao không nói gì thế Triệu Diệu?”
Triệu Diệu ngập ngừng một lát, “Tôi biết Lý Thái. Hồi đi học, nhiều sách tâm lý học nước ngoài đều do hắn biên dịch. Nhưng hắn thuộc dạng truyền thuyết giang hồ chưa ai từng gặp mặt.”
Đề An nói: “Ừ, những gì tôi tra được đều rất hời hợt. Câu lạc bộ rất sạch sẽ. Lý Thái rất sạch sẽ. Nếu không tìm được bằng chứng vi phạm pháp luật sau đó của hắn, thì chuyện năm đó không làm gì được. Thời gian trôi qua quá lâu rồi. Bằng chứng có thời hiệu. Hơn nữa… ngay cả bằng chứng, cũng cần phải được chứng minh. Chúng ta không thể chứng minh được từ góc độ pháp luật.”
Triệu Diệu nói: “Tôi hiểu rồi. Nghĩa là không làm gì được hắn, nhưng Lý Thái có điểm đáng ngờ không?”
Đề An nói: “Có. Hiện tại tôi biết, có hai vụ án liên quan đến Lý Thái. Có một vài điểm đáng ngờ. Tuy nhiên, cũng chỉ dừng lại ở điểm đáng ngờ.”
Triệu Diệu đùa: “Nói nghe thử. Dù không làm gì được đại gia này, nhưng nghe những chuyện khuấy mưa gọi gió mà dân thường như chúng ta không với tới, cũng coi như mở rộng tầm mắt.”
Đề An nói: “Vụ thứ nhất, một cô gái báo án bị mấy tên con nhà giàu cưỡng bức. Ba ngày sau đổi lời, nói không phải cưỡng bức, là quan hệ tự nguyện. Và đưa ra bằng chứng chuyển khoản. Vụ thứ hai, một quan chức tham nhũng đã tự sát ngay trước thềm định ra đầu thú.”
Triệu Diệu bổ sung, “Và hai người này, đều đã gặp Lý Thái, đúng không?”
Đề An nói: “Phải. Đã gặp. Và vào những thời điểm quan trọng. Trong hồ sơ lưu trữ của đội hình sự tỉnh ngoài có ghi lại, lúc đó họ cũng đã điều tra Lý Thái, nhưng kết quả cuối cùng đều là Lý Thái vô tội. Hắn chỉ tình cờ xuất hiện vào lúc đó.”
Triệu Diệu hỏi: “Ngoài những thứ này ra còn gì nữa không?”
Đề An gửi cho Triệu Diệu một đoạn video, “Anh xem đi, đoạn video này tụi tôi tình cờ có được khi điều tra. Là video thời đầu của Lý Thái.”
Triệu Diệu mở video. Trong video, ở một nơi trang trí sang trọng, nhiều môn khách ngồi trên bồ đoàn. Lý Thái đầy hăng hái, phấn chấn. Trước mặt mọi người, hắn trình diễn ‘siêu năng lực’ của mình.
