Chương 27: Chỉ thị.
Cô gái tên là Ái Hương. Khi Đề An và Triệu Diệu tìm đến nhà Ái Hương, cô bé đang cùng bố mẹ ngồi gấp vàng mã dưới một ngọn đèn công suất thấp leo lét.
Đề An hỏi thăm thì được biết, đây là nguồn sống của cả ba người.
Ngoài việc làm đồ hàng mã, họ còn nhận thêm mấy việc nhồi bông, khâu vá thú bông lặt vặt.
Đề An liếc nhìn Ái Hương, rồi khẽ nói với mẹ Ái Hương về mục đích chuyến thăm, mong muốn được nói chuyện riêng với cô bé.
Mẹ Ái Hương đóng cửa phòng lại, ngồi xuống chiếc ghế đẩu trong sân cùng Đề An và Triệu Diệu.
Bà phủi phủi lớp bột kim tuyến dính trên người, cúi đầu nói: “Các anh cảnh sát ạ. Vụ án này đã lâu như vậy rồi. Sao lại điều tra lại thế ạ?
Có vấn đề gì sao?
Tôi vẫn luôn nghĩ, Tiểu Hương không phải đứa trẻ làm ra chuyện như vậy.
Nó rất ngoan, luôn rất ngoan.
Nó sẽ không làm… chuyện… kiểu đó đâu.
Bố Tiểu Hương từng bị gãy chân, không có tiền phục hồi chức năng nên để lại di chứng tàn tật vĩnh viễn.
Công việc của tôi cũng không ổn định.
Nhà tôi điều kiện không tốt.
Nhưng dù có thiếu tiền thế nào, vợ chồng tôi cũng cố gắng hết sức cho Tiểu Hương ăn học, cho nó đi học vẽ.
Tiểu Hương rất có hiếu, thành tích học tập tốt, vẽ cũng rất giỏi. Cứ tưởng đỗ được đại học là có thể thay đổi số phận.
Ai ngờ lại xảy ra chuyện này.”
Đề An hỏi: “Chị không tin vào bản án, đúng không?”
Mẹ Ái Hương bất lực lắc đầu: “Không tin thì có làm được gì?
Tòa án nói họ đã điều tra rõ ràng.
Đến cả Tiểu Hương cũng gật đầu nhận tội.”
Đề An hỏi: “Sau đó chị có từng tìm riêng Ái Hương để nói chuyện không?
Cháu ấy vẫn khẳng định là mình chủ động quan hệ sao?”
Nghe đến bốn chữ “quan hệ”, nước mắt mẹ Ái Hương lã chã rơi xuống đầu gối: “Tôi đã hỏi nó rất nhiều lần.
Trước đây tôi nghi ngờ nó làm thế là vì gia đình, vì bệnh của bố nó nên mới chịu thiệt thòi, nhận tiền để nhận là tự nguyện.
Tôi nói với Tiểu Hương, nhà mình nghèo, nhưng nghèo không có gì là xấu hổ.
Vì tiền mà thừa nhận điều mình không làm, quỳ xuống nhặt tiền mới là xấu hổ.
Nếu nó thực sự bị oan ức, thì nhà mình có bán nhà bán cửa, bán máu bán thận cũng nhất định phải kiện cho bằng được mấy con súc sinh đó.”
Đề An hỏi: “Ái Hương nói thế nào?”
Mẹ Ái Hương thở dài: “Nó nói nó tự nguyện, nó chủ động, không bị ép buộc.”
Đề An hỏi: “Thế sao lúc đầu nó lại đi báo án, nói mình bị xâm hại?”
Mẹ Ái Hương nói: “Nó nói vì trước đó giá cả chưa thỏa thuận xong, mấy người đó hứa trả đủ tiền nhưng cuối cùng không trả.”
Đúng lúc này, cánh cửa “rầm” một tiếng bật mở.
Bố Ái Hương loạng choạng ngã ra từ ngưỡng cửa.
Đề An, Triệu Diệu và mẹ Ái Hương vội vàng chạy đến đỡ ông.
Bố Ái Hương cầm chiếc nạng gỗ bên cạnh định đánh vào Đề An.
“Ông điên rồi à!” Mẹ Ái Hương vừa khóc vừa ghì chặt lấy bố Ái Hương.
Bố Ái Hương dùng nắm đấm đập vào đôi chân tàn tật của mình: “Con gái tôi làm ra chuyện bại hoại tổ tông này, đều tại tôi vô dụng hết.
Các anh thấy đấy, nhà tôi đã bị dồn đến đường cùng rồi.
Các anh đi đi. Chúng tôi khó khăn lắm mới chuyển đến được cái làng không ai biết mình là ai.
Các anh đột nhiên đến nhà tôi.
Khác nào ép cả nhà tôi đi chết!
Các anh cút đi!
Cút!
Cút ngay!”
Triệu Diệu không kịp đứng vững, bị đẩy lảo đảo.
Mẹ Ái Hương vội vàng chắp tay vái Đề An và Triệu Diệu: “Xin hai anh hãy đi đi.
Đừng đến nhà tôi nữa.”
Đề An lớn tiếng: “Bác trai, bác gái! Hai bác bình tĩnh lại.
Lần này chúng tôi đến không chỉ muốn điều tra lại những điểm nghi vấn năm đó, mà còn muốn giúp Ái Hương làm một chút tham vấn tâm lý.
Vị này, là chuyên gia tham vấn tâm lý giàu kinh nghiệm.
Một cô gái trải qua chuyện lớn như vậy, hai bác không lo lắng tâm lý cháu ấy có tổn thương gì sao?
Theo sự hiểu biết của hai bác về con gái mình.
Lùi một vạn bước mà nói, dù cháu ấy có làm chuyện đó thật, thì trong lòng cháu ấy có thể bình thản chấp nhận con người đó của mình sao?
Hai bác không sợ cháu ấy kìm nén lâu ngày sẽ nảy sinh vấn đề tâm lý sao?”
Bố Ái Hương nói: “Nhà tôi không có tiền.
Chuyên gia tâm lý đều đắt lắm.”
Triệu Diệu vội vàng nói: “Tôi không lấy tiền, tôi tình nguyện làm tham vấn tâm lý miễn phí.”
Bố Ái Hương vẫn không đồng ý: “Tham vấn tâm lý miễn phí chúng tôi đã làm rồi.
Cho nên các anh về đi. Đừng quấy rầy gia đình tôi nữa.”
Triệu Diệu hỏi: “Sau vụ việc đó, là Lý Thái đã làm tham vấn tâm lý cho Ái Hương, đúng không?”
Mẹ Ái Hương nói: “Phải. Tên là Lý Thái. Là chuyên gia tâm lý rất nổi tiếng, đã làm tham vấn tâm lý miễn phí cho chúng tôi.”
Triệu Diệu nói: “Xin hai bác hãy tin tôi.
Để tôi nói chuyện với Ái Hương.
Cuộc đời hai bác có lẽ sẽ chỉ dừng lại ở căn nhà thấp bé trong cái làng này.
Nhưng Ái Hương còn trẻ mà.
Cháu ấy có thể đổi tên đổi họ, đến một nơi không ai biết mình để bắt đầu lại, lấy chồng sinh con.
Sống một cuộc đời bình thường.
Hai bác không mong cháu ấy bắt đầu một cuộc sống mới sao?
Hai bác tằn tiện nuôi nó ăn học từ nhỏ, chẳng phải là để nó không phải lặp lại cuộc đời khổ cực của hai bác sao?”
Bố mẹ Ái Hương không nói gì nữa.
Họ cúi đầu rơi nước mắt.
Những lời của Triệu Diệu như dao cứa vào tim họ.
Triệu Diệu liếc nhìn vào trong nhà, thấy Ái Hương đang đeo tai nghe, tay vẫn đang bôi keo lên đồ mã, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài.
Triệu Diệu ngồi xổm xuống: “Bác trai, bác gái hãy tin tôi.
Chắc hai bác cũng đã nhận ra.
Vụ án đó bắt đầu rất đột ngột, quá trình rất vội vã, kết quả cũng nằm ngoài dự đoán của hai bác. Trong ấn tượng của hai bác, Ái Hương không phải đứa trẻ làm ra chuyện như vậy.
Hơn nữa, sau vụ án đó, Ái Hương như biến thành một người khác, đúng không ạ?
Có thể nói cho tôi biết, Ái Hương bây giờ khác với Ái Hương trước kia như thế nào không ạ?”
Mẹ Ái Hương nhìn chồng, há miệng định nói: “Đúng là có khác thật.
Có hơi…”
Triệu Diệu hỏi gặng: “Hơi thế nào ạ?”
Mẹ Ái Hương cau mày: “Tôi nói không rõ lắm.
Nó có hơi… chẳng quan tâm gì hết…
Cũng không hẳn là chẳng quan tâm…
Hay là lơ mơ?
Hình như cũng không phải… Nói chung là…
Cứ như đang mơ ngủ ấy.”
Triệu Diệu nói: “Là thẫn thờ ạ.”
Mẹ Ái Hương nói: “Đúng! Thẫn thờ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn.”
Triệu Diệu hỏi: “Thường xuyên hay thỉnh thoảng ạ?”
Mẹ Ái Hương nói: “Thỉnh thoảng thôi.”
Triệu Diệu nói: “Tôi hiểu rồi. Bây giờ tôi có thể vào nói chuyện với cháu ấy được không ạ?”
Mẹ Ái Hương vẫn lặng lẽ nhìn chồng, muốn xin phép ông.
Bố Ái Hương cúi đầu, không nói gì.
Ông ngầm đồng ý.
Triệu Diệu gật đầu với Đề An, rồi tự mình bước vào trong nhà.
Anh đóng cửa lại.
Đề An và mẹ Ái Hương đỡ bố Ái Hương dậy.
Mẹ Ái Hương vừa tự trách mình, các anh cảnh sát đến mà cũng không biết rót cho các anh cốc nước.
Đề An vội xua tay bảo không cần không cần.
Bố Ái Hương cúi xuống nhìn ống quần lấm lem bùn đất của Đề An, ông hiểu ra Đề An đã không lái xe vào làng mà đi bộ vào.
Anh không muốn làm kinh động dân làng, gây thêm khó khăn cho một gia đình đang phải sống ẩn danh, thấp thỏm lo âu này.
Bố Ái Hương nói với mẹ Ái Hương một câu: “Đi xào hai món ăn đi.”
Mẹ Ái Hương lau nước mắt, quay người bước vào bếp, miệng lẩm bẩm: “Ôi! Các anh ấy lái xe mười mấy tiếng đồng hồ chắc chắn chưa được ăn gì.”
