Chương 47: Trúng độc.
Triệu Diệu ngồi xuống đối diện vợ, dùng cách của mình để cố gắng đánh thức cô.
Người vợ tỉnh dậy, nhưng thần trí không được minh mẫn.
Với những câu hỏi của Triệu Diệu, có lúc cô trả lời rõ ràng, nhưng có lúc lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Triệu Diệu chỉ có thể quan sát cô qua thần thái, lời nói, nhận thức, cách miêu tả,... rồi ghi chép lại trên giấy.
Trong suốt quá trình Triệu Diệu thẩm định tâm thần cho người vợ, người chồng mấy lần giành trả lời, nhưng đều bị Đề An cảnh cáo không được nói.
Triệu Diệu kiểm tra xong.
Anh kéo Đề An ra một góc.
"Tao rất nghi ngờ cô ấy không bị tâm thần phân liệt."
"Tất cả triệu chứng của cô ấy, bao gồm nhìn mờ, nói lắp bắp, ảo giác ảo thính, hoang tưởng, cơ co giật không tự chủ. Lại giống biểu hiện của rối loạn tâm thần do nhiễm độc hơn."
Đề An tuy cũng thấy biểu hiện của người vợ không bình thường, nhưng chưa từng nghĩ tới khả năng trúng độc.
Đề An hỏi: "Rối loạn tâm thần do nhiễm độc, là do trúng độc gây ra rối loạn tinh thần."
"Nói một cách chặt chẽ thì không phải tự phát bệnh tâm thần, mà là do thuốc gây ra rối loạn suy nghĩ, đúng không?"
Triệu Diệu nói: "Có vẻ là vậy."
Anh hỏi Triệu Diệu: "Trúng độc gì?"
Triệu Diệu nói: "Độc gì cụ thể thì cần xét nghiệm máu, nước tiểu và dịch vị dạ dày."
Đề An nhớ tới lọ thuốc trong ba lô người chồng, vội vàng lấy từ trên bàn đưa cho Triệu Diệu: "Trong ba lô hắn có cái này."
Triệu Diệu vặn nắp lọ, đổ ra một viên thuốc trên lòng bàn tay.
Anh ngửi ngửi, rồi nghiền ra xem xét, lắc đầu: "Không được, chuyên môn ai nấy biết."
"Tao nhận không ra."
"Chắc Lâm tỷ có thể."
"Nhưng mà... chứng co cứng cơ của cô ấy rất giống trúng độc một loại thuốc nào đó."
"Có rồi!"
Triệu Diệu nhìn về phía chai cồn ethanol khan trong góc văn phòng.
Người trong văn phòng giải thích, hiện đang là mùa cao điểm bệnh truyền nhiễm, sân bay lượng người qua lại đông, nên họ thường dùng cồn ethanol khan pha với nước lau đồ dùng văn phòng.
Triệu Diệu gật đầu, rót một ít cồn ethanol khan vào cốc nhựa dùng một lần.
Sau đó bỏ mấy viên thuốc vào cốc nhựa khuấy đều.
Một lúc sau, Triệu Diệu quan sát kỹ chất lỏng trong cốc, hỏi lại người đàn ông: "Anh chắc chắn đây là vitamin chứ?"
Người đàn ông mặt không đổi sắc: "Tôi chắc chắn, là vitamin C thông thường."
Triệu Diệu nói: "Vậy chắc anh đang nói dối rồi."
"Vitamin C tan trong nước, không tan trong cồn."
Người đàn ông lập tức đổi lời: "Vậy cũng có thể là vitamin E. Tôi nhớ không rõ."
Triệu Diệu nói: "Anh nên nghĩ lại đi. Đổi lý do khác à?"
Người đàn ông nghiến răng: "Tôi có nói dối đâu, đổi gì?"
Triệu Diệu nói: "Vitamin E tan trong chất béo, không tan trong cồn."
Người đàn ông nổi cáu: "Tôi không hiểu mấy thứ đó, anh nói linh tinh gì vậy?"
Triệu Diệu giơ lọ thuốc lên lắc lắc: "Anh không cần hiểu."
"Tôi đã biết sơ qua đó là thuốc gì rồi."
Đề An kéo Triệu Diệu ra hành lang hỏi: "Thuốc gì?"
Triệu Diệu nói: "Viên thuốc này tan trong cồn ethanol."
"Tao nghi là Isoniazid."
"Isoniazid trông giống viên đường, hồi tao học với thầy, từng gặp một ca một đứa trẻ vì ăn nhầm thuốc Isoniazid của bố mẹ mà bị rối loạn tâm thần."
"Bố mẹ tưởng con bị tâm thần, nên dẫn con đến khoa tâm thần khám."
"Sau khi xét nghiệm máu nước tiểu mới biết, là do ngộ độc thuốc dẫn đến rối loạn tâm thần."
Đề An hỏi: "Isoniazid là gì?"
Triệu Diệu nói: "Isoniazid còn gọi là Rimifon, là một loại thuốc chống lao hữu hiệu."
"Nhưng chỉ có xét nghiệm thuốc mới xác định được cuối cùng có phải Isoniazid không."
"Nhưng có một điều, tuyệt đối không thể là vitamin."
Đề An nói: "Nếu hắn nói thẳng đây là thuốc thông thường, ngược lại sẽ không khiến người ta nghi ngờ."
"Chính thái độ càng giấu càng lộ đó, làm tao càng nghĩ lại cảnh hắn mua nước ở cửa hàng tiện lợi, càng thấy khả nghi."
Triệu Diệu đồng tình với nghi ngờ của Đề An: "Đúng vậy, người bình thường nếu hấp thụ một lượng lớn Isoniazid trong thời gian dài, sẽ xuất hiện triệu chứng rối loạn tâm thần."
"Tuy rằng hấp thụ lâu dài tinh thần sẽ có vấn đề, nhưng rối loạn tâm thần nghiêm trọng như vậy sẽ không kéo dài liên tục."
"Nói cách khác, nếu người đàn ông có vấn đề, hắn nhất định phải mang theo thuốc bên mình, để duy trì biểu hiện bên ngoài của chứng rối loạn tâm thần cho vợ hắn."
"Hắn chủ động nhắc đến chuyện mua nước cho con ở cửa hàng tiện lợi."
"Đó cũng là một biểu hiện bất thường."
"Hắn đang củng cố biểu hiện bệnh tật của vợ hắn về mặt tâm lý."
Đề An hỏi: "Nhưng hắn làm vậy có mục đích gì?"
"Chưa nói đến chuyện vợ hắn bị ngộ độc thuốc có phải do hắn cố tình gây ra hay không."
"Chỉ nói về mục đích hắn dẫn vợ làm ầm ĩ một màn này là gì?"
"Hôm nay thật trùng hợp, tao tình cờ nghe được lời hắn nói ở cửa hàng đặc sản, lại tình cờ ngồi cùng chuyến máy bay với hắn."
Triệu Diệu nghĩ một lát: "Có lẽ, mục đích thực sự của hắn, là để mọi người biết vợ hắn bị bệnh tâm thần."
Đề An hỏi: "Sao mày nói thế?"
Triệu Diệu nói: "Lúc nãy trong phòng trong, tao tình cờ hỏi thăm được từ người vợ đó, hai vợ chồng họ thực ra đang làm thủ tục ly hôn."
"Tao vừa nhắn tin cho Ninh Ninh, hỏi về các điều khoản trong luật khi người bệnh tâm thần ly hôn."
"Ninh Ninh gửi cho tao rồi."
"Người bình thường ly hôn, vốn có thể thông qua ly hôn thuận tình, hoặc ly hôn đơn phương."
"Nhưng người bình thường ly hôn với người bệnh tâm thần, pháp luật quy định chỉ có thể ly hôn thông qua đường tòa án."
"Người bình thường khởi kiện yêu cầu ly hôn với người bệnh tâm thần, tòa án sẽ chỉ định người đại diện cho người bệnh tâm thần. Thường là bố mẹ của họ."
"Người bệnh tâm thần khởi kiện người phối ngẫu bình thường yêu cầu ly hôn, tòa án sẽ bác đơn trực tiếp vì họ không có năng lực hành vi dân sự, hoặc bị hạn chế năng lực hành vi dân sự."
"Ninh Ninh nói, luật hôn nhân sẽ chú trọng bảo vệ quyền lợi của người bệnh tâm thần."
"Nhưng trên thực tế, chỉ cần là vụ án ly hôn liên quan đến người bệnh tâm thần, cơ bản người chịu thiệt, nhất định là bên có bệnh."
"Nói cách khác, người kia muốn ly hôn thì ly hôn, không muốn ly hôn thì có nhiều cách để không ly hôn."
"Nhưng người bệnh tâm thần muốn ly hôn thì sẽ bị tuyên bố vô hiệu."
Đề An nói: "Nếu ở nơi công cộng, có nhiều người làm chứng, chứng minh được người phối ngẫu có hành vi tâm thần bất thường."
"Kèm theo chẩn đoán của khoa tâm thần, càng có thể xác thực bệnh tâm thần của đối phương."
"Vậy thì trong vụ án ly hôn này, có ly hôn hay không, ly hôn như thế nào, chính là do người bình thường trong cặp vợ chồng đó quyết định."
"Dù cho người này có lỗi trong hôn nhân, cũng chẳng sao cả, đúng không?"
Triệu Diệu búng tay một cái: "Chuẩn."
"Nếu người phụ nữ bị người ta hãm hại mà sinh ra vấn đề tâm thần, thì chuyện này mày phải quản."
"Tội giam giữ trái phép hoặc cố ý gây thương tích."
Đề An dứt khoát: "Chỉ cần là phạm pháp, tao đều quản."
Đề An nhìn về phía văn phòng, người đàn ông đang đi đi lại lại lo lắng bồn chồn.
Hắn vừa gọi điện cho luật sư của mình.
Hắn đang sốt ruột chờ luật sư đến.
Triệu Diệu cười: "Tao đoán, chính luật sư của hắn đã cho hắn ý tưởng này."
"Tao vừa nghe thấy hắn trốn trong phòng làm việc bên trong, tức tối hỏi người kia rốt cuộc là thuốc gì."
"Thuốc của hắn cũng là người khác đưa."
"Hắn không biết là thuốc gì, nhưng hắn biết loại thuốc này có thể khiến người ta xuất hiện biểu hiện rối loạn tâm thần tạm thời."
"Cũng tại hắn xui, vốn tưởng diễn vài phút là xong, không ngờ trong khán giả lại có cảnh sát!"
"Đúng là đen đủi hết chỗ nói."
