Chương 70: Hộp thuốc hít.
Quản lý khách sạn làm bộ mặt đáng thương: “Lần này khách sạn chúng tôi thiệt hại nặng quá.
Anh nhất định phải điều tra cho ra lẽ, trả lại sự trong sạch cho khách sạn chúng tôi.”
Đề An nói: “Trong sạch tự khắc sẽ sáng tỏ. Mọi chuyện rồi sẽ rõ.”
Quản lý nói: “Vâng, nói thì nói thế, nhưng chúng tôi làm nghề dịch vụ này, dính vào chuyện như thế này thì khó mà trong sạch được.
Người nhà nạn nhân ngày nào cũng đến quậy.
Chẳng thèm nói lý lẽ gì cả.
Bày vòng hoa, đốt tiền vàng, nước mắt nước mũi tèm lem, bảo rằng tình cảm của họ với bố sâu nặng thế nào.
Không biết chuyện còn tưởng họ hiếu thảo với bố lắm ấy chứ!
Anh cũng thấy rồi đấy, đặt cho mình thì phòng suite hạng sang đắt nhất, còn đặt cho ông bố già thì lại là phòng rẻ nhất, phòng khuyến mãi tặng kèm.
Hắn ta chẳng qua là muốn nhân cơ hội này để vòi tiền khách sạn chúng tôi một vố to thôi!”
Đề An không đáp lời, “Tôi muốn đi xem hai căn phòng riêng.
Không có động đến hiện trường chứ?”
Quản lý khách sạn nịnh nọt: “Ối dào, đâu dám ạ.
Cửa đều dán niêm phong cả rồi mà!
Hơn nữa, phối hợp với các đồng chí công an phá án là trách nhiệm của chúng tôi.
Khách sạn chúng tôi từ trước đến nay luôn kinh doanh đúng pháp luật…”
Đề An cắt ngang lời cô ta, “Gọi tất cả nhân viên làm việc hôm đó đến đây, tôi cần lấy lời khai.”
Quản lý khách sạn hướng về phía hành lang gọi với: “Kìa, người đâu…
Ồ, A Vĩ…
Đi bảo mấy người trực đêm hôm đó, tập trung lại hết cho tôi.
Đi…
Ra đại sảnh!”
Sau đó cô ta hỏi Đề An: “Cho họ ra đại sảnh được không ạ?”
Đề An gật đầu: “Được.”
Đề An mở cửa phòng, quản lý vội vàng nép người định chui vào theo.
Tiểu Tống chặn cô ta lại: “Này. Chỗ này không vào được đâu.
Đứng ngoài cửa chờ đi.”
Đề An và Tiểu Tống mang bao giày, đeo găng tay rồi bước vào phòng.
“Đội trưởng Đề, căn phòng này vẫn y nguyên như lúc niêm phong đấy ạ.”
Chăn gối trên giường xếp đống, dép khách sạn vứt một bên giường, khăn tắm khăn mặt vắt đại trên tay ghế.
Bàn chải đánh răng, kem đánh răng trên bệ rửa mặt vứt lộn xộn.
Đề An đeo khẩu trang, đổ hết đồ trong thùng rác ra ngoài.
Khăn giấy. Một chiếc tất cũ. Đầu mẩu thuốc lá. Chai nước khoáng.
Lược dùng một lần.
Giấy bạc bọc thuốc chữa viêm khớp.
Tăm bông đã qua sử dụng.
Đề An đánh số mấy món đồ có thể mang thông tin của nạn nhân, rồi bỏ vào túi đựng vật chứng.
Anh cúi xuống, đưa tầm mắt ngang với mặt tủ đầu giường.
Như vậy mới có thể nhìn thấy thế giới vi mô mà bình thường khó thấy.
Trên lớp bột màu vàng loang lổ có hai dấu vết như thể đã từng đặt vật gì đó.
Một dấu trông như kích cỡ lọ thuốc nhỏ mắt.
Một dấu trông như loại đĩa nhỏ dùng để đựng dưa muối.
Đề An không biết đó là thứ gì.
Cũng không thể xác định được là do khách trước để lại hay là của hai bố con nạn nhân.
Anh dùng tăm bông sạch, thu gom lớp bột màu vàng đó bỏ vào túi đựng vật chứng.
Dùng máy ảnh chụp lại dấu vết của hai vật dụng đó, định về sẽ phân tích tiếp.
Đúng lúc này, Tiểu Tống bất ngờ mở toang cửa phòng.
Quản lý khách sạn “ối” một tiếng ngã chúi vào trong.
Tiểu Tống hỏi: “Chị quản lý còn rình nghe lén à? Định báo cáo cho ai đây?”
Mặt quản lý đỏ ửng vì ngượng, cô ta kéo lại bộ đồng phục đen: “Không có không có. Tôi có nghe lén đâu.
Tôi chỉ vì đứng không vững thôi.
Tôi chỉ muốn nói với hai anh là nhân viên đã tập trung đông đủ, đang chờ hai anh đến hỏi chuyện.
Không ngờ cửa phòng lại đột ngột mở ra…
Ối dào, thật là không khéo…”
Quản lý khách sạn cười gượng, mắt vẫn không quên liếc thêm vài cái vào trong phòng.
Khám xét xong hai căn phòng.
Manh mối quả thực chẳng có bao nhiêu.
Đề An lại cùng Tiểu Tống đi đến bể suối nước nóng nơi nạn nhân tử vong.
Bể suối nước nóng này nằm sâu trong một lối đi quanh co, phải xuống hơn hai chục bậc thang đá mới tới.
Bể suối nước nóng nằm sau một tảng giả sơn.
Thêm có bụi cây che chắn, vị trí rất kín đáo.
Đừng nói là tắm suối nước nóng lúc nửa đêm, cho dù là ban ngày ban mặt, cái suối này cũng khó tìm.
Đề An nói với Tiểu Tống: “Nạn nhân bị viêm khớp, lên xuống cầu thang không tiện lắm.
Có nhiều bể suối nước nóng như vậy, tại sao lại nhất định chọn cái này?”
Tiểu Tống hiểu ra, cậu chạy đến hỏi quản lý khách sạn, “Khách sạn chị có bể suối nước nóng nào chữa viêm khớp hiệu quả nhất?”
Quản lý khách sạn chỉ về hướng ngược lại: “Đằng kia.
Đằng kia có một bể, chúng tôi đã từng kiểm tra, có giấy kiểm định của cơ quan có thẩm quyền.
Bể suối nước nóng đó có chứa một lượng nhỏ nguyên tố radon.
Hai anh biết radon chứ ạ?
Có thể chữa trị hiệu quả bệnh viêm khớp dạng thấp do chấn thương.
Khi khách nhận phòng, chúng tôi đều phát bản đồ suối nước nóng, để khách có thể lựa chọn tắm cho phù hợp.
Dù sao suối nước nóng nhiều như vậy, tắm hết một lượt cũng không thực tế.”
Tiểu Tống hỏi: “Bể này chữa bệnh gì?”
Đề An chỉ vào tấm biển chỉ dẫn cạnh lan can: “Suối cacbonat.
Cải thiện tuần hoàn máu.”
Quản lý khách sạn nói: “Vị cảnh sát này nói đúng đấy ạ.
Chúng tôi xây cái suối này khá kín đáo, cũng là vì tính đến yếu tố con người.
Suối này chủ yếu là phụ nữ đến tắm nhiều. Có thể cải thiện chứng tử cung hàn lạnh, các bệnh phụ khoa.”
“Phụ nữ?!” Tiểu Tống ngạc nhiên hỏi.
Quản lý khách sạn hiểu ra thắc mắc của Tiểu Tống: “Đúng vậy.
Các anh nói có kỳ lạ không chứ.
Hai người đàn ông to xác lại đi tắm suối nước nóng dành cho phụ nữ.”
Đề An biết, có người cần hai người họ tắm ở suối này!
Kẻ đó không coi trọng công dụng chữa bệnh của suối nước nóng, mà coi trọng vị trí địa lý của nó.
Camera giám sát chỉ có thể thấy được đại sảnh khách sạn và hành lang phòng.
Camera ngoài trời cũng chỉ có ở mấy ngã rẽ.
Không thể ghi lại lộ trình cụ thể của Phú Khắc Minh và con trai ông ta sau khi ra khỏi phòng khách sạn.
Đề An kéo thanh tiến trình video về điểm bắt đầu, lúc gia đình họ vào khách sạn.
Đề An xem từng khung hình một, không bỏ sót bất kỳ cảnh nào.
Trong hình, người con trai đang làm thủ tục nhận phòng, con dâu và đứa trẻ chơi đùa ở đại sảnh.
Ông lão Phú Khắc Minh ngồi trên ghế sofa ở đại sảnh.
Một tay ông đan chéo lên tay kia, hai tay chống lên đầu rồng của cây gậy.
Cây gậy khẽ gõ xuống mặt đất.
Con trai Phú Khắc Minh làm xong thủ tục nhận phòng.
Đến đỡ Phú Khắc Minh.
Khoảnh khắc Phú Khắc Minh đứng dậy, ông nhét một thứ trên tay vào túi áo.
Đề An dừng hình. Anh phóng to hình ảnh lên.
Độ phân giải có hạn, không nhìn rõ.
Chỉ có thể thấy một đường viền.
Hình như… là một cái lọ nhỏ.
Đề An lấy ảnh chụp căn phòng ra, cẩn thận so sánh.
Anh chợt hiểu ra!
Thứ Phú Khắc Minh cầm trên tay, là một cái hộp đựng thuốc hít!
Đề An đã từng thấy mấy ông già ở đầu ngõ dùng hộp thuốc hít.
Hộp thuốc hít thường có thể mang theo người, lúc nào cũng có thể mở ra ngửi.
Nhưng thông thường hơn, là người ta múc một ít bột hoặc cao trong hộp ra, bằng cái thìa nhỏ gắn trên nắp, rồi bỏ vào một cái đĩa nhỏ đi kèm.
Sau đó dùng ngón tay chấm bột hoặc cao thuốc hít trong đĩa, bôi lên phía trước mũi.
Hoặc có người trực tiếp bôi cao thuốc hít lên chỗ huyệt Hổ Khẩu trên tay.
Bịt một bên mũi, dùng bên mũi còn lại hít một hơi mạnh hơn hơi thở bình thường một chút, lúc đó hương vị đặc biệt của thuốc hít sẽ đi vào khoang mũi.
