Chương 8: Thất khiếu.
Đội hình sự xuất cảnh.
Đề An nhận được điện thoại báo án, lập tức cùng Diệp Hành Chi đến hiện trường.
Có bốn người báo án, họ đều thuộc cùng một câu lạc bộ những người yêu thích leo núi.
Theo lời bốn người này, họ đã xem dự báo thời tiết trước hai ngày, ngày leo núi tuy trời âm u nhưng không có mưa.
Nhưng cơn mưa mùa hè nào chịu nghe theo lẽ thường?
Chưa kịp lên núi, một trận mưa như trút nước bất ngờ ập xuống, buộc họ phải chạy vào một nhà xưởng cũ để trú.
Vốn chỉ định tránh mưa tạm, ai ngờ mưa lớn chẳng có dấu hiệu ngừng.
May mà bốn người đều có tinh thần tốt, sau một hồi than thở ngắn ngủi về sự vô dụng của dự báo thời tiết, họ nhanh chóng quyết định, ngồi ngay trước cổng nhà xưởng cũ nhét đại thứ gì đó vào bụng, cũng coi như giảm bớt trọng lượng ba lô.
Theo lời một cậu trai trong số họ, chính cậu là người đầu tiên phát hiện ra thi thể.
Trong lúc ba người kia đơn giản quét dọn mặt sàn, trải thảm dã ngoại và lấy đồ ăn vặt, thì cậu ta tiện chân đi dạo một vòng quanh nhà xưởng.
Nhà xưởng khá rộng.
Phải nói là rất rộng.
Trong xưởng vẫn còn những chiếc máy công cụ từ thời xa xưa, thoang thoảng mùi dầu chống gỉ hoặc dầu hỏa.
Vì vậy cậu ta phán đoán, nơi này chắc hẳn từng là một phân xưởng sản xuất vòng bi.
Nhà xưởng tuy rộng nhưng cũng chỉ có bấy nhiêu, nhìn một cái là thấy hết.
Thế nhưng khi cậu ta đi vòng ra sau một chiếc máy công cụ cao lớn, lại phát hiện ra có một cánh cửa. Qua mảnh kính vỡ, cậu ta thấy bên kia cánh cửa là một hành lang dài và hẹp.
Hành lang này có thể dẫn đến một nơi nào đó khác.
Cậu ta quay đầu hét với đồng bọn: “Tao qua bên đó xem sao.” Rồi mở cánh cửa gỗ kẽo kẹt.
Ngay khi cậu ta đang chậm rãi bước dọc hành lang, một mùi hôi thối nồng nặc dần dần xộc vào mũi.
Cậu ta không tiến tiếp nữa. Loại nhà xưởng cũ không người lui tới này có xác chó hoang, mèo hoang, chuột chết gì đó cũng chẳng có gì lạ.
Cậu ta không muốn mình mất hết khẩu vị, thế là quay lại chỗ cũ, nhập bọn với mọi người, ngồi bệt xuống đất ăn tạm thứ gì đó.
Nhưng cậu ta cứ đứng ngồi không yên, chẳng có chút hứng thú ăn uống nào, cứ cảm thấy mùi thối cứ phảng phất đâu đây.
Cậu ta tự giải thích, tự an ủi rằng có lẽ mình đa nghi, bởi vì những người khác chẳng ai ngửi thấy cả.
Một cậu trai khác trong nhóm xung phong đi cùng cậu ta vào căn phòng cuối hành lang để xem rốt cuộc là thế nào.
Đẩy cửa ra, thứ đập vào mắt là một thi thể đã phân hủy.
Không phải của động vật, mà là của con người.
Kèm theo đó là sự xung kích thị giác mạnh mẽ và mùi hôi khiến người ta buồn nôn.
Cả hai người ôm tường nôn thốc nôn tháo, loạng choạng rời khỏi hiện trường.
Mãi sau khi hồn bay phách lạc, được đồng đội nhắc nhở, họ mới lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.
Đề An và Diệp Hành Chi khảo sát hiện trường.
Nạn nhân là nữ giới, mặc váy liền màu xám, chân đi giày da gót thấp màu đen.
Phần ngực và bụng phồng lên, làm rách chiếc váy lụa.
Cánh tay và chân lộ ra ngoài đã chuyển sang màu xanh lục, hiện rõ các mạch máu hoại tử.
Cô ta ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, hai tay bị trói ra sau lưng.
Đầu cúi gằm, mái tóc rũ rượi che khuất khuôn mặt.
Đề An cẩn thận hất mái tóc của cô ta ra, liền phát hiện dưới mắt, mũi, miệng đều có vết máu khô còn sót lại.
Đề An vén tóc ở bên tai nạn nhân ra, ống tai ngoài cũng có vết máu.
Nạn nhân trước khi chết bị thất khiếu chảy máu, hoặc chết vì thất khiếu chảy máu.
Trong góc phòng là một chiếc túi da rơi vãi.
Trong túi có chứng minh thư, thẻ ngân hàng, và một ít tiền mặt.
Điện thoại di động cũng còn nguyên vẹn, chỉ là hết pin mà thôi.
Đề An thở dài một tiếng, nói: “Không phải dân sự, là hình sự.
Không phải tự sát, là giết người.
Tự trói tay mình ra sau lưng, một mình không thể làm được.
Không phải cướp của, hung thủ không lấy một đồng nào.
Tạm thời có thể phán đoán, không phải hiếp dâm.
Quần áo nạn nhân còn nguyên vẹn, nhìn bề ngoài không có dấu vết bị xâm phạm.
Động cơ gây án của hung thủ là gì đây?
Thù oán? Tình ái?”
Diệp Hành Chi bổ sung: “Hơn nữa hung thủ không hề xử lý những thứ chứng minh thân phận của nạn nhân, điều đó cho thấy hắn căn bản không muốn che giấu thân phận nạn nhân, cũng không sợ cảnh sát thông qua thân phận nạn nhân mà khóa chặt thân phận của chính mình.
Nói cách khác, hắn không sợ cảnh sát.
Thậm chí, là đang khiêu khích cảnh sát.”
Đề An đồng ý với phân tích của Diệp Hành Chi, nhưng họ cần thêm manh mối.
Đúng lúc này, giọng nói hoảng hốt của Âu Dương Đài vọng ra từ cuối hành lang.
“Anh Đề, mau qua đây! Lại phát hiện một thi thể nữa!”
Đề An và Diệp Hành Chi chạy nhanh vài bước, nhanh chóng đến bên cạnh Âu Dương Đài đang há hốc mồm.
Họ kinh ngạc nhìn thấy một cảnh tượng gần như y hệt căn phòng đầu tiên.
Nạn nhân là nam giới, bị trói trên một chiếc ghế gỗ.
Thất khiếu chảy máu.
Đề An vừa chạm vào thi thể, găng tay đã dính phải lớp thịt thối rữa nhầy nhụa như bùn.
Mức độ phân hủy còn nặng hơn nhiều so với nạn nhân đầu tiên.
Đề An và Diệp Hành Chi liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhau mở cửa tất cả các phòng trên hành lang.
Sáu thi thể, thật đáng sợ!
Pháp y Lâm tỷ và trợ lý khám nghiệm tử thi tại hiện trường, chụp ảnh cố định bằng chứng, sau đó đưa tất cả thi thể về trung tâm giám định tư pháp.
Trước khi lên xe, Lâm tỷ nói với Đề An: “Xem ra lần này là một vụ lớn đây, báo cáo khám nghiệm tử thi hoàn chỉnh có thể sẽ mất một thời gian.”
Đề An nhíu mày: “Đúng vậy, đây là vụ án lớn nhất trong năm nay rồi.
Sáu mạng người đấy.
Lâm tỷ, tôi sẽ xác định thân phận nạn nhân trước.
Điều tra các mối quan hệ xã hội xung quanh nạn nhân.
Nếu chị có manh mối gì thì cứ gọi điện trước cho tôi, giúp tôi nhanh chóng xác định hướng điều tra.”
Lâm tỷ quay đầu nhìn xe chở xác một cái, vui vẻ đồng ý.
“Xem ra tôi phải dẫn thêm nhiều thực tập sinh nữa rồi. Loại án này, có pháp y cả đời cũng chẳng gặp được.”
Tuy đã phong tỏa tin tức, nhưng tin tức về sáu thi thể được phát hiện trong một nhà xưởng cũ ở ngoại ô vẫn lan truyền như mọc cánh trong giới truyền thông.
Tin tức và dư luận không ngừng lên men.
Đội hình sự mỗi ngày đều nhận được vô số cuộc gọi từ khắp nơi trong xã hội.
Nhiều nhất, là yêu cầu đội hình sự lập tức phá án, trả lại công bằng cho nạn nhân và gia đình nạn nhân.
Đội hình sự kê giường dã chiến vào văn phòng, bắt đầu tăng ca thâu đêm suốt sáng cho toàn thể đội.
Nói là tăng ca, chẳng khác nào đánh trận.
Đêm hôm ấy, phòng họp lớn của đội hình sự.
Đề An lấy bản kết luận giám định pháp y ra: “Chúng ta nói trọng điểm thôi.
Thứ nhất: Thời gian tử vong của sáu nạn nhân không giống nhau.
Người phân hủy nặng nhất chết được sáu tháng, nạn nhân gần đây nhất chết được năm ngày.
Thứ hai: Pháp y đã lấy dịch vị dạ dày và máu của sáu người chết để xét nghiệm chất độc, không phát hiện chất độc thông thường. Xét nghiệm cồn cho kết quả âm tính.
Thứ ba: Các nạn nhân đều không phát hiện dấu vết bị xâm phạm.
Thứ tư: Sáu người chết không có tổn thương thực thể ở các cơ quan.
Thứ năm: Không có tổn thương do bịt miệng bịt mũi, không có dấu vết thắt cổ, xương móng và xương sọ không bị gãy, loại trừ tử vong do ngạt cơ học.
Thứ sáu: Điểm chảy máu của sáu người chết lần lượt là miệng, mũi, mắt, tai, tức là thất khiếu.
Căn cứ vào các xét nghiệm như cục máu đông hình thành tại chỗ chảy máu, sự tập trung sợi viêm phản ứng v.v., có thể chứng minh vết thương ở miệng, mũi, mắt, tai là vết thương trước khi chết chứ không phải sau khi chết.
Kết luận giám định của Lâm tỷ đưa ra, tổng hợp các dấu hiệu tử thi, kết quả thí nghiệm, sáu người chết đều tử vong do sốc mất máu gây ra bởi tổn thương sọ não.”
Đề An đặt bản kết luận xuống: “Chúng ta không phát hiện hung khí tại hiện trường.
Nhưng thông qua chụp CT đầu của sáu người chết có thể thấy rõ ràng.
Hung khí đâm vào thất khiếu của sáu nạn nhân có thể suy đoán là cùng một loại dụng cụ hình trụ bằng sắt dài khoảng 25.2 cm, đường kính 3 cm.”
