Chương 86: Sống Lại.
Vài ngày sau, Đề An liên lạc với đội trưởng Hứa rồi cùng đến bệnh viện nơi cô gái đang nằm.
“Đây là...” Cha mẹ cô gái ngập ngừng nhìn đội trưởng Hứa.
Đội trưởng Hứa vội vàng giới thiệu: “Đây là đội trưởng Đề của đội hình sự. Chính anh ấy đã giúp tra thông tin của Thân Mạn.”
Cha cô gái nắm chặt tay Đề An, nước mắt tuôn rơi, không ngừng cúi gập người cảm ơn.
“Cảm ơn chú, cảm ơn chú. Đội trưởng Đề.”
Mẹ cô gái đứng một bên lau nước mắt.
Trông họ chưa già lắm, nhưng tóc đã bạc trắng cả rồi.
Đề An đỡ cha cô gái dậy, nói: “Đây là việc chúng cháu nên làm ạ.”
Cha cô gái nghẹn ngào: “Bác và mẹ Mạn Mạn, mười năm nay thực sự không biết đã sống thế nào nữa.”
Đề An hỏi: “Bác có thể kể cho cháu nghe về chuyện của Thân Mạn được không ạ? Tại sao trong hệ thống của Cục Công an, trạng thái của chị ấy lại là... đã đăng ký khai tử từ tám năm trước?”
Cha Thân Mạn nói: “Mười năm trước, sau khi Mạn Mạn mất tích, chúng tôi vẫn luôn đi tìm nó, còn chưa kịp đau buồn, vì chúng tôi tin nó sẽ quay về. Nhưng sau đó, hy vọng ngày càng mong manh. Mạn Mạn cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy. Mẹ Mạn Mạn ngày ấy chỉ biết nằm khóc, ăn không vào, uống không được. Mắt khóc hỏng cả rồi. Bác thì hơn hai năm không ngủ được một giấc trọn vẹn, tối nào cũng mười một giờ đi nằm. Phần lớn thời gian là trằn trọc không ngủ được. Không ngủ được thì bác ra ban công hút thuốc. Hút xong lại vào nằm tiếp. Đa phần là mất ngủ, thi thoảng có ngủ được thì cũng chỉ hơn tiếng lại tỉnh.
Sau khi Mạn Mạn mất tích được hai năm, bỗng một ngày trường của Mạn Mạn gọi điện cho chúng tôi, bảo tìm thấy Mạn Mạn rồi. Thông tin thêm thì nhà trường không chịu tiết lộ. Bác và mẹ Mạn Mạn chẳng kịp nghĩ ngợi gì, mua vé máy bay sớm nhất để đến trường của Mạn Mạn. Trong phòng hiệu trưởng trường đại học của Mạn Mạn, bác liếc mắt đã thấy hai người mặc áo blouse trắng đang đợi sẵn ở đó. Bác biết ngay là chuyện chẳng lành rồi. Nhà trường nói họ tìm thấy một bộ hài cốt trong hầm trú ẩn sau núi của trường. Bên cạnh hài cốt có túi của nữ sinh mất tích Thân Mạn, bên trong có chứng minh thư, thẻ sinh viên và thẻ mượn sách của nó. Mẹ Mạn Mạn ngất lịm ngay tại chỗ. Sau đó, chúng tôi mang tro cốt của Mạn Mạn về Hàn Hưng, chọn cho nó một nơi an nghỉ.
Mạn Mạn đi được ba năm, tóc mẹ nó bạc trắng, sức khỏe bắt đầu có vấn đề liên miên. Cao huyết áp, tiểu đường, tim mạch... Chúng tôi buộc phải chấp nhận sự thật. Vì vậy, khi đồng chí cảnh sát giao thông đến tìm, làm sao chúng tôi có thể tin được? Mạn Mạn là chính tay chúng tôi chôn cất mà.”
Đề An hỏi: “Lúc đó, phát hiện hài cốt trong hầm trú ẩn, hai bác không đề nghị giám định xem có phải là Thân Mạn hay không ạ?”
Cha Thân Mạn nói: “Nơi Mạn Mạn mất tích là trong trường. Cảnh sát bảo nó đã mất tích hai năm, khả năng sống sót rất nhỏ. Lúc đó, cảnh sát hiện trường nói với chúng tôi rằng bộ hài cốt nữ giới được phát hiện có độ tuổi từ 22 đến 25. Độ tuổi, chiều cao, cân nặng mà họ suy đoán đều khớp với thông tin của Mạn Mạn. Hơn nữa, bên cạnh hài cốt lại có giấy tờ tùy thân. Chúng tôi đã không hề nghi ngờ đó không phải là Mạn Mạn. Tất cả mọi người đều không hề nghi ngờ. Bây giờ nghĩ lại, lúc đó đau buồn quá, đầu óc quay cuồng. Bác và mẹ Mạn Mạn chỉ muốn sớm mang hài cốt của nó về nhà, để nó được nhập thổ an nghỉ. Căn bản không còn tâm trí đâu mà hoài nghi chuyện khác.”
Đề An hỏi: “Không ai nghi ngờ gì về nguyên nhân cái chết của chị ấy sao ạ? Cảnh sát địa phương nói thế nào?”
Cha Thân Mạn nói: “Cảnh sát bảo hài cốt đã phân hủy hết, thông tin hữu ích còn lại rất ít. Kiểm tra bề mặt thi thể không thấy dấu vết của sát hại. Cảnh sát còn nói những trường hợp như chúng tôi, tìm được hài cốt của người nhà mất tích là cực kỳ hiếm. Mỗi năm có bao nhiêu người mất tích, gần như đều bốc hơi khỏi thế gian hết.”
Đề An nhìn dáng vẻ của cha Thân Mạn, anh giữ thái độ hoài nghi với lời giải thích này. Một câu “đau buồn quá” e rằng không thể giải thích được nguyên nhân thực sự khiến họ không truy cứu cái chết của con gái. Con mình chết trong một hầm trú ẩn bỏ hoang tối tăm không người, bất kỳ người làm cha làm mẹ nào cũng phải truy đến cùng.
Đề An hỏi gặng: “Nhất định còn có nguyên nhân khác nữa, đúng không ạ?”
Mẹ Thân Mạn trách chồng: “Ông xem, bây giờ Mạn Mạn đã được tìm thấy, chứng tỏ bộ hài cốt tìm thấy trước kia không phải của nó. Chúng ta còn kiêng dè gì nữa? Có gì mà không nói được? Đồng chí công an, để tôi nói. Thực ra trong hầm trú ẩn của trường có hai bộ hài cốt. Một của người lớn, một của thai nhi. Cảnh sát nói đứa bé có vẻ được khoảng hơn sáu tháng trong bụng mẹ. Họ suy đoán là người chết có thai, không dám để ai biết, nên chạy lên hầm trú ẩn sau núi trường uống thuốc phá thai. Sau khi phá thai, đau bụng không chịu nổi, mất máu quá nhiều, chết trong hầm trú ẩn. Lúc đó chúng tôi tưởng đó là Mạn Mạn, nên cũng không dám công khai. Mạn Mạn đã chết rồi, lẽ nào còn để người ta chỉ trỏ, bàn tán sao? Chúng tôi không truy cứu trách nhiệm của nhà trường, nhà trường cũng hứa sẽ giữ bí mật. Thế là chúng tôi mang tro cốt của Mạn Mạn và đứa bé về Hàn Hưng.”
Cha Thân Mạn đấm ngực mình, đầy hối hận: “Bây giờ nghĩ lại, bác đúng là ngu ngốc! Trước khi mất tích, Mạn Mạn đã gọi điện cho bác và mẹ nó, bảo nó đã được bảo lưu lên nghiên cứu sinh. Nó ưu tú như vậy, thông minh như vậy. Thành tích xuất sắc, tương lai rộng mở. Sao có thể chửa hoang với ai đó rồi chạy vào hầm trú ẩn phá thai chứ?”
Đề An nói: “Từ lúc Thân Mạn mất tích cho đến khi đội trưởng Hứa liên lạc với hai bác, hai bác vẫn luôn tin chắc rằng chị ấy đã chết, và không hề nhận được bất kỳ thông tin nào về chị ấy sao? Cháu nói cách khác, nếu mười năm nay chị ấy vẫn sống, mà lại không cố tình trốn tránh hai bác, thì chị ấy nhất định sẽ tìm mọi cách liên lạc. Hai bác có nhận được tin nhắn lạ, cuộc gọi lạ nào, hay có chuyện gì khác mà bây giờ nghĩ lại thấy bất thường không ạ?”
Mẹ Thân Mạn nói: “Không có. Mạn Mạn là đứa con duy nhất của chúng tôi. Từ khi nó mất tích, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi. Mọi thứ đều không bình thường. Tinh thần tôi cũng chẳng bình thường nữa. Làm thủ tục nghỉ hưu non xong, ngày nào cũng sống u mê, lơ ngơ. Nếu không phải bố nó ép tôi đi chữa trị, uống thuốc, thì tôi đã phát điên hoặc chết từ lâu rồi. Dù có chuyện bất thường gì xảy ra, tôi cũng chẳng có tâm trạng đâu mà để ý.”
Cha Thân Mạn nói: “Bác thì nhớ ra một chuyện. Mấy hôm trước có một số lạ gọi cho bác. Bác bắt máy, đầu dây bên kia không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào. Có lẽ là gọi nhầm, bác cũng không để ý lắm.”
Đề An nói: “Bác mở nhật ký cuộc gọi ra xem. Cuộc gọi đó là vào ngày nào ạ?”
Cha Thân Mạn vội móc điện thoại ra, lật từng trang tìm số lạ đó.
“Tìm thấy rồi, là ngày 20 tháng 9, lúc 11 giờ 40 phút trưa.”
Đội trưởng Hứa ngạc nhiên nói: “Thời gian xảy ra vụ tai nạn xe hơi là nửa đêm ngày 20 tháng 9!”
Đề An nói: “Bác Thân, bác gửi số này cho cháu.”
Đề An không có bằng chứng, nên không nói thêm gì. Lúc này, anh đang nghi ngờ rằng những năm qua Thân Mạn đã bị giam cầm.
