Chương 100
– Ông nội đừng giận, nói vậy xui xẻo lắm.
Ông cụ mặt mày khó coi vô cùng, nhưng vẫn kiêng nể nơi đông người, nên chỉ hằn học trừng mắt với anh ta một cái rồi thôi.
Thẩm Yến Thời liếc qua những người ngồi ở bàn, cười rất nhạt:
– Bên công ty tôi vẫn còn vài vụ hợp tác chưa bàn xong, tiện thể nhân dịp này xử lý luôn, vậy không ngồi lại đây nữa.
Nói xong, anh kéo Hướng Noãn đứng dậy rời đi.
Ngồi cùng mâm này một bữa, anh sợ mình sẽ không nuốt trôi.
Ông cụ rốt cuộc cũng không nói gì, ông biết, Thẩm Yến Thời có thể đến dự tiệc đính hôn của Thẩm Quân đã là nể mặt lắm rồi, chuyện này vẫn phải từ từ.
Thẩm Quân đứng bên cạnh ông cụ, nhìn bóng dáng Thẩm Yến Thời nắm tay Hướng Noãn rời đi, trong mắt thoáng hiện vài phần lạnh lẽo.
Hướng Noãn nhìn quanh một lượt, thấy Triệu Tịnh đang vẫy tay với mình, liền kéo Thẩm Yến Thời đi tới bàn đó.
– Noãn Noãn, sao cậu đến muộn vậy? – Triệu Tịnh kéo cô ngồi xuống.
– Ở nhà có chút việc nên muộn giờ.
Thẩm Yến Thời vừa chào Minh Thiên Thừa một tiếng, quay đầu lại đã thấy Hướng Noãn ngồi xuống rồi. Bên cạnh Triệu Tịnh chỉ còn một chỗ trống.
Vậy anh ngồi đâu?!
Minh Thiên Lãng vẫy tay với anh:
– Yến Thời, qua đây ngồi nhanh lên, nghi thức sắp bắt đầu!
Thẩm Yến Thời lạnh lùng liếc về phía sau gáy Hướng Noãn một cái, rồi nhấc chân đi qua.
– Tớ mặc chiếc váy cậu tặng tớ hôm trước. Chúng ta mặc đồ đôi thế này hợp quá, lát nữa đi chụp ảnh nhé.
Hôm trước hai người cùng đi mua sắm, Triệu Tịnh để ý một chiếc váy ngắn màu trắng, còn chiếc váy cùng dòng này cũng na ná, chỉ khác là phần cổ áo và tay áo có chút khác biệt nhỏ. Triệu Tịnh thấy hợp làm đồ đôi, Hướng Noãn bèn mua, hôm nay Hướng Noãn cũng mặc nó.
– Được, đợi nghi thức kết thúc, chúng ta ra cầu hoa kia chụp.
– Ơ, chiếc mũ này của cậu khá đấy, đẹp ghê. – Triệu Tịnh chọt chọt chiếc mũ của Hướng Noãn.
Đó là một chiếc mũ bucket màu trắng kem, vành mũ hơi lượn sóng một chút, còn thêu hình một chú mèo, đáng yêu vô cùng.
Hướng Noãn cởi mũ đội lên đầu Triệu Tịnh:
– Tớ mới mua tháng trước, cứ chưa có dịp đội.
Triệu Tịnh giữ vành mũ, lấy điện thoại soi rồi nói:
– Dễ thương thật, trông trẻ hẳn ra.
Hướng Noãn chớp chớp mắt, nhận ra hôm nay tâm trạng Triệu Tịnh có vẻ đã tốt hơn nhiều.
Cô theo bản năng ngước lên nhìn Minh Thiên Thừa ngồi cạnh Triệu Tịnh. Anh ta đang nói chuyện với Minh Thiên Lãng và Thẩm Yến Thời, nhưng vẫn chú ý dịch chiếc cốc nước bên tay Triệu Tịnh ra xa một chút, tránh để cô ấy va phải.
Triệu Tịnh đang cúi đầu ngắm nghía chú mèo trên vành mũ, vui vẻ nói:
– Tớ thích mèo lắm, tớ còn muốn nuôi một con nữa cơ.
Nghi thức đã bắt đầu, Thẩm Quân và Lâm Đình Vy cùng cắt bánh trên sân khấu, bên dưới vang lên tràng vỗ tay chúc phúc.
Minh Thiên Thừa quay đầu nhìn Triệu Tịnh một cái.
Triệu Tịnh đang kéo tay Hướng Noãn lải nhải không ngừng:
– Tớ thích nhất mèo Ragdoll, ngoan ngoãn lại hay bám người.
– Thật ra mèo Silver Shaded cũng không tệ, ngốc ngốc ngây ngây, tớ chỉ thích mấy con nghe lời.
– Tớ ghét nhất mèo không lông, đáng sợ lắm, cứ như người ngoài hành tinh ý.
Cô ấy mải miết đến mức không buồn ngước lên nhìn lấy một cái.
Minh Thiên Thừa đột nhiên cảm thấy mình đúng là lo thừa. Một kẻ vô tâm vô phổi như cô ấy thì có thể để ai vào lòng chứ?
Nghi thức kết thúc, Triệu Tịnh lập tức kéo Hướng Noãn ra cầu hoa chụp ảnh.
Minh Thiên Thừa không nhịn được, lẩm bẩm:
– Hai người này đang chụp ảnh cưới chắc?
Thẩm Yến Thời mặt sầm xuống, lạnh lùng liếc Minh Thiên Thừa một cái:
– Anh rốt cuộc có làm nổi không vậy? Vợ mình cũng không quản được?
Triệu Tịnh suốt ngày không quấn lấy Minh Thiên Thừa thì quấn lấy Hướng Noãn.
Minh Thiên Thừa thản nhiên:
– Anh quản được thì anh đi mà quản.
Thẩm Yến Thời: “…”
Chụp ảnh xong trở về chỗ ngồi, Hướng Noãn bắt đầu dán mắt vào điện thoại chọn ảnh, tìm một tấm đẹp nhất để đăng vòng bạn bè.
Triệu Tịnh ngồi một lúc thì đứng dậy, Minh Thiên Thừa để ý:
– Đi đâu?
– Đi vệ sinh.
Cô thuận miệng ném lại một câu rồi đi thẳng ra ngoài.
Thẩm Yến Thời kéo chiếc ghế trống bên cạnh Hướng Noãn ra ngồi xuống. Hướng Noãn không hề nhận ra, vẫn chăm chú nhìn điện thoại.
Anh liếc thấy trong album của cô chất đầy ảnh chụp chung với Triệu Tịnh, khó chịu nói:
– Ảnh chụp chung của hai đứa mình có mấy tấm đâu.
Hướng Noãn ngẩng đầu nhìn anh, giọng lạnh tanh:
– Là tại em à? Hồi đó ai nói đi chụp ảnh cưới mà lại cho em leo cây?
Thẩm Yến Thời vốn đang sầm mặt liền lộ ra vài phần chột dạ, xoa xoa mũi:
– Ngồi một lát rồi về đi, nghi thức cũng xong cả rồi, chẳng còn gì vui.
– Lát nữa em hẹn Triệu Tịnh đi massage, anh về trước đi.
Thẩm Yến Thời mặt lập tức sầm xuống:
– Em được nghỉ có ba ngày, hai ngày đều đi với cô ấy?!
Hướng Noãn vội nắm tay anh lắc lắc:
– Em làm xong sẽ về ngay. Tiểu Tịnh tâm trạng không tốt, em muốn dỗ dành cô ấy một chút. Tối em nhất định sẽ về sớm, được không?
Thẩm Yến Thời vẫn khó chịu:
– Anh tâm trạng cũng không tốt.
Hướng Noãn lại lắc tay anh:
– Tối em về ăn cơm cùng anh có được không?
Anh hừ lạnh:
– Được, ăn thịt thì được.
– …
Đúng là phí lời với cái lão biến thái này.
Cô đang định cúi xuống chọn ảnh tiếp, theo thói quen ấn nhẹ vành mũ, lại phát hiện mũ không còn trên đầu. Cô nhìn trái nhìn phải, rồi mới nhớ ra hình như mũ đang đội trên đầu Triệu Tịnh.
Chương 210: Mày muốn chết à?
Lúc chụp ảnh, Triệu Tịnh đội mũ của Hướng Noãn, chụp xong quên mất không đội trả, cứ thế đội mãi đến nhà vệ sinh bên ngoài sảnh tiệc.
Nhà vệ sinh này hơi xa, nên người cũng không đông. Hôm nay tâm trạng cô tốt hơn nhiều, vừa đi vừa ngân nga hát.
Cô vừa bước vào nhà vệ sinh, người theo sau lưng liền dựng một tấm biển “đang sửa chữa” ngay trước cửa.
Triệu Tịnh đi vệ sinh xong, lấy thỏi son từ chiếc túi nhỏ ra, soi gương chỉnh lại lớp trang điểm. Cô đưa tay xoay chiếc mũ trên đầu, nhìn thấy chú mèo nhỏ trên vành mũ.
Hay là nuôi một con mèo nhỉ?
Cô vẫn rất thích mèo, nhưng bố mẹ cô không cho phép nhà có mấy thứ đó, nên chưa từng nuôi con nào. Minh Thiên Thừa thích mèo à?
Người trong nhà vệ sinh dùng xong lần lượt rời đi, sau đó không ai vào nữa.
Triệu Tịnh đứng trước gương tô son, cũng không để ý. Cô trang điểm xong, đậy nắp thỏi son cất vào túi nhỏ, đang định rời đi thì đột nhiên ngước mắt lên, nhìn thấy trong gương sau lưng mình hiện ra một người đàn ông lạ mặt.
Đồng tử cô co rút lại, hoảng sợ vội xoay người, nhưng bị người đàn ông kia nhanh hơn một bước, từ phía sau dùng khăn tay bịt kín miệng mũi cô. Giãy giụa chưa đầy mười giây, cô đã toàn thân mềm nhũn, ngất lịm đi.
Trong sảnh tiệc vẫn náo nhiệt, bởi cô dâu chú rể đang mời rượu.
Thẩm Quân dù kém cỏi thì vẫn là nhị thiếu gia của nhà họ Thẩm. Lần này tiệc đính hôn, Thẩm Yến Thời cũng đến góp mặt, đủ thấy tin đồn hai anh em nhà họ Thẩm đã hòa hoãn quả không sai.
Vì vậy, người tìm cách nịnh bợ cũng nhiều, những kẻ chủ động đến mời rượu đều vây quanh anh ta ở chính giữa.
Phía Thẩm Yến Thời khó nói chuyện, chi bằng tìm người dễ nói hơn, biết đâu lại kiếm được chút cửa nẻo.
Hướng Noãn cuối cùng cũng chọn được một tấm ảnh, đăng lên vòng bạn bè. Ngẩng đầu lên, cô phát hiện Triệu Tịnh vẫn chưa quay lại.
– Tiểu Tịnh sao vẫn chưa về nhỉ? – Cô hỏi.
Minh Thiên Thừa hơi nhíu mày, đứng dậy:
– Để tôi đi tìm.
Thẩm Yến Thời lười nhác dựa ra sau, một tay gác lên lưng ghế Hướng Noãn:
– Ngày mai mấy giờ vào đoàn phim?
– Nếu không có gì bất ngờ thì phải có mặt lúc tám giờ, còn phải làm lễ khai máy.
– Vậy để anh tiện đường đưa em đi.
Tâm trạng anh khá tốt. Bộ phim này của Hướng Noãn rốt cuộc không phải quay ở nơi rừng sâu núi thẳm nữa, mà quay ngay tại Kinh Thị. Cho dù cô bận đến đâu, sáng tối anh vẫn đưa đón được.
Hướng Noãn có chút thấp thỏm nhìn về phía cửa sảnh tiệc:
– Sao Tiểu Tịnh mãi chưa về nhỉ?
Anh véo má cô:
– Anh nói chuyện với em, em có nghe không đấy?
Vừa dứt lời, chiếc điện thoại trên bàn reo lên – là điện thoại của Triệu Tịnh.
Hướng Noãn cầm máy lên xem, hóa ra là Minh Thiên Thừa gọi tới.
Cô sững một chút, bấm nghe:
– Có chuyện gì à?
Đầu dây bên kia im lặng một chút:
– Triệu Tịnh không mang điện thoại à?
– Cô ấy để điện thoại ở chỗ em.
Bên kia im lặng một thoáng. Hướng Noãn đột nhiên hỏi:
– Có chuyện gì vậy? Triệu Tịnh không ở nhà vệ sinh à?
Minh Thiên Thừa lập tức cúp máy, không chờ đợi thêm, sải bước đi thẳng vào nhà vệ sinh nữ.
– Triệu Tịnh?
Trước cửa nhà vệ sinh này dựng tấm biển đang sửa chữa, bên trong không một bóng người, nhưng anh nhìn thấy thỏi son của cô trên bồn rửa tay – chắc chắn cô đã tới đây.
Minh Thiên Thừa lập tức đi ra ngoài, tìm lại một lượt ở tầng này.
Hướng Noãn cũng ngồi không yên, vội đứng dậy.
– Sao vậy? – Thẩm Yến Thời hỏi.
– Triệu Tịnh hình như mất tích rồi.
– Cô ấy lại giận dỗi bỏ đi chăng?
Hướng Noãn nhíu mày lắc đầu:
– Không đâu. Điện thoại cô ấy vẫn để ở chỗ em, không thể cứ thế bỏ đi được. Mà cô ấy đã hẹn em một lát nữa đi massage, từ trước đến giờ chưa bao giờ thất hẹn.
Thẩm Yến Thời nheo mắt, mơ hồ cũng thấy có gì đó không ổn.
Anh đuổi theo bước chân Hướng Noãn.
Minh Thiên Thừa sải bước vội vã đi vào, khuôn mặt vốn luôn trầm ổn lúc này đã lộ rõ vẻ hoảng loạn:
– Triệu Tịnh về chưa?!
– Chưa. Anh không tìm thấy cô ấy trong nhà vệ sinh à?
Thẩm Quân dường như để ý thấy động tĩnh bên này, bưng ly rượu đi tới:
– Có chuyện gì sao?
Anh ta vừa cười vừa hỏi, nhưng ánh mắt chạm tới Hướng Noãn trong khoảnh khắc ấy thì khẽ khựng lại một nhịp khó ai nhận ra.
Minh Thiên Thừa nghiêm giọng:
– Quản lý khách sạn đâu?
Một ông già ăn mặc chỉnh tề vội vàng chạy tới:
– Minh tổng, có chuyện gì ạ?
– Lập tức cho tôi tra camera!
Vị quản lý vốn định nói là không đúng quy trình, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt âm lạnh của Minh Thiên Thừa thì sợ hãi co rúm lại:
– Vâng, mời đi theo tôi.
Quản lý dẫn họ tới phòng giám sát, mở video camera của sảnh tiệc và hành lang bên ngoài hôm nay.
Minh Thiên Thừa kéo thẳng thời gian đến đoạn Triệu Tịnh bước vào nhà vệ sinh.
Hình ảnh cho thấy Triệu Tịnh đúng là đã vào nhà vệ sinh, chân trước vừa bước vào, chân sau đã có một người đàn ông đi theo vào, còn đặt một tấm biển “đang sửa chữa” trước cửa.
Hướng Noãn lập tức dựng hết cả lông tơ. Sắc mặt Minh Thiên Thừa càng âm trầm, anh bấm tua nhanh lần nữa.
Trong vài phút, người bên trong lần lượt đi ra, duy chỉ Triệu Tịnh là không thấy ra.
Được mười phút, người đàn ông kia bế Triệu Tịnh đang hôn mê bước ra.
Thẩm Yến Thời nhìn chằm chằm màn hình, ánh mắt sắc bén:
– Thạch Trác?!
Quản lý khách sạn cũng kinh ngạc:
– Là... là Thạch tổng. Ông ta... sao ông ta lại làm chuyện như thế?!
Thạch Trác vốn là quản lý cấp cao của Tập đoàn Thẩm Thị, cũng là khách VIP của khách sạn InterContinental. Hôm nay hắn đến InterContinental còn mặc âu phục giày da bảnh bao, lịch sự chào hỏi quản lý khách sạn.
Vì Thạch Trác là khách VIP, nên việc ông ta ôm một người phụ nữ ra vào cũng chẳng có gì lạ. Hơn nữa ăn mặc lại chỉnh tề như vậy, người ngoài nhìn vào cũng chỉ cho là bạn gái của ông ta, nên ông ta ung dung bế Triệu Tịnh ra từ cửa chính khách sạn, lên xe của mình rồi lái đi.
Mà đoạn phim này đã là cảnh từ nửa giờ trước.
Sắc mặt Minh Thiên Thừa đã âm trầm đến cùng cực, bàn tay nắm chuột nổi cả gân xanh.
Đột nhiên điện thoại reo lên, Minh Thiên Thừa nhanh chóng nghe máy.
– Minh tổng, lâu rồi không gặp. – Là Thạch Trác.
– Triệu Tịnh đâu? – Minh Thiên Thừa kéo lỏng cà vạt, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng kiềm chế giờ gần như không nén nổi cơn giận.
– Minh tổng thì ra rất quan tâm đến phu nhân nhỉ? Tôi không nói vòng vo nữa. Bây giờ tôi đã cùng đường, Minh tổng muốn cô ấy sống thì chuẩn bị cho tôi năm trăm triệu.
Minh Thiên Thừa đấm một quyền xuống bàn:
– Mày muốn chết à?
– Chết? Mẹ kiếp, tao là kẻ sắp bị ép đến chết rồi, còn sợ chết gì? Muốn trách thì trách cô ta xui xẻo, tự dưng đâm đầu vào. Tao nói cho mày biết, đừng báo cảnh sát. Trong ba ngày chuẩn bị đủ năm trăm triệu, nếu không thì đừng trách tao có chết cũng kéo theo một mạng chôn cùng.
Thạch Trác vốn định bắt cóc Hướng Noãn, dù sao Hướng Noãn cũng rất có giá trị trong mắt Thẩm Yến Thời. Nếu thật không lấy được tiền, giết luôn Hướng Noãn cũng khiến Thẩm Yến Thời đau lòng vài năm, coi như gỡ vốn.
Không ngờ ra tay xong mới phát hiện bắt nhầm người. Nhưng Triệu Tịnh này hắn cũng quen, là con gái duy nhất của nhà họ Triệu, lại là vợ của Minh Thiên Thừa, chắc cũng chẳng kém Hướng Noãn.
Dù sao mục đích cuối cùng của hắn cũng là tiền, bắt ai mà chẳng như nhau? Hơn nữa cơ hội chỉ có một lần, hắn đương nhiên không thể bỏ qua.
– Minh tổng hào phóng một chút, nới tay, cho tôi một con đường sống. Tôi chỉ cần cầm tiền ra nước ngoài, còn lại không màng gì nữa.
Thật ra Thạch Trác đã gọi điện cho nhà họ Triệu trước, nhưng nhà họ Triệu do dự lưỡng lự, rõ ràng chẳng coi con gái bọn họ ra gì. Hắn lúc ấy mới quay sang liên lạc với Minh Thiên Thừa, còn tưởng sẽ phải ôm cục nợ trong tay, không ngờ Minh Thiên Thừa lại để bụng đến vậy.
Hắn...
