Phần 38
“Thích người trầm ổn hay người hoạt bát?”
Thẩm Yến Thời cái đồ cổ hủ, trên đời này chẳng ai vô vị hơn anh ta.
“Hoạt bát.”
“Vậy cô thích một chú cún con hay làm nũng, bám người, hay thích một người đàn ông lớn tuổi hơn, có thể chỉ dạy cô và mang lại cho cô cảm giác an toàn?”
Người khiến tôi mất an toàn nhất chính là anh ta!
“Bé cún.”
MC thốt lên: “Chà, không ngờ Noãn Noãn lại thích cún con hoạt bát biết chiều chuộng, xem ra trong lòng Noãn Noãn là một người phụ nữ mạnh mẽ.”
Hướng Noãn cười: “Cũng không hẳn.”
Tập đoàn Thẩm Thị.
Thẩm Yến Thời mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm màn hình livestream, cái ly gần như bị anh bóp vỡ.
Trợ lý Lâm đẩy cửa bước vào: “Thẩm tổng, đây là bản phương án mới nhất mà Hoằng Thụy gửi tới lần này.”
Thẩm Yến Thời tắt màn hình điện thoại, đặt xuống bàn, nhận lấy tập hồ sơ liếc qua.
Trợ lý Lâm thấy sắc mặt anh không được tốt, có chút run sợ hỏi: “Có chỗ nào chưa ổn không ạ?”
“Lần này làm cũng được.”
Trợ lý Lâm thở phào.
Thẩm Yến Thời ký tên dứt khoát rồi đưa lại hồ sơ cho anh ta.
Trợ lý Lâm đang định ra ngoài thì Thẩm Yến Thời bỗng gọi giật lại: “Tần An bao nhiêu tuổi rồi?”
Trợ lý Lâm sững người, không hiểu sao Thẩm tổng đột nhiên hỏi vấn đề này.
Anh ta lập tức đáp: “Hai tháng trước nhà họ Tần vừa tổ chức sinh nhật lần thứ hai mươi tư cho Tần tổng trẻ.”
Nhà họ Tần vừa mới đặt chân ở Kinh Thị, việc gì dù lớn dù nhỏ cũng hận không thể mở tiệc, thực chất chỉ để lôi kéo quan hệ.
Nhà họ Tần còn gửi thiệp mời, nhưng anh ta chẳng hề nhắc tới, chỉ tiện tay gửi một phần quà cho xong.
Anh ta biết, Thẩm tổng chỉ hứng thú với tiệc đính hôn và tiệc cưới của Tần An.
Sắc mặt Thẩm Yến Thời càng tối sầm hơn.
Cậu ta quả đúng là nhỏ hơn cô hai tháng!
—
Hướng Noãn vừa kết thúc livestream liền gọi cho Thẩm Yến Thời.
“Alô.” Giọng anh hơi lạnh.
Hướng Noãn bực bội hỏi: “Anh đeo chuỗi hạt đó lên tay em lúc nào vậy?!”
Cả buổi cô hấp tấp chạy đến, rồi vội trang điểm chuẩn bị vào phòng livestream, hoàn toàn không nhận ra trên tay mình có thêm chuỗi hạt!
“Chuỗi hạt này giữ bình an. Dạo gần đây em gặp nhiều tai ương chính là vì không đeo đó.”
Cô sắp nổ tung: “Giờ em đeo nó mới sắp gặp tai ương thì có! Anh có biết livestream bị người ta nhìn thấy thì họ sẽ soi không? Lỡ bị đào ra là anh tặng thì làm thế nào?”
Chương 107: Anh học được cách cúi đầu
“Chẳng lẽ thứ anh tặng không thể lộ ra ngoài sao?”
“Thẩm Yến Thời, anh cố tình chơi em đúng không?!”
Anh im lặng vài giây. Hướng Noãn nghi ngờ anh đã cúp máy, đưa điện thoại lên trước mắt nhìn một cái, phát hiện vẫn đang trong cuộc gọi.
Giọng trầm thấp từ trong điện thoại vọng tới: “Sao em không nghĩ rằng anh đang muốn dỗ em vui?”
Hướng Noãn nghẹn lại.
Anh chậm rãi nói: “Hướng Noãn, anh đang dỗ em, em không nhìn ra sao?”
Cô nhớ lại dạo gần đây tính tình anh ngày càng tốt, ngày càng chiều theo cô, đến bây giờ mới nhận ra muộn màng, thì ra là anh đang dỗ cô.
Cô gắng gượng hỏi: “Ai cần anh dỗ? Em có giận anh đâu.”
“Nếu em không giận anh, vì sao nhất định phải rời xa anh?”
Cô im lặng thật lâu rồi mới đáp: “Vì từ trước đến giờ em chưa từng nghĩ sẽ bên anh lâu dài.”
Thẩm Yến Thời dường như nghiến răng: “Hướng Noãn, em giỏi lắm.”
Anh cúp máy.
Hướng Noãn mím môi, cất điện thoại.
Có những chuyện nói ra quá rõ ràng chỉ tổ làm tổn thương người khác và chính mình. Vậy nên suốt hai năm bên anh, cô chưa bao giờ hỏi anh rằng hai người có mãi mãi bên nhau hay không.
Câu hỏi đó chẳng khác nào tự rước nhục.
Giữa họ chỉ là diễn trò, giả tình giả ý, ngay cả chân tình cũng chẳng có mấy phần, nói gì đến lâu dài?
Anh là người thông minh như vậy, sao lại không hiểu?
Amy đi tới: “Chị Noãn, em đưa chị về nhé.”
Hướng Noãn hoàn hồn, vẻ mặt đã trấn tĩnh: “Được.”
Nói rõ ràng ra cũng tốt, vốn là người không thể có kết quả, không cần thiết cứ dây dưa mãi.
—
Hướng Noãn về đến nhà, lê tấm thân mệt mỏi bước ra khỏi thang máy.
Ngẩng mắt lên, cô thấy một bóng dáng cao lớn đứng trước cửa nhà.
Anh mặc âu phục thẳng thớm, lười nhác dựa lưng vào tường, hai tay cắm vào túi quần. Bộ vest cao cấp đứng đắn vậy mà bị anh mặc thành ra dáng vẻ ngông nghênh.
Cô trợn tròn mắt: “Sao anh lại đến nữa? Đừng nói với em là anh lại để quên đồ nhé!”
Anh ngẩng mắt, trầm trầm nhìn cô: “Rốt cuộc lúc nãy em nói trong điện thoại là ý gì?”
“Thẩm tổng bây giờ đúng là rảnh rỗi, vì chuyện nhỏ như vậy còn phải tự mình chạy đến tận nơi chất vấn em sao?”
“Nói xem, là ý gì?”
Anh đứng thẳng người, bước về phía cô hai bước, áp lực phủ xuống.
Hướng Noãn không lùi một bước, ngẩng đầu nhìn anh: “Chính là nghĩa đen.”
Anh đột nhiên bật cười, nhưng trong mắt phủ đầy hơi lạnh: “Ở bên anh là oan uổng cho em lắm sao? Chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lâu dài, thì ra là định sớm chia tay. Với anh là giả tình giả ý, còn với Tần An thì sao? Lúc em ở bên cậu ta cũng không nghĩ đến chuyện lâu dài? Hay là chỉ đối với anh như vậy?”
Hướng Noãn lạnh lùng nhìn anh: “Bây giờ anh nói những lời này với em có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ lúc anh ở bên em, anh từng nghĩ đến chuyện lâu dài à?”
Ánh mắt anh khựng lại.
Đúng là anh chưa từng nghĩ đến. Ban đầu họ đến với nhau chỉ là nhất thời hứng thú, sau đó ở bên nhau, cô luôn ngoan ngoãn bên anh, không có gì khiến anh phải bận lòng.
Anh không nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng cũng chưa từng nghĩ xem có nên cho họ một kết quả hay không.
“Em chỉ là món đồ anh muốn gọi thì đến, muốn phất tay thì đi; một người phụ nữ có thể bị cho đi bất cứ lúc nào. Nếu em thật sự ảo tưởng được bên anh lâu dài, e là em còn chẳng ở được bên anh lâu như thế.”
“Bây giờ anh đến chất vấn em, không thấy buồn cười sao?”
“Chỉ vì em nói ra câu chưa từng nghĩ cùng anh lâu dài, làm tổn thương lòng tự tôn của Thẩm tổng? Nhưng em cũng không biết, nếu em nói ra những lời kiểu muốn ở bên anh lâu dài, có bị mắng là vô liêm sỉ, mơ mộng hão huyền hay không.”
Thẩm Yến Thời mặt trầm xuống: “Anh chưa từng nghĩ như vậy.”
“Vậy anh còn việc gì không? Nếu không có việc gì thì xin anh đừng đến tìm em nữa.” Hướng Noãn nói từng chữ một.
Cô quay người định đi, Thẩm Yến Thời nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lại.
“Anh còn việc gì không?!” Cô đã thực sự giận.
“Trước đây anh cũng đúng là chưa từng tính chuyện lâu dài. Chuyện đã qua thì để nó qua đi, chúng ta bắt đầu lại.”
Hướng Noãn sững người, rồi cười lạnh: “Thẩm tổng, đừng đùa với em nữa.”
“Anh mà đùa thì cần gì phải tốn thời gian với em như thế? Em thật sự nghĩ anh rảnh rỗi sao?”
Anh kéo cô lại gần, cúi mắt nhìn cô nghiêm túc: “Noãn Noãn, quay về bên anh, chúng ta bắt đầu lại.”
Hướng Noãn thoáng bàng hoàng. Nhìn đôi mắt dịu dàng của anh, cô như trong khoảnh khắc rơi vào một giấc mơ mông lung, càng lún càng sâu không sao thoát ra.
Nhưng cô hiểu rõ, sự chìm đắm này sớm muộn gì cũng trở thành quả đắng.
“Nhưng em không muốn bắt đầu lại.”
Sắc mặt Thẩm Yến Thời hơi đổi.
“Thẩm Yến Thời, giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi. Em cũng không có ý định bắt đầu lại với anh. Vốn dĩ chúng ta không cùng một con đường, dừng lại ở đây thôi.”
Cô muốn giằng tay ra, nhưng anh không buông.
Cô thực sự nổi giận: “Anh có thôi đi không!”
Cô hất mạnh tay anh ra, đẩy anh.
“Anh ba ngày hai bữa lại chạy đến nhà em, anh có nghĩ đến cảm giác của em không?! Em đã nói bị chụp lén sẽ rất phiền phức, trước đây bị chụp lén em vì anh mà chịu bao nhiêu tội?”
“Còn cái chuỗi hạt kia, sao anh tự ý đeo lên tay em? Em là chó của anh chắc? Nếu thứ này bị đào ra là có liên quan đến anh thì làm sao? Anh có nghĩ người ta sẽ mắng em thế nào không? Lẳng lơ? Đứng núi này trông núi nọ?”
“Anh chẳng quan tâm gì cả, chưa bao giờ nghĩ đến hoàn cảnh của em. Trước đây đã vậy, bây giờ vẫn vậy! Anh nghĩ em rảnh đến mức đi chuốc khổ để bắt đầu lại với anh sao?!”
Hướng Noãn tức giận đùng đùng, trút hết những lời đè nén trong đáy lòng ra ngoài.
Sắc mặt Thẩm Yến Thời dần khó coi, nhìn cô im lặng rất lâu.
“Anh đã dặn dò giới truyền thông rồi, bây giờ không ai dám bới móc chuyện của em. Còn chuỗi hạt kia, anh tặng em đã lâu, chưa thấy em đeo lần nào. Hôm nay đến nhà em thấy liền đeo lên cho em, anh không nghĩ nhiều.”
Hướng Noãn đứng đờ. Cô vốn tưởng khi họ đã vạch mặt nhau đến mức này, anh nhất định sẽ mắng những lời khó nghe hơn, hoặc trực tiếp bỏ đi, không nói thêm một câu thừa với cô.
Nhưng không ngờ, anh vẫn đứng đó nhẫn nại giải thích.
Một người kiêu ngạo như anh, vậy mà cũng học được cách cúi đầu.
Anh đặt một túi giấy vào lòng cô.
Sắc mặt anh vẫn còn âm trầm, nhưng giọng nói lại kìm nén đến bình tĩnh: “Mấy thứ đồ ăn vặt đó không đủ no. Cơm này em nhớ ăn.”
Hướng Noãn cứng đờ đón lấy, trong túi giấy là một hộp cơm.
Thì ra anh không phải đến để tính sổ, mà là đến đưa cơm cho cô.
Chương 108: Anh đã cắt đứt với cô ấy chưa?
“Anh đi đây.”
Anh rảo bước rời đi. Hướng Noãn ngẩn ngơ quay đầu nhìn anh bước vào thang máy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Thật ra cô thà rằng anh vẫn như trước đây, kiêu ngạo, cao cao tại thượng, mạnh mẽ và không nể tình, để cô có thể tỉnh táo nhìn thấy hố sâu ngăn cách giữa hai người.
Cô sợ chính mình sẽ dao động.
—
Thẩm Yến Thời lái xe ra khỏi Nam Xuân Loan thì nhận được điện thoại của ông cụ.
“Ông nội.”
“Cháu về một chuyến đi, hôm nay là sinh nhật bố cháu.”
“Cháu còn bận.”
“Thằng ranh con! Cháu bận gì mà bận? Đã mấy tháng không về nhà rồi? Dù sao ông ấy cũng là cha ruột của cháu, sinh nhật ông ấy mà cháu định không lộ mặt à? Lập tức về ngay cho ông!”
Đầu dây bên kia đã cúp máy. Thẩm Yến Thời ném điện thoại sang một bên, khó chịu kéo nhẹ cà vạt, đánh tay lái đổi hướng.
Sinh nhật của Thẩm Nghiêm không tổ chức lớn, dù sao cũng không phải tuổi tròn, chỉ đơn giản là ở nhà ăn một bữa cơm đoàn viên.
Thẩm Yến Thời lái xe vào sân.
“Cậu Ba về rồi ạ.”
Anh mở cửa bước vào, cả nhà đã ngồi quanh bàn ăn.
“Yến Thời về rồi, mọi người đang chờ con đấy, mau lại đây.” Chu Hồng Ngọc niềm nở nói.
Anh chẳng thèm nhìn bà ta lấy một cái. Bà mẹ kế này lợi hại thật, trong lòng hận anh thấu xương, ngoài mặt vẫn giả vờ như không có chuyện gì, còn thân thiết với anh hơn cả con ruột.
Cũng chẳng biết diễn cho kẻ ngốc nào xem.
“Ông nội.” Thẩm Yến Thời kéo ghế ngồi bên tay trái ông cụ.
“Hôm nay là ngày hiếm có, Quân nhi cũng dẫn Tiểu Tịnh về rồi.”
Ông cụ vui lắm, cười hiền từ nhìn Triệu Tịnh: “Tiểu Tịnh hôm nay lần đầu đến nhà chúng ta, đừng khách sáo nhé.”
Chu Hồng Ngọc vui vẻ gắp cho Triệu Tịnh một con tôm: “Tiểu Tịnh, ăn tôm đi.”
Triệu Tịnh nhìn con tôm nhíu mày. Thẩm Quân lấy nó ra khỏi bát, tự tay bóc vỏ cho cô, Triệu Tịnh lúc này mới vui vẻ.
Thẩm Yến Thời khẽ bật cười khẩy.
Thẩm Nghiêm uống hai chén rượu, mặt hồng hào: “Quân nhi và Tiểu Tịnh có thể đến được với nhau, bố thật sự rất vui. Sau này nhà họ Thẩm và nhà họ Triệu coi như một nhà, chuyện làm ăn cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.”
Chu Hồng Ngọc đắc ý nói: “Đúng vậy, mảnh đất Lâm Hải Loan trong tay nhà họ Triệu đã sớm chuẩn bị phát triển khu nghỉ dưỡng. Giờ Tiểu Tịnh và Quân nhi ở bên nhau, vụ làm ăn này hai nhà cùng làm, nhà họ Thẩm có thể giúp nhà họ Triệu san sẻ.”
Nói là san sẻ, thực chất chính là chia lợi. Vị trí mảnh đất đó cực tốt, nhà họ Triệu đã mua từ bảy năm trước, đến giờ khu vực xung quanh đã phát triển lên. Nhà họ Triệu định phát triển khu nghỉ dưỡng cao cấp, đương nhiên là mối làm ăn chắc thắng không lỗ.
Một dự án tốt như vậy, đúng là để Thẩm Quân giành được.
Ông cụ Thẩm vui mừng gật đầu liên tục: “Tốt, tốt lắm. Từ nay dự án này giao cho Quân nhi phụ trách, làm cho tốt, đừng để nhạc phụ tương lai của con thất vọng.”
Thẩm Quân bóc tôm xong đưa vào bát Triệu Tịnh: “Con đã nói chuyện với bác Triệu rồi, bác Triệu cũng rất hài lòng với bản kế hoạch của con. Chờ con và Tịnh Tịnh đính hôn xong sẽ chính thức ký hợp đồng.”
Chu Hồng Ngọc cười đầy ẩn ý: “Quân nhi là đứa hiểu chuyện. Nó một lòng muốn chia sẻ gánh nặng với gia đình. Vì dự án này, nó bận đến chân không chạm đất, còn phải bầu bạn với Tịnh Tịnh, vậy mà tuần nào cũng về thăm ông nội.”
Câu nói này ám chỉ đầy ẩn ý, vừa mỉa mai Thẩm Yến Thời gần như không về nhà, không hiếu thuận, vừa nhắc anh không chịu kết hôn, không chịu xem mắt.
Thẩm Quân tốn bao tâm tư theo đuổi được Triệu Tịnh, Chu Hồng Ngọc tất nhiên phải hả hê.
Thẩm Nghiêm hừ lạnh một tiếng, nhìn Thẩm Yến Thời: “Bao giờ con mới khiến bố yên lòng được như anh con? Con nhìn anh con xem, nó chưa bao giờ nói bận, vừa lo được việc nhà lại vừa lo được việc công ty, tình cảm với Tiểu Tịnh cũng rất tốt. Còn con thì sao? Nhà cũng không về, ngay cả buổi xem mắt cũng làm hỏng!”
Triệu Tịnh nhớ lại buổi xem mắt tệ hại với Thẩm Yến Thời năm ngoái.
