Chương 48
Từng thớ cơ chuyển động theo những đường nét mượt mà.
Thẩm Yến Thời cực kỳ tự giác. Ngày nào anh cũng dậy lúc bảy giờ, chạy bộ tập thể hình một tiếng rồi mới đi làm, chưa từng bỏ một ngày nào. Vì vậy nền tảng vóc dáng rất tốt.
Hướng Noãn vừa ngẩng đầu liền cứng đờ người một giây, sau đó mặt đỏ bừng.
“Anh, anh... sao anh không mặc quần áo!”
Giọng Thẩm Yến Thời lười nhác: “Cũng chẳng có quần áo nào cho anh mặc cả.”
“Anh còn dùng khăn tắm của tôi!” – Nhìn thấy chiếc khăn tắm màu trắng ngà quấn dưới hông anh, cô phát điên lên.
“Đồ bên ngoài không sạch.”
“Thẩm Yến Thời!”
“Hướng Noãn, bây giờ em đang gầm lên với anh đấy à? Em biết anh không quản đường xa, mạo hiểm với nguy cơ dư chấn chạy tới tìm em, em còn lương tâm...”
Hướng Noãn nuốt cục tức xuống: “Để tôi đi tìm quần áo cho anh.”
Cô kéo cửa đi ra ngoài.
Khóe môi Thẩm Yến Thời nhếch lên, tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
Nhìn thấy chiếc điện thoại trên bàn lại sáng lên, ý cười trong mắt anh tan đi mấy phần. Anh quăng chiếc khăn đang lau tóc, cầm điện thoại lên, cuối cùng cũng bấm nghe.
“Ông nội.”
Ông cụ giận dữ quát: “Cháu đang giở trò gì vậy? Cháu với cô đào nhỏ đó vẫn còn dính dáng với nhau đúng không?! Cháu còn bảo với ông là đã cắt đứt rồi, giờ cả thiên hạ đều biết quan hệ của hai đứa!”
Thẩm Yến Thời thản nhiên nói: “Cháu chỉ nói là xem tình hình rồi tính, đâu có nói là cắt.”
“Được lắm! Việc làm ăn của nhà họ Triệu có phải cháu ngấm ngầm cướp không? Ông đã sớm nghi ngờ cháu làm. Vì con nhỏ diễn viên đó, cháu không muốn cưới Triệu Tịnh, cũng không muốn để Thẩm Quân được lợi, nên bắt tay với người ngoài bán đứng lợi ích của nhà họ Thẩm! Thẩm Yến Thời, cháu đúng là muốn tức chết ông!”
Anh đi tới bên cửa sổ, vẻ mặt đạm bạc: “Ông nội, ông nghĩ nhiều rồi.”
Ông cụ giận dữ: “Cháu to gan lắm, ngay cả chuyện làm tổn hại lợi ích nhà họ Thẩm cũng dám làm! Ông mù mắt rồi mới nhìn nhầm người. Ông sẽ lập tức họp hội đồng quản trị, bãi miễn tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm Thị! Nhà họ Thẩm không cần một kẻ vong ân bội nghĩa mất hết lương tâm!”
Khóe môi Thẩm Yến Thời nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Ông đã quyết định rồi, còn cần báo cho cháu biết sao?”
Cửa phòng bị kéo ra, Hướng Noãn bước vào.
Anh quay đầu nhìn cô, đồng thời cúp máy.
Cô ngẩn người nhìn anh. Cô vừa thoáng thấy một tia hung ác chưa tan trong mắt anh, chỉ trong một khoảnh khắc nhưng cũng đủ khiến người ta rùng mình.
“Xảy ra chuyện gì sao?”
Vẻ mặt anh đã trở lại bình thản, đi về phía cô: “Không có gì, tìm được quần áo rồi à?”
Hướng Noãn gật đầu, đưa quần áo trong lòng ra: “Vâng, tôi mượn của người trong đoàn phim, dáng người cũng tương tự anh, vẫn còn mới, anh...”
Anh đột ngột kéo cô vào lòng, ấn lên cửa, rồi cúi người hôn lên môi cô.
Chương 124: Đây là em nợ anh
“Ưm...”
Hướng Noãn trợn tròn mắt, hoàn toàn không ngờ anh lại ra tay bất ngờ như vậy. Cô muốn đẩy anh ra nhưng bị anh đè chặt trên cửa, cả người bị anh khóa trong lòng, căn bản không cựa quậy được.
Những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc cô, giữ lấy sau đầu cô, một tay ôm chặt eo cô, không chút khách khí mà hôn thô bạo, như muốn trút hết nỗi nhớ mong và không cam tâm suốt những ngày qua.
Cuối cùng, khi Hướng Noãn sắp nghẹt thở, anh mới buông cô ra. Bàn tay đang giữ gáy cô trượt xuống bóp lấy cổ cô, ánh mắt hung dữ: “Đây là em nợ anh.”
Rồi buông cô ra, lấy quần áo trong lòng cô.
Hướng Noãn hoàn hồn lại, tức đến mức muốn chửi anh: “Anh!”
Anh trực tiếp giật tung khăn tắm định mặc quần áo. Cô hoảng sợ vội quay lưng lại, mặt đỏ bừng: “Anh đúng là không biết xấu hổ!”
Đó là một bộ áo nỉ quần nỉ, anh tiện tay mặc vào là xong.
Thẩm Yến Thời mặc xong, cầm điện thoại lên: “Anh có chút việc gấp phải đi trước, mấy hôm nữa đến xem em.”
Động tác của anh tự nhiên như thể hai người đã ở bên nhau từ lâu.
Cũng không đợi cô trả lời, anh kéo cửa rời đi.
Hướng Noãn cứng đờ tại chỗ, một lúc sau mới mắng ra tiếng: “Cái đồ khốn!”
-
Thẩm Yến Thời lái xe rời đi, điện thoại của trợ lý Lâm gọi tới ngay sau đó.
“Thưa sếp, ông cụ đã tới công ty, nói ngày mai sẽ họp hội đồng quản trị để bãi miễn tổng giám đốc điều hành.”
Ánh mắt Thẩm Yến Thời tối sầm, sát khí trong mày tuôn trào: “Biết rồi.”
Giọng trợ lý Lâm có chút lo lắng: “Bây giờ Thẩm Nhị Thiếu đã tới công ty thị sát. Xem ra ông cụ đã hạ quyết tâm rất lớn, thật sự muốn thay người. Phía tổng giám đốc Lý, tổng giám đốc Trình đều đang hỏi, có cần...”
“Không cần, bảo bọn họ cứ yên tâm làm việc, trước hết nghe theo sắp xếp, việc khác không cần quản, đợi tôi về rồi tính.”
“Vâng.”
Khi Thẩm Yến Thời trở về Kinh Thị, trời đã tối.
Anh về công ty một chuyến, dặn dò vài việc rồi mới về nhà họ Thẩm.
Ông cụ đã lớn tuổi, tóc lốm đốm bạc, mặc bộ đồ Trung Sơn, đeo kính lão, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi ở vị trí chủ vị trên ghế sofa, hai tay chống gậy, uy nghi không giận tự uy.
Thẩm Tòng Nghiêm dẫn Chu Hồng Ngọc và Thẩm Quân ngồi phía bên trái. Thẩm Mộng cũng đã về, cùng chồng là Trương Hiển và hai đứa con ngồi phía bên phải.
Đúng là bày ra thế trận hỏi tội.
Thẩm Yến Thời đẩy cửa bước vào, vẻ mặt bình thản: “Ông nội.”
Đôi mắt đục ngầu mà lạnh lẽo của ông cụ trầm trầm nhìn anh: “Còn biết đường về à?”
“Ông nội gọi, có lần nào cháu không về?”
“Vậy sao? Ông thấy cháu để tâm lắm đến con nhỏ diễn viên đó, còn không quản đường xa chạy tới Giang Lăng. Nó cho cháu bùa gì mà cháu mê muội đến thế!”
Ánh mắt anh lạnh đi vài phần: “Ông nội, cô ấy tên là Hướng Noãn.”
“Hỗn láo!” – Ông cụ cầm gậy đập mạnh xuống đất, trợn mắt giận dữ – “Cháu đến bây giờ vẫn không biết hối cải! Vì một con đàn bà mà dám hại lợi ích nhà mình!”
Thẩm Quân vội vàng vỗ lưng cho ông cụ: “Ông nội cẩn thận kẻo giận hư người.”
Thẩm Mộng cũng vô cùng niềm nở: “Vâng, con thấy Yến Thời chắc cũng không cố ý, biết đâu có nỗi khổ riêng. Nếu nó thật sự thích cô đào nhỏ đó, hay là cứ để nó cưới luôn đi. Người nhà ầm ĩ như vậy thì ra thể thống gì.”
Lời này vừa thốt ra, ông cụ càng thêm bạo nộ.
“Còn muốn cưới nó ư?! Ông có chết cũng không thể! Nhà họ Thẩm gia thế cao quý, đến lượt một con hát bước vào cửa sao? Vì một con đàn bà mà câu kết với người ngoài cướp việc làm ăn của nhà mình. Yến Thời, cháu đừng quên mình họ gì, đừng quên cháu là cháu của ai!”
Thẩm Yến Thời lạnh lùng quan sát màn tung hứng của Thẩm Quân và Thẩm Mộng, khóe môi thoáng nụ cười chế giễu.
Cá voi rơi xuống, vạn vật sinh sôi, ai mà chẳng dòm ngó đống quyền lực và lợi ích anh vừa buông tay ra kia?
Bọn họ chỉ hận không thể để anh chết đi.
“Ông nội năm đó gật đầu cho Thẩm Quân – một đứa con riêng – bước vào cửa nhà họ Thẩm, có nhớ rằng cháu cũng là cháu của ông không?”
Lúc đó ai quan tâm đến cảm giác của anh? Ai lại để ý rằng anh cũng là cháu của nhà họ Thẩm?
Nếu không phải mấy năm nay năng lực của anh được ông cụ nhìn thấy, thì anh ở trong nhà họ Thẩm có đáng là gì cơ chứ?
Vậy mà bọn họ cũng dám mở miệng nhắc tới tình máu mủ ruột thịt với anh.
Sắc mặt ông cụ biến đổi: “Cháu!”
Thẩm Tòng Nghiêm quát: “Hỗn láo! Mày nói bậy bạ gì vậy?”
Thẩm Yến Thời nhíu mày đầy phiền chán: “Nếu không có việc gì, cháu đi trước.”
“Mày đứng lại!” Ông cụ gầm lên.
“Ông nội còn có việc?” Giọng Thẩm Yến Thời lạnh lùng, rõ ràng đã hết kiên nhẫn.
Anh chẳng có hứng thú ngồi lại đây xem cả nhà bọn họ diễn trò.
Ông cụ trầm giọng: “Cháu cắt đứt với con nhỏ diễn viên đó, cưới trưởng nữ nhà họ Tạ là Tạ Liên Quân. Chuyện lần này, ông tha cho cháu một lần.”
Sắc mặt Thẩm Quân lập tức thay đổi.
Thẩm Tòng Nghiêm vội nói: “Cha! Chuyện giúp người ngoài hãm hại lợi ích nhà mình như vậy sao có thể dễ dàng tha thứ được? Chẳng phải là làm cho nó càng thêm ngông cuồng sao?!”
Cả nhà Thẩm Mộng cũng căng thẳng hết cả lên.
Vậy mà ông cụ hoàn toàn không có ý thay đổi thái độ, chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Yến Thời, chờ câu trả lời.
“Ông nội rốt cuộc là muốn cháu liên hôn mang lại lợi ích cho gia tộc, hay muốn cháu cúi đầu làm một con chó ngoan ngoãn vâng lời?”
Ông cụ giận dữ: “Ông đang cho cháu cơ hội đấy! Cháu vì một con đàn bà mà hồ đồ, làm ra những chuyện đại nghịch bất đạo này. Nếu cháu chịu sửa sai, chuyện nhà họ Triệu ông coi như chưa từng xảy ra, ngày mai cũng không cần họp hội đồng quản trị nữa. Yến Thời, ông đã nói rồi, đừng để ông thất vọng.”
“Ông nội, con người không thể tham lam. Muốn có một con sói có dã tâm, thì đừng mong nó nghe lời.”
Thẩm Yến Thời thản nhiên nói: “Nếu ngày mai đã quyết định họp hội đồng quản trị bãi miễn tổng giám đốc điều hành, cháu cũng sẽ bàn giao công việc thật tốt.”
Anh cũng không đợi ông cụ trả lời, xoay người rời đi.
Ông cụ tức đến mặt trắng bệch, giận dữ ném gậy xuống đất: “Hỗn láo! Cái đồ hỗn láo này!”
-
Ngày hôm sau, tin tức tiêu đề lại một lần nữa bùng nổ hot search.
Loại tin tức tài chính như thế này rất ít khi lên hot search Weibo, mà lần này có thể xông lên hạng nhất, là vì nhân vật chính là Thẩm Yến Thời – bạn trai của Hướng Noãn.
“Tập đoàn Thẩm Thị bãi miễn tổng giám đốc điều hành.”
Khu bình luận vỡ tổ ong.
“Cái gì cơ? Cậu ấm nhà họ Thẩm bị hất khỏi ghế rồi á? Vì sao vậy?”
“Nghe nói liên quan đến video hôm qua. Nhà họ Thẩm là hào môn đỉnh cấp, sao có thể cho phép người thừa kế cưới minh tinh? Chắc chắn phải môn đăng hộ đối. Tôi đoán Thẩm Tam Thiếu vì Hướng Noãn mà trở mặt với gia đình.”
“Ôi mẹ ơi, đây là não tình yêu đỉnh cấp sao? Vì mỹ nhân mà bỏ giang sơn, chậc chậc, đây quả là tình yêu.”
Hướng Noãn vẫn đang quay phim, căn bản không xem tin tức.
Cho đến lúc nghỉ giữa cảnh quay, Lô Khải Kỳ ôm điện thoại kích động chạy tới: “Noãn Noãn, cậu mau xem tin tức đi! Bạn trai cậu soái muốn nổ tung luôn!”
“Bạn trai gì cơ?”
“Tổng giám đốc Thẩm đấy!”
Hướng Noãn nhíu mày: “Anh ấy không phải bạn trai tôi!”
Lô Khải Kỳ chẳng thèm nghe cô giải thích, trực tiếp giơ điện thoại lên trước mặt cô.
Mấy chữ to đùng trên tiêu đề tin tức đập thẳng vào tầm mắt cô.
“Thẩm Yến Thời từ nhiệm Tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Thẩm Thị.”
Đồng tử cô co rút lại.
Chương 125: Sau này em nuôi anh
Điện thoại của Hướng Noãn đột nhiên đổ chuông.
Cô liếc nhìn, là Triệu Tịnh gọi đến.
Cô hơi sững người nhấc máy, giọng nói như muốn nổ tung của Triệu Tịnh suýt nữa xuyên thủng màng nhĩ cô.
“Ôi mẹ ơi, cậu xem tin tức chưa? Thẩm Yến Thời từ nhiệm tổng giám đốc rồi!”
Tay Hướng Noãn nắm chặt điện thoại hơn: “Tại sao?”
“Nghe nói chuyện anh ta giúp nhà họ Minh cướp dự án của nhà họ Thẩm bị ông cụ phát hiện. Vốn dĩ bố tớ định giao dự án khu nghỉ dưỡng cho Thẩm Quân hợp tác, nhưng sau đó Minh Thiên Thừa mang nhiều nguồn lực hơn tới tìm, bố tớ mới đổi ý. Bây giờ nhà họ Thẩm phát hiện ra những nguồn lực đó đều là do Thẩm Yến Thời ngấm ngầm ủng hộ.”
“Hôm qua ông cụ nhà họ Thẩm nổi trận lôi đình, mà Thẩm Yến Thời cũng không chịu cúi đầu. Hôm nay ông cụ liền họp hội đồng quản trị, bãi miễn tổng giám đốc điều hành. Giờ tổng giám đốc điều hành đã đổi thành Thẩm Quân!”
Hướng Noãn nhíu mày: “Sao lại bị phát hiện được?”
Việc Thẩm Yến Thời làm mấy trò như vậy, cô không hề bất ngờ. Kẻ bất chấp thủ đoạn như anh ta thì chuyện gì cũng làm được, làm hại lợi ích nhà mình cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng anh ta là người cẩn thận như thế, một khi đã làm thì không thể để lại sơ hở, sao có thể ầm ĩ đến mức bị phát hiện?
“Cái đó tớ không biết, có khi liên quan đến cậu đấy? Không thì sao hôm qua video hai người gây bão hot search xong, ông cụ Thẩm đột nhiên tìm anh ta tính sổ.”
Hướng Noãn sững người một lát, nhớ tới hôm qua chiếc điện thoại không ngừng báo cuộc gọi đến, còn ánh mắt hung ác của anh lúc nghe điện thoại.
Còn trước khi rời đi, anh nói: “Đây là em nợ anh.”
“Chậc chậc, không ngờ Thẩm Yến Thời cũng có lúc não tình yêu như vậy, quả khiến tớ phải nhìn với con mắt khác. Nhưng giờ từ nhiệm rồi, chắc chắn anh ta sẽ bị nhà họ Thẩm gạt ra rìa. Không biết mấy năm nay anh ta tích góp được bao nhiêu tiền riêng, có đủ tiêu không nữa. Nếu tự dưng nghèo đi thì cũng phiền phết.”
Triệu Tịnh hóng hớt cà khịa một tràng dài, rồi mới hài lòng cúp máy.
Hướng Noãn ngẩn người nhìn tin tức trong trang báo, có chút không biết phải làm sao.
Cô muốn hỏi anh một tiếng, nhưng khi mở khung chat với anh ra, lại không biết phải hỏi gì.
Chuyện này chưa chắc liên quan đến cô, mà cô cũng chẳng thể giúp anh giải quyết gì cả.
Anh vừa bị bãi chức, chắc đang đau đầu phiền muộn đến chết mất. Anh ghét nhất sự quan tâm giả dối mà vô dụng.
Hướng Noãn do dự một lát, lại tắt màn hình điện thoại.
-
Hội sở Thê Mộc.
“Đệt, cậu bị bãi chức thật rồi hả?! Ông cụ nhà cậu đúng là tình nghĩa cạn tàu ráo máng, nói trở mặt là trở mặt ngay. Bao năm nay cậu tận tâm tận lực vì nhà họ Thẩm, vất vả muốn chết, đưa Tập đoàn Thẩm Thị phát triển tốt như vậy, ông ấy nói bãi là bãi, đúng là quá đáng!”
Minh Thiên Lãng hốt hoảng kêu ầm lên.
Minh Thiên Thừa trầm giọng: “Ông cụ không chừa chút đường lui nào sao? Cậu cũng không tìm ông ấy nói chuyện?”
“Có gì mà nói? Đây rõ ràng là vắt chanh bỏ vỏ! Năm đó lúc nhà họ Thẩm nguy nan, ai là người xoay chuyển cục diện, thế mà bây giờ...”
