Chương 53.
Thẩm Yến Thời cũng ngoan ngoãn hơn nhiều, không còn tỏ thái độ với các diễn viên trong đoàn phim nữa. Hướng Noãn quay phim, anh ở bên cạnh xem.
Vị cậu ấm vốn được mọi người vây quanh như mặt trăng giữa các vì sao, giờ ngày ngày quấn lấy Hướng Noãn.
Thói quen là một thứ đáng sợ. Từ chối ban đầu, đến chấp nhận, rồi thích ứng. Sau khi đạo diễn hô cắt, Hướng Noãn bắt đầu có thói quen tìm bóng dáng Thẩm Yến Thời trước tiên.
Sự thay đổi khó nhận ra đến mức chính cô cũng không hề phát hiện.
“Ngẩn người gì thế? Hôm nay không thích món ăn à?”
Hướng Noãn sực tỉnh: “Không có.”
“Thế thì em nhìn anh làm gì?”
Thẩm Yến Thời bỗng như hiểu ra, khẽ cong môi: “Em không phải là đang nảy sinh ý đồ gì không nên có với anh đấy chứ?”
“... Anh nghĩ nhiều rồi.”
Anh lười nhác kéo dài giọng: “Có là có, chẳng mất mặt gì. Tệ lắm thì tối nay anh chuyển qua phòng em, mặc em muốn làm gì thì làm.”
Hướng Noãn nghiến răng: “Cút.”
Hướng Noãn cúi đầu ăn cơm, không thèm để ý đến anh nữa, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng vành tai ửng đỏ thì giấu không nổi.
Thẩm Yến Thời nhìn đôi tai đỏ hồng của cô, nhớ đến lúc trên giường cô đâu chỉ đỏ mỗi tai. Ký ức xưa ùa về, anh bỗng thấy khô cổ.
Hướng Noãn thấy anh mãi không động đũa, ngạc nhiên ngẩng đầu: “Sao anh không ăn, chưa đói à?”
Ánh mắt anh sâu thẳm: “Đói lâu rồi.”
Hướng Noãn cảm thấy lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên, vội vàng chén sạch bát cơm rồi đứng dậy định xuống xe: “Em đi làm đây.”
Nhưng khi đi ngang qua chỗ Thẩm Yến Thời, cô bị anh nắm chặt cổ tay. Anh khẽ kéo một cái, cô mất thăng bằng ngã xuống ngồi hẳn lên đùi anh.
Hướng Noãn vội vàng muốn đứng dậy, nhưng tay kia của anh đã vòng qua eo cô, ấn cô ngồi lại, khóa chặt trên đùi anh, không cho cô động đậy.
“Thẩm Yến Thời! Anh buông em ra!” Hướng Noãn hốt hoảng nhìn ra cửa kính xe, sợ đúng lúc có người đi ngang qua.
Anh áp sát vành tai đỏ bừng của cô, hơi thở nóng rực: “Noãn Noãn, anh đói lâu rồi.”
Mặt Hướng Noãn lập tức đỏ bừng, vành tai bị hơi thở của anh phả vào tê dại hết cả: “Anh đột nhiên phát điên cái gì thế!”
Anh đâu có đột nhiên phát điên? Anh chỉ là đột nhiên không nhịn được nữa thôi.
Anh đã ở cái thị trấn nhỏ này bên cạnh cô cả tháng trời, ngày ngày ngoan ngoãn đưa cơm, đón cô đi làm về, đến một ngón tay cũng không dám động vào.
Minh Thiên Lãng bảo anh sống sướng, rời Kinh Thị là tìm chỗ nghỉ dưỡng. Anh ở cái xó xỉnh này thì nghỉ dưỡng cái gì!
Lại còn ngày ngày phải ngủ một mình, nhìn cô trước mắt mà không được đụng vào, hòa thượng còn chẳng khổ bằng anh.
Cái ngày tháng này anh chịu hết nổi rồi. Dạo này thấy thái độ của cô với anh đã lỏng ra không ít, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì anh đúng là đồ ngốc.
“Noãn Noãn, đừng giận anh nữa, chúng ta bắt đầu lại nhé.” Giọng anh như có ma lực.
“Anh buông em ra trước đã! Có người tới kìa!” Hướng Noãn cuống quýt dùng sức đẩy anh.
Chiếc xe caravan của cô đậu ngay tại phim trường, thỉnh thoảng lại có người đi qua. Nếu bị người ta nhìn thấy thì cô chỉ muốn chết đi cho rồi.
“Em đồng ý thì anh buông.” Anh trêu chọc, cấu nhẹ eo cô một cái, vì biết đó là điểm nhạy cảm của cô.
Hướng Noãn không kìm được khẽ rên một tiếng, mặt đỏ tới mức nhỏ máu. Thẩm Yến Thời toàn thân tê dại, vốn định trêu cô, ai ngờ chính mình lại bốc hỏa trước.
Chỉ muốn lập tức “xử lý” cô ngay tại đây.
Hướng Noãn tức giận trừng mắt nhìn anh: “Anh còn như vậy nữa là em giận đấy!”
Mặt cô vẫn đỏ bừng, nhưng trong mắt đã rõ ràng có vẻ tức giận.
Thẩm Yến Thời nuốt nước bọt, ngoan ngoãn buông cô ra.
No một bữa hay cả đời no, anh vẫn phân biệt được.
Anh đã dỗ dành hơn một tháng trời, thấy sắp dỗ được đến nơi rồi, phút cuối thế này vẫn nên đừng chọc giận cô, không thì công cốc, phí hết bao nhiêu tâm tư.
Hướng Noãn nhanh chóng đứng dậy, trừng anh một cái rồi vội vã xuống xe.
Thẩm Yến Thời dựa vào ghế sofa, ngồi một lúc cho bình tĩnh lại rồi thở dài một hơi.
Khi Hướng Noãn xong việc thì trời cũng đã tối.
Hôm nay cô quay không được thuận lợi, đại khái là vì Thẩm Yến Thời bỗng dưng giở trò đó, làm cô tâm thần không yên. Nhập vai cũng mất rất lâu, làm chậm trễ tiến độ của mọi người, trong lòng cô thấy áy náy vô cùng.
Cô bước ra khỏi phim trường, Thẩm Yến Thời vẫn như thường lệ đứng đợi cô.
Cô giận dỗi không thèm nhìn anh, quay mặt đi thẳng.
Anh đi theo sau: “Đừng có vặn gãy cổ.”
Hướng Noãn: “...”
Cô hoàn toàn không thèm để ý đến anh. Anh kéo tay cô lại: “Vẫn còn giận à?”
Hướng Noãn trừng mắt: “Anh phát điên cái gì ở phim trường vậy? Đông người như thế, lỡ bị người ta nhìn thấy thì làm sao? Bị chụp lại thì làm sao? Anh lúc nào cũng như vậy, không hề nghĩ cho em một chút nào!”
Trong lòng anh nghĩ, bị chụp thì đã sao, ai yêu nhau mà lại không ôm ôm ấp ấp?
Ngoài miệng anh ngoan ngoãn nhận sai: “Lần sau anh không như vậy nữa.”
Anh nhận sai nhanh như vậy, ngược lại làm Hướng Noãn sửng sốt, cô nghẹn một chút, nhất thời không nghĩ ra câu gì để nói tiếp.
“Anh chưa ăn trưa.” Anh lại bắt đầu làm vẻ đáng thương.
Hướng Noãn nghẹn một hơi trong lòng, không nói lời nào, nhưng cơn giận trong lòng kỳ lạ là vơi đi một nửa.
Anh lắc lắc tay cô: “Nấu cho anh bát mì đi, anh đói thật rồi.”
Hướng Noãn bực bội: “Em quay phim mệt sắp chết rồi còn phải nấu mì cho anh.”
Anh cong môi, cô rõ ràng đã nguôi giận: “Vậy để anh nấu cho em.”
Quay về khách sạn.
Ông chủ nhiệt tình chào hỏi: “Anh Thẩm lại đưa bạn gái đi làm à? Tình cảm hai người thật tốt.”
Câu này làm Thẩm Yến Thời nghe xong tâm trạng vui phơi phới, anh mỉm cười: “Không có cách nào, cô ấy dính người lắm.”
Hướng Noãn trừng anh một cái.
Thẩm Yến Thời giả vờ như không thấy, còn đi tới quầy lễ tân hỏi ông chủ: “Có trứng không?”
Hướng Noãn ăn mì đều thích bỏ một quả trứng.
“Có chứ, để tôi vào bếp lấy cho hai người.”
Thẩm Yến Thời nhướng mày với Hướng Noãn: “Lần này để anh thể hiện tài nấu nướng cho em xem.”
Hướng Noãn nhớ tới lần trước ông chủ nói đồ anh nấu đến chó cũng không thèm ăn. Cô thật là nghiệp chướng mà phải chịu tội này.
Đột nhiên điện thoại của anh reo lên.
Anh lấy điện thoại từ túi quần ra, Hướng Noãn liếc qua thấy cái tên hiện trên màn hình.
—— Cung Niệm.
Tim Hướng Noãn bỗng như bị ai bóp chặt, tâm trạng vừa mới thả lỏng lập tức chìm xuống đáy vực.
Chương 133: Tự rước lấy nhục
Cô mím môi: “Em lên lầu trước đây.” Rồi trực tiếp rời đi.
Thẩm Yến Thời sững người một lát, bấm nghe: “Alo.”
“Yến Thời, bao giờ anh về?”
“Xem tình hình đã, có việc à?”
Cung Niệm do dự nói: “Em, em chỉ hơi lo cho anh thôi. Thật ra ông nội vẫn rất coi trọng anh, chỉ là nhất thời tức giận thôi. Nếu anh có thể về xin lỗi ông một cách tử tế, ông nội nhất định sẽ không...”
Thẩm Yến Thời ngắt lời cô ta: “Việc này không cần cô phải lo, không còn chuyện gì thì tôi cúp máy đây, vẫn đang bận.”
“Vâng...”
Thẩm Yến Thời cúp điện thoại.
Cung Niệm cứng đờ buông điện thoại xuống, nhìn màn hình đã kết thúc cuộc gọi, cổ họng nghèn nghẹn.
Cả tháng nay Thẩm Yến Thời đều ở Giang Lăng. Anh ta bị gia đình tước quyền lực, quay đầu lại đã tìm đến Hướng Noãn. Cô ta thậm chí không có cơ hội để an ủi anh ta, ở bên cạnh anh ta.
Cửa phòng bị kéo ra, La Khả Vân lại vào mắng cô ta: “Mẹ đã nói rồi, đừng ly hôn, đừng ly hôn! Giờ thì hay rồi, con thành một người đàn bà bị bỏ rơi không nói, tên Thẩm Yến Thời vô tích sự kia cũng bị gia đình vứt bỏ. Giờ thì tốt rồi, con chẳng vớ được cái gì! Ngày ngày ở nhà ăn bám cha mẹ, chẳng có chút tác dụng gì!”
Cung Niệm mắt đỏ hoe: “Yến Thời sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy đâu, con hiểu anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không chịu thua! Lúc trước con chính là vì nghe lời mẹ rời xa anh ấy, mới khiến con thua sạch như bây giờ, mẹ còn muốn hại con lần nữa sao?”
La Khả Vân nghe vậy, ánh mắt cũng khẽ dao động. Câu này cũng có chút đạo lý.
Năm đó hoàn cảnh của Thẩm Yến Thời còn tệ hơn bây giờ nhiều. Sau khi Hà Ôn Nhã chết, Thẩm Tòng Nghiêm lập tức đưa Thẩm Quân về nhà họ Thẩm. Ông cụ vì muốn trong nhà con cháu đông đúc nên cũng chấp nhận.
Quan trọng hơn là, Thẩm Tòng Nghiêm không thích đứa con ngang bướng là Thẩm Yến Thời, ông ta thích Thẩm Quân biết nghe lời, còn ông cụ thì một lòng vì lợi ích gia tộc, căn bản không để ý mấy chuyện vụn vặt này. Thẩm Yến Thời trở thành người ngoài hoàn toàn của nhà họ Thẩm.
Chỉ vậy thôi mà anh vẫn cướp được quyền lực, lật ngược tình thế, trở thành Tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm Thị.
Còn bây giờ, tuy Thẩm Yến Thời bị cách chức, nhưng mấy năm nay anh ta cũng không phí công. Công ty cổ phần Hướng Dương đứng tên cá nhân anh ta đã giành được dự án lớn khu nghỉ dưỡng của nhà họ Triệu, chỉ riêng dự án này thôi cũng đủ cho nhà họ Cung ăn năm năm.
Nghĩ vậy, giọng La Khả Vân cũng hòa hoãn hơn: “Vậy thì con cũng phải cố gắng lên, kiếm cớ đến gần anh ta mới được. Đúng lúc anh ta đang trong giai đoạn xuống dốc, con ở bên cạnh anh ta thì không sợ anh ta không cảm động. Nghe nói bây giờ anh ta đang quấn lấy một tiểu minh tinh ở Giang Lăng, con có thể thông minh lên chút được không!”
La Khả Vân mắng cô ta một trận, rồi “rầm” một tiếng đóng cửa bỏ đi.
Cung Niệm tức giận ném điện thoại xuống đất.
-
“Đây, trứng anh cần.” Ông chủ đưa hai quả.
“Bao nhiêu tiền?”
“Không cần không cần, tặng hai người đấy.”
Thẩm Yến Thời gật đầu: “Cảm ơn.”
Anh vừa định cầm trứng lên lầu thì đột nhiên điện thoại lại reo.
Anh cau mày nhìn màn hình, là Trợ lý Lâm.
Anh bắt máy.
“Thẩm tổng, ông cụ đã biết chuyện công ty xảy ra rắc rối rồi, tức giận đến mức nhập viện!”
Lông mày Thẩm Yến Thời giật giật: “Chuyện xảy ra từ khi nào?”
“Chính là chiều nay. Khoản vay ngân hàng mãi không được duyệt, Thẩm Quân chưa đủ uy tín, ngân hàng không nể mặt. Mấy ngày nay anh ta chạy đôn chạy đáo khắp các ngân hàng mà vẫn không vay được.”
“Đám quản lý cấp cao khác cũng đều giữ lại đường lui, làm gì cũng chừa lại ba phần. Một mình Thẩm Quân bận rộn cũng vô ích, giờ mấy dự án của công ty đều gặp vấn đề, Thẩm Quân cứ giấu nhẹm đi, không dám để ông cụ biết.”
Thẩm Yến Thời cười lạnh: “Hắn còn tưởng tiếp quản công ty, treo cái chức tổng giám đốc lên là xong chuyện chắc.”
Vậy thì cũng phải xem đám người phía sau có nể mặt hay không. Một triều đại một triều thần, đám quản lý cấp cao kia đều là người tinh ranh. Chủ mới lên thay, một khi ngồi vững ghế thì việc đầu tiên chính là đá bay tâm phúc của người tiền nhiệm.
Cho nên bọn họ nhất định sẽ giữ lại vài chiêu, tránh cho mình bị vạ lây.
Còn tên ngốc Thẩm Quân này, mới lên chức chưa được hai ngày đã dám sa thải Trình Duệ, chẳng phải là đang khiến người ta lạnh lòng hay sao?
Năm đó khi Thẩm Yến Thời tiếp nhận Tập đoàn Thẩm Thị, vì đấu trí với đám cáo già đó mà không biết tốn bao nhiêu tâm trí. Sáu năm trời, cuối cùng cũng đuổi được kẻ đáng đuổi, thu phục được kẻ đáng thu phục, thay bằng người của mình.
Nhà họ Thẩm muốn đá anh ra khỏi cuộc chơi, cũng phải xem bọn họ có bản lĩnh đó hay không.
“Chiều nay ông cụ bỗng dưng hỏi đến chuyện công ty, Thẩm Quân đại khái ấp úng nên bị ông cụ phát hiện ra. Ông cụ đến công ty, điều tra một hồi mới biết đã thành một đống hỗn độn lớn như vậy, tức giận đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, giờ người đã ở bệnh viện.”
“Hiện tại ông ấy thế nào rồi?”
“Vẫn còn hôn mê, hình như không ổn lắm. Thẩm tổng, anh nên về Kinh Thị trước đi, phòng khi có chuyện bất trắc.”
Thẩm Yến Thời sải bước tới thang máy: “Được.”
Thẩm Yến Thời lên lầu, gõ cửa phòng Hướng Noãn.
Hướng Noãn kéo cửa.
Anh đưa trứng cho cô: “Anh có việc gấp phải về Kinh Thị một chuyến, lần sau nấu mì cho em nhé.”
Ánh mắt Hướng Noãn khẽ khựng lại, cô cụp mắt xuống: “Vâng.”
Anh khựng lại một lát, không biết có phải ảo giác không, hình như tâm trạng cô hơi chùng xuống.
Vẫn còn giận?
Chắc là không phải. Hướng Noãn không nhớ dai, cô chưa bao giờ lật sổ cũ. Vừa nãy anh đã dỗ cô xong, chắc cô đã hết giận rồi.
Anh thở phào nhẹ nhõm: “Anh đi đây.”
“Vâng.” Giọng cô hờ hững.
“Anh xử lý xong sẽ về nhanh thôi.”
Hướng Noãn mím môi, không nói gì.
Thẩm Yến Thời xoa đầu cô, rồi quay người bước đi nhanh.
Bóng dáng vội vã của anh khuất dần khỏi tầm mắt, ánh mắt Hướng Noãn cũng từng chút một tối sầm lại.
Cô cúi nhìn hai quả trứng trong tay, khẽ nhếch môi tự giễu.
Việc gấp gì mà có thể khiến anh vội vã chạy về trong đêm thế này?
Cung Niệm, chỉ có Cung Niệm.
Trí nhớ của cô luôn rất tệ, chỉ cần anh đối xử tốt với cô một chút là cô lại quên hết mọi chuyện trước kia, quên đi sự đặc biệt của anh dành cho Cung Niệm, quên việc anh vì Cung Niệm mà mấy lần bỏ rơi cô.
Chỉ cần có Cung Niệm xuất hiện, cô luôn phải xếp sau.
Cô nhớ lại cuộc gọi vô tình bị bấm nhầm lần đó.
Cung Niệm nghẹn ngào nói: “Em sợ lắm, anh ở lại bên em được không?”
Anh đáp: “Được.”
Ký ức bị đánh thức, cảm giác đau nhức dày đặc ập đến, như bị lăng trì tra tấn đến chết.
Còn lần này thì sao? Cô ta lại dùng giọng khóc lóc đáng thương như thế nào đây...
