Chương 77
Khó khăn lắm cô mới chen ra khỏi phòng, vừa ngẩng đầu lên, chợt xuyên qua đám paparazzi và ống kính đông đúc nhìn thấy một người đứng ngoài đám đông.
Là Tào Liêm.
Anh ta đứng cách đám đông không xa, ánh mắt châm chọc nhìn cô bị paparazzi vây quanh.
Sắc mặt cô lại khó coi thêm vài phần, mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng không kịp nghĩ nhiều, lập tức nhờ Amy mở đường rồi vội vã bước vào thang máy rời đi.
Đợi đến khi Hướng Noãn đã rời đi, đám paparazzi mới coi như chịu dừng lại.
Một tay paparazzi cầm máy ảnh tìm đến Tào Liêm: "Tổng giám đốc Tào, lần này tư liệu quay cũng đủ đầy, nhưng tôi có hơi sợ khi phát ra, tôi cũng không dám đắc tội với Thẩm Tam Thiếu."
Tào Liêm cười khinh bỉ: "Hướng Noãn trước khi cưới mà hẹn hò với mối tình đầu, cậu nghĩ Thẩm Tam Thiếu còn tha cho cô ta? Đồ ngốc, với cái tính của Thẩm Tam, cô ta dám công khai cắm sừng anh ta, anh ta không bóp chết Hướng Noãn là may rồi."
Paparazzi cười đểu: "Đây là lời ngài Tổng giám đốc Tào nói, có ngài bảo đảm, chúng tôi cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa."
Cái tin này tung ra không biết kiếm được bao nhiêu tiền, paparazzi làm sao mà không muốn?
Amy che chở cho Hướng Noãn vào thang máy, xuống thẳng hầm đỗ xe, lên chiếc xe thương mại.
"Chuyện gì thế này? Em mới rời đi một lát mà đã xảy ra chuyện, chị Noãn, cái Tần tổng đó sao lại vào phòng chị được?" Amy sốt ruột nói.
"Vừa nãy em đi đâu?"
"Quản lý khách sạn tìm em, bảo phòng đó ồn quá, muốn chúng ta đổi phòng, em không đồng ý, nhưng ông ta cứ giữ em lại nói đông nói tây, em... em..." Amy sắp khóc đến nơi: "Em thật sự không biết lại thành ra thế này!"
Quản lý khách sạn?
Hướng Noãn giật giật lông mày: "Khách sạn này là của ai?"
Amy luống cuống: "Em... em cũng không rõ lắm, nhưng hình như nghe ông quản lý nói, Tào tổng gì đó?"
Tim Hướng Noãn nghẹn lại, sắc mặt càng khó coi.
Chả trách, căn phòng của cô sắp thành cái chợ rồi, ai cũng vào được!
Tần An vào được, đám phóng viên lúc sốt ruột xông vào thì cái gọi là dịch vụ phòng lại tới, nhân viên phục vụ còn tự tiện quẹt thẻ vào phòng.
Còn cả cô phục vụ làm đổ cà phê lên người cô nữa, tất cả mọi chuyện này đều là một cái bẫy được sắp đặt từ trước!
Điện thoại bỗng reo, giọng Trịnh Huyên Lâm như nổ tung truyền tới: "Cô và Tần An sao lại ở cùng một phòng?!"
Hướng Noãn mở Weibo, giờ một hot search đã bùng nổ.
"Hướng Noãn đêm hẹn hò với mối tình đầu."
Chương 173: Cô càng thấy ấm ức
Ngón tay Hướng Noãn run lên, siết chặt điện thoại, miễn cưỡng trấn tĩnh: "Tôi bị hãm hại rồi."
Trịnh Huyên Lâm chửi: "Tôi biết ngay mà! Lại chẳng biết là thằng khốn nhà nào, cái tin này tung ra chính là muốn hại chết cô!"
Hướng Noãn sao lại không biết chứ? Cô vừa mới công khai tin đính hôn, giờ lại cùng người đàn ông khác xuất hiện trong khách sạn, đó chính là bằng chứng rành rành ngoại tình, trực tiếp biến thành nghệ sĩ có vết nhơ, chỉ e sự nghiệp cũng bị chôn vùi.
Trịnh Huyên Lâm hít một hơi sâu, trấn an: "Cô đừng vội, tôi đã bảo bên truyền thông dập tắt độ hot rồi, cô đừng lộ mặt trước, chờ xem tình hình rồi chúng ta tính phương án tốt hơn."
"Vâng."
Trịnh Huyên Lâm ngừng một lát, lại nói: "Phía tổng giám đốc Thẩm, cô có muốn nói trước với anh ấy một câu không?"
-
Hôm nay Thẩm Yến Thời gặp một khách hàng cũng là con nhà giàu ăn chơi, anh phải bàn một dự án hợp tác với bên đó, vị khách này lại hợp cạ với Minh Thiên Lãng, nên anh nhờ Minh Thiên Lãng giúp tổ chức buổi gặp mặt.
Minh Thiên Lãng coi như hiếm khi được đúng chuyên môn một lần, buổi gặp này tổ chức rất hoàn hảo, tên nhà giàu ăn chơi kia rất hài lòng.
"Tổng giám đốc Thẩm, sao không gọi một mỹ nhân đến bầu bạn? Không có ai vừa khẩu vị à?"
Thẩm Yến Thời cười tản mạn: "Nhà quản nghiêm quá."
"Không ngờ tổng giám đốc Thẩm lại sợ vợ đến vậy."
Khóe môi anh càng cười sâu hơn, nhưng giọng nói lại có chút sốt ruột: "Giận dữ là làm ầm lên, thật sự lười dỗ, thà bớt chuyện còn hơn."
Minh Thiên Lãng trợn mắt muốn lộn ngược lên trời, anh ta nhìn Thẩm Yến Thời ngày trước chẳng thèm để ý đến phụ nữ, giờ biến thành bộ dạng trơ trẽn không biết xấu hổ này.
Tình yêu đúng là đáng sợ, như nghiện ngập vậy, đời này anh tuyệt đối sẽ không dính vào thứ này.
Điện thoại anh ta bỗng reo một tiếng, còn tưởng là tin nhắn, kết quả liếc qua thì là tin tức, đang định tắt màn hình thì chợt thấy một dòng tiêu đề tin tức thật to.
"Hướng Noãn lén gặp mối tình đầu."
Minh Thiên Lãng trợn mắt, suýt nghĩ mình mù, dụi mạnh mắt, rồi lại xác nhận đúng là tiêu đề đó, bấm vào xem thử thì là ảnh Hướng Noãn và Tần An ở cùng một phòng.
"Ôi đệt!"
Minh Thiên Lãng kêu lên một tiếng, lập tức nhìn Thẩm Yến Thời: "Xảy ra chuyện rồi!"
"Sao vậy?" Giọng Thẩm Yến Thời vẫn thản nhiên.
Minh Thiên Lãng đưa điện thoại cho anh: "Hướng Noãn gặp chuyện rồi."
Sắc mặt Thẩm Yến Thời đổi khác, lập tức nhận lấy điện thoại xem, mở tin tức, sắc mặt dần tối sầm.
-
Nhóm ảnh này vừa được đăng lên đã nhanh chóng lan truyền, Weibo trực tiếp nổ tung ba chủ đề.
"Hướng Noãn ngoại tình"
"Hướng Noãn cùng mối tình đầu vào khách sạn"
"Hướng Noãn đêm gặp tình nhân"
Ngón tay Hướng Noãn cứng đờ chọc vào một chủ đề, bình luận bên dưới đã sôi sục căm phẫn, nước bẩn được đối thủ mua liên tục khuấy động bạo lực mạng.
"Đệt, Hướng Noãn giỏi thật, một bên câu cậu ấm, một bên cùng bạn trai cũ vào khách sạn, cô ta đúng là to gan, ngay cả cậu ấm cũng dám chơi đểu?"
"Hừ, chuyện này làm nhiều rồi nên nghĩ mình không bao giờ bị lộ chứ gì, không thì sao cô ta lên nhanh thế được? Không biết đã bò lên giường bao nhiêu người đàn ông rồi nhỉ."
"Nhìn thế này thì tình yêu đích thực vẫn là mối tình đầu nhỉ, nghe nói Tần tổng này vì cô ta mà ly hôn luôn."
"Hừ, người yêu đầu vì cô ta mà ly hôn, vậy mà cô ta không bỏ được vinh hoa phú quý, quay đầu đính hôn với cậu ấm, tôi nói mấy đứa đào mỏ thật đừng có hèn hạ quá!"
"Cậu ấm mau phong sát cô ta đi, tôi chịu hết nổi cô ta rồi!"
Sắc mặt Hướng Noãn đã trắng bệch, cô biết chuyện này không thể dập xuống, chỉ cần Tào Liêm cho người tung tin ra, thậm chí anh ta không cần đẩy tiếp phía sau, đối thủ trong giới tự nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này để dìm cô chết.
Sự nghiệp diễn xuất thậm chí có thể chôn vùi ngay đây.
Cô thậm chí không dám gọi điện cho Thẩm Yến Thời, cô biết anh để bụng chuyện Tần An đến mức nào, hôm nay nếu anh nhìn thấy ảnh trong tin tức, cô không dám tưởng tượng anh sẽ nổi giận lớn cỡ nào, nói những lời khó nghe ra sao.
Một thế cục không lối thoát, cô theo bản năng muốn trốn tránh, cho dù tự lừa dối mình để kéo dài thêm nửa tiếng yên bình, cô tắt điện thoại.
Nhưng giây sau, điện thoại bỗng sáng, là màn hình cuộc gọi đến.
Thẩm Yến Thời gọi tới.
Tim cô đập thình thịch, vẻ mặt cứng đờ nhìn màn hình sáng, mãi không bấm nút nghe.
Điện thoại vẫn rung liên hồi, như to hơn cả nhịp tim cô, từng tiếng như lá bùa đòi mạng.
Cô chưa chuẩn bị tâm lý để giải thích với anh thế nào, cũng chưa sẵn sàng đối mặt với chất vấn và công kích, càng sợ nghe thấy giọng thất vọng của anh.
Cuộc gọi cuối cùng cũng kết thúc, nhưng giây sau, màn hình sáng lại, anh lại gọi tiếp, như thể không bỏ qua.
Hướng Noãn càng thấy sợ, trực tiếp lật úp điện thoại ném lên ghế.
Một lát sau, điện thoại cô dường như ngừng rung, còn điện thoại của Amy thì reo lên.
Amy vội vàng nghe máy: "Alo, tổng giám đốc Thẩm."
Giọng Thẩm Yến Thời trầm tối: "Bảo Hướng Noãn nghe điện thoại."
Amy sợ đến suýt ném điện thoại đi, vội đưa cho Hướng Noãn: "Chị Noãn, máy của tổng giám đốc Thẩm."
Hướng Noãn mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm chiếc điện thoại được đưa tới, mãi không dám đưa tay nhận.
Giọng giận dữ của Thẩm Yến Thời trong điện thoại như bật loa ngoài: "Hướng Noãn, em nghe điện thoại cho anh, nghe thấy chưa!"
Hướng Noãn sợ hãi mím môi, cứng đờ đưa tay nhận điện thoại.
"Alo." Giọng cô hơi khàn.
"Giờ em đang ở đâu?" Giọng anh trầm tối.
"Đang trên xe."
"Đừng về nhà vội, chắc chắn phóng viên đang chặn ở đó, em gửi vị trí hiện tại cho anh."
Hướng Noãn cứng người, có vẻ bất ngờ trước thái độ của Thẩm Yến Thời, anh thậm chí không chất vấn cô một câu nào.
Anh sốt ruột nói: "Em nghe thấy chưa?!"
Cô cụp mắt xuống, khẽ nói: "Biết rồi."
Anh im lặng một lúc, lại lên tiếng, giọng dịu đi nhiều: "Đợi anh ở đó, đừng đi lung tung, anh đến ngay."
Hướng Noãn sững sờ một chút, thậm chí không dám tin vào tai mình.
Người ngay cả một cốc trà sữa Tần An từng uống cũng nổi giận so đo, vậy mà giờ trước tin tức bùng nổ này, anh lại chẳng hề so đo với cô.
Cô tưởng anh gọi điện hết cuộc này đến cuộc khác, đuổi theo như thúc mạng, là để chất vấn cô, nổi giận với cô, thậm chí nhân đó chia tay luôn.
Nhưng không ngờ, anh sốt ruột tìm cách gọi được điện thoại cho cô như vậy, chỉ để nói với cô rằng nhà đang bị người mai phục, muốn có vị trí của cô để đến đón cô.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một nỗi tủi thân cay cay, cổ họng nghẹn lại.
Thẩm Yến Thời không nghe thấy tiếng cô, hỏi lại: "Em nghe anh nói không?"
Cô cay mũi, khi mở lời lần nữa giọng đã nghẹn ngào: "Bọn họ hãm hại em."
Nghe giọng nghẹn ngào của cô, trong lòng Thẩm Yến Thời bỗng hoảng hốt, trầm giọng: "Anh biết rồi."
Hướng Noãn càng tủi thân, nước mắt bỗng lăn dài, lấy mu bàn tay la mặt: "Em chẳng biết gì cả, bọn họ cố ý, bọn họ muốn em thân bại danh liệt, em cũng không biết làm sao..."
Cô bất ngờ khóc oà lên, không thể kìm lại được.
Thẩm Yến Thời đạp ga hết cỡ, các khớp ngón tay bóp vô lăng trắng bệch, nhưng giọng vẫn gắng giữ bình tĩnh: "Anh đã nói trời sập có anh chống, em sợ gì?"
Chương 174: Em hẳn cũng yêu anh
Hướng Noãn vẫn khóc không ngừng, thật lạ, các nữ minh tinh trong giới, con đường thăng tiến ai chẳng trải qua đầy sóng gió, cô đã trải qua bao nhiêu sóng gió, sớm đã có tâm lý chuẩn bị.
Còn những lời bình phẩm ác ý trên mạng, cô tưởng mình đã sớm quen rồi.
Nhưng hôm nay lại tự dưng trở nên không quen, vừa nghe thấy giọng Thẩm Yến Thời cô đã thấy tủi thân muốn chết, như thể là người oan ức nhất thiên hạ.
Mười phút sau, một chiếc Rolls-Royce đỗ cạnh xe thương mại.
Thẩm Yến Thời mở cửa bước xuống, sải bước tới, tài xế vội mở cửa xe, Thẩm Yến Thời một tay vịn nóc xe, nghiêng người vào trong, liền thấy Hướng Noãn ngồi trong xe mắt đỏ hoe, nước mắt trên mặt còn chưa khô.
Tối nên tầm nhìn không được tốt, trong xe cũng không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường lờ mờ hắt vào, không thấy rõ khuôn mặt cô, chỉ có đôi mắt ngấn lệ đặc biệt nổi bật, giọt nước mắt sắp tràn như phản chiếu ánh sáng, làm anh đau nhói trong lòng.
Cô vẫn nấc nghẹn, nhưng rất sĩ diện lấy mu bàn tay chùi nước mắt trên mặt, không biết đã chùi bao nhiêu lần, khuôn mặt trắng như sứ đã bị chà đỏ cả lên.
"Sao anh đến nhanh vậy?"
Anh vốn đầy bụng lửa giận, khoảnh khắc này dường như tan biến sạch: "Em khóc thành thế này thì anh làm sao chậm được?"
Cô ngẩn ra, nhìn gương mặt trầm tối của anh, bĩu môi tủi thân.
Anh không chịu nổi bộ dạng này của cô, nhìn mà đau lòng muốn chết, hận không thể lập tức băm vằm đám khốn khiếp kia ra thành trăm mảnh, nhưng ngoài miệng vẫn cứng nhắc dỗ cô.
"Nhìn cái vẻ vô tích sự của em kìa, có bao nhiêu là chuyện, khóc thành thế này?"
Hướng Noãn đột nhiên nghiêng người về phía trước, ôm chầm lấy anh, khuôn mặt ướt đẫm cọ vào ngực anh, hai tay nắm chặt áo vest của anh, nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa tóc cô: "Đừng khóc nữa, sẽ không sao đâu."
Cô nghèn nghẹn hỏi: "Anh không giận à?"
Cô khóc thành bộ dạng này mà anh còn giận? Anh sắp đau lòng chết đi được!
Anh hừ lạnh một tiếng: "Lát nữa sẽ tính sổ với em."
Anh trầm trọng thở ra một hơi, trực tiếp nắm cổ tay cô, kéo cô xuống xe, rồi mở cửa ghế phụ của xe mình, đưa cô vào.
Anh vòng qua xe, trở lại ghế lái, đạp một ga, lái xe rời đi.
Anh không đưa cô về Nam Xuân Loan, giờ chuyện này đã vỡ lở, không biết bao nhiêu phóng viên chặn ở đó chờ, anh đưa cô đến một căn biệt thự dưới danh nghĩa anh, trước đây cũng là nơi anh thường ở.
Khu biệt thự này riêng tư hơn, căn của anh ở tận trong cùng, lái xe vào, càng đi càng yên tĩnh.
Cuối cùng cũng dừng.
"Đến rồi, xuống xe."
Anh mở cửa xuống xe, Hướng Noãn lúc này mới chậm chạp tháo dây an toàn, anh nắm tay cô dẫn vào trong.
Đẩy cửa, bật đèn lên, khuôn mặt cô mới rõ ràng.
Anh cau mày: "Mắt sưng húp cả lên rồi."
Hướng Noãn lúc này đã hết khóc, nhớ lại dáng vẻ thất thố vừa nãy của mình.
