Chương 89
Trước mắt anh, bóng dáng cô thoắt qua thoắt lại vội vã.
Hình như cô càng quyến rũ hơn trước.
Anh nuốt nước bọt, ánh mắt trở nên u tối. Đột nhiên anh bước tới, ôm cô từ phía sau.
'Noãn Noãn.'
'Hả?'
Hướng Noãn vẫn đang cúi người lục tìm trang sức trong ngăn kéo.
Bàn tay anh đang đặt trên eo cô di chuyển lên trên, đầu ngón tay luồn vào chiếc áo khoác nhỏ, móc lấy sợi dây áo mảnh, giọng có chút khàn: 'Hay là hôm khác chúng ta ra ngoài nhé?'
Hướng Noãn cúi đầu, thấy bàn tay anh đã bắt đầu giở trò, thái dương giật giật.
Cô giữ tay anh lại, quay đầu trừng mắt: 'Thẩm Yến Thời!'
'Hả?' Anh thấy cơn giận đang trào dâng trong mắt cô, bàn tay đang giở trò thu lại một chút.
'Anh lại trêu em đấy à?!'
'Anh có đâu?' Ánh mắt anh đầy vẻ thành khẩn: 'Chỉ là đổi hôm khác thôi, anh thấy hôm nay thời tiết cũng không tốt lắm, nắng to quá, sợ làm em cháy nắng.'
Sắc mặt cô lạnh xuống, gỡ tay anh ra: 'Em thấy thời tiết ngày kia cũng chẳng tốt đâu, hay là đổi luôn ngày đăng ký kết hôn nhé?'
Thẩm Yến Thời: '……'
'Anh chỉ thuận miệng nói thôi mà, em chuẩn bị xong chưa? Chúng ta ra ngoài ngay bây giờ.'
Hướng Noãn hừ lạnh một tiếng, xách chiếc túi nhỏ của mình đi ra ngoài, Thẩm Yến Thời lập tức đuổi theo.
Ra khỏi cửa, lên xe rồi Hướng Noãn vẫn không nói tiếng nào.
Thẩm Yến Thời chủ động bắt chuyện: 'Chúng ta đi xem phim được không? Em không bảo là các cặp đôi đều phải đến rạp chiếu phim xem phim sao?'
Cô liếc anh: 'Trước đó anh nói không thích cơ mà?'
Anh đương nhiên không thích. Rõ ràng trong nhà đã có rạp chiếu phim riêng, vừa yên tĩnh vừa không có ai, lại còn muốn làm gì thì làm, chẳng phải tốt hơn bên ngoài sao?
'Sao lại không? Các cặp đôi khác hẹn hò đều đi xem phim, chúng ta đương nhiên cũng phải đi.'
Tâm trạng Hướng Noãn khá hơn một chút: 'Vậy đi thôi, đi xem phim trước.'
Khóe môi anh khẽ nhếch, xoay vô lăng lái xe đi.
Anh tìm một rạp chiếu phim lớn. Hướng Noãn đội mũ, đeo khẩu trang, trang bị đầy đủ rồi đi vào cùng anh. Thẩm Yến Thời nhìn thấy đám đông chật ních trong sảnh là đã bắt đầu nhíu mày.
Nhưng đột nhiên anh phát hiện, tay mình bị một bàn tay nhỏ lén lút nắm lấy.
Anh ngẩn người quay đầu nhìn cô, đôi mắt giấu dưới vành mũ cười cong cong như trăng khuyết: 'Chúng ta chọn phim đi, anh muốn xem gì?'
Anh như bỗng nhiên cảm nhận được niềm vui của việc hẹn hò.
Rạp chiếu phim ồn ào này hình như cũng chẳng có gì là không thể chấp nhận được nữa, vì họ đang len lén yêu nhau giữa dòng người.
Khóe môi anh khẽ nhếch: 'Em chọn đi, anh xem gì cũng được.'
Chương 193: Anh sợ, phải ôm nhau xem
Hướng Noãn nhìn một lượt các phim trên màn hình lớn, đột nhiên chọn trúng một bộ: 'Xem phim này đi! Xác Chết!'
Anh nhìn theo hướng tay cô chỉ, một khuôn mặt trắng bệch rùng rợn đập vào tầm mắt. Lông mày anh giật một cái, bàn tay đang nắm tay cô siết chặt hơn.
'Thế nào?' Cô quay đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy mong chờ: 'Em thích phim ma lắm.'
Anh né ánh mắt cô, thản nhiên nói: 'Tùy em.'
'Vậy xem phim này đi! Vừa hay mười phút nữa có suất chiếu.'
Hướng Noãn kéo anh đi mua vé luôn. Cô còn mua một thùng bỏng ngô to, hai ly coca, hớn hở bước vào phòng chiếu.
Cô cố ý chọn vị trí ở góc cuối dãy cuối cùng. Bộ phim này không có nhiều người xem, cả phòng chiếu chỉ ngồi kín một nửa, chỗ họ cách người khác hai ghế, tính ra cũng khá ổn.
Khi đèn rạp tắt, Hướng Noãn tháo khẩu trang, ôm ly coca uống một ngụm lớn, rồi với tay sang lấy bỏng ngô trong lòng Thẩm Yến Thời để ăn.
'May mà giờ này người không đông. Loại phim ma này mà đông người quá thì xem cũng chán, phải vừa đủ người mới được.'
Cô hơi phấn khích, quay sang nhìn sắc mặt Thẩm Yến Thời, lại thấy anh có vẻ không vui.
'Sao thế? Bỏng ngô không ngon à?'
Ánh mắt Thẩm Yến Thời lóe lên một thoáng, lạnh mặt: 'Cũng được.'
'Vậy sao anh không vui?'
'Hơi ngột ngạt.'
'Em thấy cũng bình thường mà, anh ngồi một lát sẽ ổn thôi.' Hướng Noãn để dỗ anh, bón một hạt bỏng ngô cho anh.
Anh đờ đẫn há miệng cắn lấy hạt bỏng ngô, đầu lưỡi lướt qua đầu ngón tay cô, cũng khá ngọt.
Thôi được, xem như cô đang vui vẻ như vậy, anh đành miễn cưỡng ngồi cùng xem một buổi vậy.
Hướng Noãn không hề hay biết, lại bốc hai hạt bỏng ngô đưa vào miệng mình.
Phim bắt đầu, tiếng nhạc âm u quái dị vang lên từ dàn loa, màn hình cũng chìm vào bóng tối. Căn phòng trống vắng, quạnh quẽ, đơn điệu mà rợn người.
Bàn tay đang cầm bỏng ngô của Thẩm Yến Thời siết chặt lại, vẻ mặt căng cứng.
Tủ quần áo bắt đầu run rẩy, tiếng nhạc cũng trở nên dồn dập.
Bầu không khí ngột ngạt khiến anh thở cũng không thông.
Đột nhiên một tiếng 'rầm!' vang lên, cánh cửa tủ văng ra, một con quỷ mặt trắng nhào tới.
Tay cầm bỏng ngô của anh run lên, bỏng ngô rơi vãi mất một nửa.
Hướng Noãn đang xem mê mải, đột nhiên bị động tĩnh của anh làm phiền, quay đầu nhìn anh: 'Sao vãi ra rồi?'
Anh đờ đẫn, mặt không biểu cảm: 'Vừa nãy trượt tay.'
Một tiếng sấm vang lên, tia chớp chiếu căn phòng nhỏ sáng rực, ánh sáng trắng lóe lên, Hướng Noãn vừa hay nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của anh.
Cô hơi ngạc nhiên, ghé sát lại: 'Anh không khỏe à? Sao mặt trắng thế này?'
'Anh đâu có mặt đen bao giờ?' Anh đáp chẳng khách sáo chút nào.
Hướng Noãn thấy anh thật khó hiểu.
Đột nhiên con quỷ mặt trắng đó bắt đầu bò, ra khỏi phòng, từ từ tiến về phía phòng khách, nơi người chủ nhà đang ngủ say trước TV.
Thẩm Yến Thời trực tiếp cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào bỏng ngô trong tay, không thèm nhìn màn hình lớn nữa.
Hướng Noãn cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó, cô nheo mắt: 'Anh không phải là đang sợ đấy chứ?'
'Sao có thể?!' Anh trả lời cực nhanh, vẻ mặt không được dễ chịu.
Nhưng Hướng Noãn đã nhìn ra manh mối: 'Anh chính là đang sợ!'
Nụ cười nơi khóe môi cô nở rộng, có chút đắc ý: 'Thẩm Yến Thời, đồ nhát gan!'
Thẩm Yến Thời nghiến răng: 'Xem ra gan em to rồi...'
Đột nhiên trong phim vang lên một tiếng thét thảm thiết, thì ra con quỷ mặt trắng đã nuốt chửng người chủ nhà đang ngủ trên sofa.
Sắc mặt Thẩm Yến Thời trắng bệch đi, đột nhiên nắm chặt tay cô.
Hướng Noãn chớp mắt: 'Anh vừa nói gì cơ?'
Nắm được tay cô, Thẩm Yến Thời có chút cảm giác an toàn, lập tức tiếp tục đề tài lúc nãy, mặt tối sầm: 'Xem ra gan em to rồi, còn dám mắng anh...'
Hướng Noãn gỡ tay anh ra.
Người đàn ông bị nuốt chửng trong phim vẫn còn gào thét điên cuồng, sắc mặt Thẩm Yến Thời càng khó coi hơn, vội vàng muốn nắm tay Hướng Noãn.
Hướng Noãn né tránh.
Thẩm Yến Thời: '……'
'Em làm sao?' Cô liếc nhìn anh.
Anh nghiến răng: 'Em tốt lắm.'
'Thẩm Yến Thời, cầu người thì phải có thái độ cầu người.' Cô nâng cằm lên, giọng điệu kiêu ngạo.
'……'
Bây giờ cô ngang ngược đến mức sắp quên mất họ của mình là gì rồi.
Tiếng kêu thảm thiết trong phim vẫn tiếp tục, Thẩm Yến Thời ngồi không yên nữa, nghiến răng nghiến lợi: 'Anh sai rồi, được chưa?'
Hướng Noãn hiếm khi thấy anh chịu thua, tâm trạng khoan khoái hơn nhiều, cuối cùng hài lòng cong môi, đưa tay về phía anh. Anh lập tức nắm chặt lấy tay cô.
Anh lạnh mặt: 'Anh thấy phim này không hay, chúng ta tìm phim khác đi.'
'Chỗ nào không hay? Em thấy trên mạng chấm điểm cao lắm, em chỉ muốn xem phim này.' Hướng Noãn làm bộ nghiêm túc.
Anh nhìn cô chằm chằm, đã thấy rõ vẻ đắc ý không giấu được trong mắt cô, nghiến răng một cái, nhét thùng bỏng ngô vào tay cô, rồi ôm chặt cánh tay cô.
Anh gối đầu lên vai cô, nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: 'Anh hơi buồn ngủ, ngủ một lát đã.'
Hướng Noãn không kìm được khóe môi. Cái đồ giả vờ lạnh lùng chết tiệt này sắp sợ chết khiếp rồi mà vẫn còn gắng gượng.
Nhưng dù sao cũng được thấy anh chịu thua, tâm trạng cô tốt hơn hẳn, hả hê tiếp tục xem phim.
Nhắm mắt lại, Thẩm Yến Thời thấy đỡ hơn nhiều. Những tiếng thảm thiết không có hình ảnh đi kèm, anh có thể tách mình ra khỏi bộ phim, nhưng lại quá buồn chán, mà anh cũng chẳng buồn ngủ chút nào.
Mở mắt ra, tầm mắt từ trên nhìn xuống vừa vặn thấy chiếc áo dây nhỏ của cô. Vì lúc nãy gối đầu lên, anh cọ một cái làm chiếc áo khoác len của cô hơi lệch ra, nên bây giờ anh vừa hay nhìn thấy khe ngực ẩn hiện của cô.
Anh nhíu mày, cái áo này nhìn có vẻ kín đáo mà sao lại hở hang thế này, sau này không cho cô mặc ra ngoài nữa.
Bất quá, ngực này hình như to hơn một chút.
Hay là cái áo này làm cho trông to hơn?
Ừm, có thể để cô mặc ở nhà cho anh xem.
Anh nuốt nước bọt. Anh đã nói hôm nay không nên ra ngoài mà, ở nhà thì biết bao nhiêu thoải mái, nhưng ở chốn công cộng anh cũng không dám làm bậy.
Nhưng cổ cô cũng thơm thật, thơm ngọt ngào. Anh hơi ngẩng đầu, dùng chóp mũi và môi cọ vào cổ cô.
Hướng Noãn ôm bỏng ngô đang xem mê mải, gần như quên mất người đàn ông đang vùi trong lòng mình, đột nhiên cảm thấy cổ lành lạnh, cô rùng mình một cái, theo bản năng còn tưởng là ma nhập.
Cô cúi gằm xuống, thấy Thẩm Yến Thời đang hôn cổ mình.
'Thẩm Yến Thời!' Cô nghiến răng, mặt đỏ bừng trong tích tắc.
'Hả?' Cả hai tay anh ôm chặt cứng lấy cô, chẳng sợ cô chạy.
'Anh cút ngay!' Cô gần như không kìm nổi, phải hạ giọng xuống.
Anh lại cọ đầu vào cổ cô thêm vài cái, ngẩng mắt nhìn cô, trong mắt đã hoàn toàn không còn chút sợ hãi nào, giọng điệu lười nhác tản mạn: 'Anh sợ, phải ôm em xem mới được.'
Chương 194: Hôm nay mới bắt đầu yêu đương
Hướng Noãn: '……'
Thẩm Yến Thời ngả người trong lòng cô, thấy thoải mái hơn nhiều, đột nhiên cảm thấy xem phim ma cũng khá hay.
Đến khi bộ phim chiếu xong, vai Hướng Noãn đã bị anh gối đến tê rần.
Phim kết thúc, Hướng Noãn đeo khẩu trang, kéo anh bước ra khỏi rạp trước để tránh bị người khác phát hiện.
Thẩm Yến Thời tâm trạng vui vẻ, nắm tay cô lắc lắc: 'Hay lắm, lần sau lại đến.'
'Anh có mở mắt suốt buổi đâu mà bảo hay?' Cô không vui đáp.
'Sao anh lại không mở mắt? Anh mở suốt mà.' Thẩm Yến Thời khẽ hừ.
Cô lười chấp anh: 'Giờ về nhà không?'
'Mới đi được có bao nhiêu đâu? Điểm tiếp theo.'
'Đi đâu?'
Anh liếc nhìn điện thoại: 'Công viên giải trí.'
Hướng Noãn: ???
'Chẳng phải anh nói ghét nhất những nơi đông người sao?'
Vừa là rạp phim, vừa là công viên giải trí, cứ như mỗi lịch trình đều đang giẫm trúng chỗ anh ghét nhất, vậy mà anh còn cố tình chọn mấy chỗ như thế.
Thẩm Yến Thời hừ lạnh: 'Đây chẳng phải là những nơi nhất định phải đi khi hẹn hò sao?'
'Ai nói thế?'
Anh lật điện thoại lại cho cô xem kết quả tìm kiếm 'những việc nhất định phải làm khi hẹn hò'.
Thứ nhất, xem phim. Thứ hai, công viên giải trí. Thứ ba, bữa tối dưới ánh nến.
Hướng Noãn: '……'
Khóe miệng cô giật một cái: 'Anh cũng chịu khó tìm hiểu thật đấy.'
Anh nhướng mày: 'Đương nhiên, anh đảm bảo em sẽ hài lòng trăm phần trăm với buổi hẹn hò hôm nay! Lên xe.'
Bọn họ lái xe đến công viên giải trí lớn nhất Kinh Thị.
Hôm nay vừa đúng là ngày nghỉ, công viên giải trí chật kín người, người đến người đi tấp nập.
Hướng Noãn cũng đã rất lâu không đến công viên giải trí chơi, vừa vào cửa đã hơi phấn khích: 'Chúng ta đi chơi ghế bay đi!'
Cô chỉ vào những chiếc ghế bay đang xoay tròn trên không ở đằng xa, ngồi trên đó ngắm cảnh là thoải mái nhất, lại còn mát mẻ nữa.
Cô kéo anh định chạy về phía đó, nhưng mới chạy được hai bước đã bị anh kéo lại.
'Sao thế?'
Thẩm Yến Thời đứng nguyên tại chỗ, hất cằm về phía trước bên trái: 'Chơi cái đó trước.'
Hướng Noãn nhìn theo một cái, nhíu mày: 'Ngựa gỗ xoay vòng thì có gì vui đâu?'
Thẩm Yến Thời cầm điện thoại chỉ vào phần chi tiết trong 'những việc nhất định phải làm khi hẹn hò' cho cô xem: 'Những trò nhất định phải chơi ở công viên giải trí, thứ nhất, ngựa gỗ xoay vòng.'
Hướng Noãn: '……'
'Ngày thường cũng chưa thấy anh nghe lời thế bao giờ.' Cô nghiến răng.
Thẩm Yến Thời chẳng quan tâm cô, trực tiếp lôi cô về phía ngựa gỗ xoay vòng.
'Hướng Noãn, em phải có thái độ đúng đắn đi, chúng ta đến đây để hẹn hò, không phải để chơi bời lung tung.'
'……'
Cô chỉ muốn đập cho anh hai phát.
Vừa lúc ngựa gỗ dừng lại, khách đợt trước đã xuống hết, họ trực tiếp đi lên. Hướng Noãn cưỡi con ngựa gỗ nhỏ ở phía trong, Thẩm Yến Thời cưỡi con ngựa gỗ to phía ngoài.
Anh nhíu mày trèo lên ngựa gỗ, lại nhìn quanh một lượt lũ trẻ con ngồi ôm ngựa gỗ, sắc mặt có chút khó coi.
Cái trò quái quỷ gì mà 'nhất định phải chơi khi hẹn hò'? Còn phải tranh đồ chơi với trẻ con.
'Thẩm Yến Thời.'
Anh sầm mặt quay đầu lại, Hướng Noãn vừa hay giơ điện thoại lên chụp cho anh một tấm.
Anh mặc sơ mi đen và quần tây, cùng đám ngựa gỗ sặc sỡ trông vô cùng lạc lõng, mà thứ càng lạc lõng hơn chính là cái vẻ mặt hầm hầm khó chịu kia, phía sau còn có cả một đám trẻ con xếp hàng chờ chơi đang ngơ ngác nhìn anh.
Hướng Noãn nhìn...
