Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đổi Gả Cho Quyền Thần, Nào Ngờ Được Cưng Chiều Đến Mềm Tim > Chương 61

Chương 61

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 61: Đại phòng muốn phân tông, Khương đại nhân tặng quà

 

Tần Ngũ nương lại mượn cớ nằm mơ, nửa thật nửa giả kể cho Tần lão thái thái lý do nàng muốn giết Thụy nương.

 

Tần lão thái thái bèn biết được, mấy năm sau, Thụy nương – ngoại thất được Tần Minh Kiệt nuôi bên ngoài – bị một vương tử nhìn trúng, vì tranh giành Thụy nương, vương tử đó dùng thủ đoạn suýt hại cả nhà họ Tần diệt tộc…

 

“Lúc ấy không ai dám nói giúp nhà mình, dù sao phụ thân nuôi ngoại thất mấy năm trời giấu diếm mẫu thân, tính là sủng thiếp diệt thê rồi. Cuối cùng vẫn là tôn nữ cầu xin Khương Cửu Tiêu…”

 

Tần lão thái thái hít sâu một hơi, đôi mắt già nặng nề nhìn nàng chằm chằm, “Nếu trong mộng con thấy cuối cùng là Khương tứ ra tay giải vây, thì lần này con hãy để muội muội thứ sáu của con…”

 

Tần Ngũ nương bất lực đối diện với Tần lão thái thái.

 

“Tổ mẫu, nếu lần này dựa được vào muội muội thứ sáu, tôn nữ hà tất phải liều lĩnh như vậy?”

 

Tần lão thái thái im lặng.

 

Phải, con bé Lục nương đó bây giờ không dễ nắm thóp nữa rồi.

 

“Tôn nữ rõ ràng là vì gia tộc… nhưng nay không những bị phụ thân ghét bỏ, nếu cái danh mua hung giết người này truyền ra ngoài, tôn nữ cũng không sống nổi! Nhà họ Vương nhất định sẽ đến lui hôn.”

 

“Tổ mẫu, tôn nữ phải làm sao đây?”

 

“Thế sao con không nói sớm với tổ mẫu? Dù con nói với cha con, ông ấy chưa chắc đã không tin con.” Tần lão thái thái nghiến răng nhìn đứa cháu gái yêu quý nhất này.

 

Không qua trưởng bối, tự tiện hành động, còn gây ra họa lớn như vậy, chính là sai của nó.

 

Thật đau đầu.

 

Tần Ngũ nương vội nói: “Tôn nữ nói với người, người sẽ tin, nhưng người tuổi đã cao, tôn nữ không nỡ để người phải lo lắng cho chuyện mấy năm sau mới xảy ra. Còn phụ thân, hôm nay người cũng thấy rồi, ông ấy để tâm Thụy nương như vậy, sao chịu tin tôn nữ?”

 

“Tôn nữ chính là đoán trước phụ thân không những không tin, mà còn xa cách tôn nữ, nên mới nghĩ âm thầm sắp xếp, tiêu trừ đại họa mấy năm sau trong vô hình.” Tần Ngũ nương nắm chặt tay Tần lão thái thái.

 

Khóc lóc cầu xin: “Tổ mẫu, giờ tôn nữ chỉ có thể cầu người che chở…”

 

Tần lão thái thái gạt tay Tần Ngũ nương ra, thở dài một tiếng, “Chuyện của Thụy nương đến đây là kết thúc! Chuyện này đúng là con làm không đúng, suy tính không chu toàn!”

 

“Rõ ràng con báo với trưởng bối, chúng ta là trưởng bối sẽ đón Thụy nương về Tần phủ, để nó an ổn ở hậu trạch Tần phủ sinh con đẻ cái chẳng phải tránh được tai họa sau này sao?”

 

“Sao con phải làm tuyệt như vậy?” Tần lão thái thái lắc đầu, bà không chấp nhận lời giải thích của Tần Ngũ nương.

 

Cũng thấy nàng quá độc ác.

 

Với nữ nhân của cha, lại là nữ nhân đang mang thai mà độc ác như thế.

 

Dù sao, đứa bé trong bụng Thụy nương cũng là cháu ruột của bà!

 

Đó còn là đứa con do người con trai yêu nhất sinh ra, càng khác biệt.

 

Tần Ngũ nương không ngờ Tần lão thái thái biết được chân tướng việc nàng làm rồi, vẫn thái độ như vậy.

 

Trong đầu nàng trống rỗng.

 

Sao lại thế này?

 

Tổ mẫu chẳng phải coi trọng hưng suy của gia tộc nhất sao?

 

Nàng vì nhà họ Tần mà làm chuyện đó.

 

Tổ mẫu biết rồi, hẳn phải đứng về phía nàng mới đúng!

 

Nhưng thái độ của tổ mẫu bây giờ, rõ ràng là đứng về phía phụ thân…

 

“Ngũ nương, cách ngày con xuất giá cũng không còn mấy hôm, mấy ngày này con phải ngoan ngoãn ở hậu viện, tuyệt đối đừng gây chuyện nữa!” Tần lão thái thái hết kiên nhẫn, cũng không muốn đối diện với đứa cháu gái khóc lóc nữa.

 

Dù đây là đứa cháu bà yêu nhất.

 

Chỉ là trong lòng bà, người yêu nhất mãi mãi là mấy đứa con do bà sinh ra.

 

Huống chi, Tần lão thái thái cũng đoán đứa cháu gái này chưa nói hết chuyện trong mộng.

 

Nó mua hung giết Thụy nương, nhất định còn có tư thù cá nhân.

 

Dù sao, Thụy nương xinh đẹp như vậy, bà già này thấy còn thích, huống hồ đàn ông.

 

Biết con không ai bằng mẹ.

 

Lão nhị đã đặt trái tim vào Thụy nương, bà làm mẹ tin điều đó.

 

Nhưng lão nhị một lòng sủng Thụy nương, nhất định cũng yêu thương con của Thụy nương.

 

Thế thì, ắt tổn hại đến lợi ích của Đồng thị và các con Đồng thị.

 

Ngũ nương vì lợi ích của mẹ và anh chị em mình, ra tay trừ khử Thụy nương càng có động cơ hơn.

 

…

 

Không lâu sau, ma ma quản viện của Tần Minh Kiệt tự mình đến bẩm báo Tần lão thái thái.

 

Thụy nương được Tần Minh Kiệt an trí trong viện của mình, trực tiếp cho Thụy nương thân phận “thiếp”.

 

Tần lão thái thái âm thầm kinh hãi.

 

Sủng ái một nữ nhân như vậy, cũng không phải điều bà làm mẹ muốn thấy.

 

Nhưng với con trai, Thụy nương là bảo bối “thất mà phục đắc”, giờ chỉ có thể đi một bước tính một bước.

 

Ma ma quản viện của Tần Minh Kiệt lại bẩm với Tần lão thái thái rằng, của hồi môn của Ngũ cô nương chỉ có vậy, không thêm nữa.

 

Bảo Tần lão thái thái cũng không cần thêm.

 

Tần Ngũ nương ở trên giường nhỏ ngoài nội thất của Tần lão thái thái nghe rõ mồn một, đau lòng từng cơn, nước mắt lại lăn dài.

 

Sau khi ma ma quản viện của Tần Minh Kiệt rời đi, Tần lão thái thái đến xem Tần Ngũ nương, trong lòng cũng thở dài.

 

“Con nghe thấy cả rồi đấy? Sau này làm việc nhất định phải báo trước với trưởng bối, nghĩ kỹ rồi hãy làm!

 

Rõ ràng trước đó cha con còn thương nhà họ Vương bạc đãi con trong sính lễ, định thêm ba phần vào của hồi môn cho con, vả mặt nhà họ Vương… giờ thì hay rồi?”

 

…

 

Chuyện Tần nhị lão gia nhà họ Tần mới nạp một tiểu thiếp tuyệt sắc khuynh thành nhanh chóng truyền khắp hậu trạch Tần phủ.

 

Tần lão thái thái dùng thủ đoạn lôi đình, chuyện Tần Ngũ nương mua hung giết tiểu thiếp của cha mới không lọt ra ngoài.

 

Chỉ là Tần Ngũ nương bị Tần nhị lão gia hạ lệnh cấm túc, cho đến ngày xuất giá.

 

Điều này cũng khiến không ít người âm thầm suy đoán.

 

Chuyện nhị lão gia nạp thiếp và Ngũ cô nương bị cấm túc có gì mờ ám.

 

Còn mờ ám bên trong, mỗi chủ tử đại phòng nhà họ Tần đều rõ, tuy không thèm đồn ra ngoài, nhưng càng khinh bỉ nhị phòng hơn.

 

Tần đại lão gia cũng chính thức bày tỏ với người nhà ý định muốn phân tông với nhị phòng.

 

Tất cả chủ tử trưởng thành của đại phòng nhà họ Tần, kể cả Tấn ca nhi nhỏ nhất, đều đồng ý.

 

“Cũng lạ, sao ta thấy nhị phòng gần đây làm ăn như bị bỏ bùa mê, hết chuyện ngu này đến chuyện ngu khác… liên miên bất tận.” Tần đại lão gia cũng đầy vẻ khó hiểu.

 

Lý thị bèn nói: “Thế chẳng tốt sao? Nói rõ ông trời cũng chướng mắt cách làm của nhị phòng! Tục ngữ nói, trời muốn diệt ai, trước khiến họ điên cuồng.”

 

Tần đại lão gia nhìn phu nhân mình, ôn hòa cười: “Phu nhân nói phải, phu nhân gần đây càng ngày càng ăn nói khéo, nói hay lắm!”

 

Lý thị nghe vậy, gương mặt già đỏ bừng.

 

Đẩy Tần đại lão gia một cái, “Nói gì thế? Các con còn đây này!”

 

Tần đại lão gia cười không nói nữa.

 

Tần Như Nhân mấy người kẻ cúi đầu, người bụm miệng cười trộm.

 

“Lão gia, đừng cười ở đây nữa, đã muốn phân tông, chúng ta phải tính trước.”

 

Lý thị đứng đắn trở lại, “Mau sai người ghi lại mọi chuyện ngu xuẩn nhị phòng làm mấy ngày nay… đến lúc đó trong tộc còn phải đánh nhau đấy!”

 

Tần đại lão gia cũng đứng đắn nói: “Phu nhân yên tâm, việc ấy ta đã làm từ sớm rồi.”

 

Lý thị mới yên lòng.

 

Tần Như Nhân vừa về đến viện mình, Tử Tô đã mặt mày hớn hở vào bẩm: “Cô nương, Khương đại nhân sai Lý Nhất tự tay mang đến cho cô nương bánh quế hoa sơn dược do đầu bếp Lý ở tửu lâu Hỉ Lai làm!”

 

Tần Như Nhân cũng có chút bất ngờ.

 

Từ lần trước ăn một lần, đúng là cũng thèm.

 

Tiếc là, bánh quế hoa sơn dược do đầu bếp Lý ở Hỉ Lai làm không phải có bạc là mua được.

 

Nghe nói mấy hôm trước Tần lão thái thái muốn ăn, cầm thiếp của Tần Minh Phong đến Hỉ Lai cũng không mua được.

 

“Mau mang lại đây, ta lại đến viện mẫu thân một chuyến, phụ thân cũng ở đó, đúng lúc mọi người cùng ăn một bữa ngon!” Tần Như Nhân vui vẻ nói.

 

“Ối giời ơi cô nương, không cần cô nương mang đi cùng lão gia phu nhân ăn đâu, Khương đại nhân đã chuẩn bị cho cô nương rồi! Tổng cộng gửi tới ba phần!”

 

Tử Tô hớn hở, cười toe toét.

 

“Cô nương, Khương đại nhân còn tặng riêng cô nương quà nữa!”

 

“Ừm?” Tần Như Nhân ngạc nhiên, nàng tưởng bánh quế hoa sơn dược lần này là quà đáp lễ của Khương Cửu Tiêu cho mấy thứ bánh trái hôm qua nàng sai Lý Nhất mang về.

 

“Ông ấy còn có quà khác cho ta?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn