Chương 42: Vinh ca ca, em sợ anh lạnh
Chỉ cần nghe giọng, không cần quay đầu, Chung Tử Ninh cũng biết chủ nhân của giọng nói này là ai.
Ngoài Phương Thanh ra, còn ai như canh chừng kẻ trộm mà đề phòng Vinh Nghị gặp mặt cô như thế?
Nghe tiếng Phương Thanh, Vinh Nghị khẽ cau mày, qua hàng lông mày nhíu chặt, dễ dàng nhận ra anh không thích kiểu quan tâm khoe khoang như vậy.
Anh dừng bước.
Phương Thanh đuổi theo.
Trên tay cô ta cầm một bộ vest, định nhét vào tay Vinh Nghị.
Bộ vest này, đi tiệc rượu, dạ hội, giao tế thì chẳng có vấn đề gì, vừa phẳng phiu vừa lịch sự.
Nhưng tình hình trước mắt không giống vậy, ngoài trời giá rét, Vinh Nghị định ra ngoài tìm đồ ăn, mặc vest mỏng? Đừng nói là bất tiện khi làm việc, chỉ riêng nhiệt độ ngoài kia thôi cũng đủ đông cứng anh rồi.
Làm sao mà áo khoác gió lại thoải mái như vậy?
Nói dễ nghe thì Phương Thanh là người không dính khói lửa trần gian, nói khó nghe thì rõ ràng cô ta đang gây rắc rối.
“Vinh ca ca…”
“Thôi, tôi mặc khá dày rồi, không cần thêm áo nữa, cô về đi.”
Đối mặt với tiếng “Vinh ca ca” nũng nịu hết lần này đến lần khác của Phương Thanh, Vinh Nghị tỏ rõ vẻ không vui.
“Vinh ca ca… em chỉ sợ anh lạnh thôi…”
“Tôi không lạnh.”
Giọng Vinh Nghị bỗng cao hơn vài phần.
Sắc mặt anh càng ngày càng khó coi, Phương Thanh thấy vậy cũng không muốn dây dưa nữa.
Cô ta chỉ hận hùng liếc Chung Tử Ninh một cái, sự chán ghét dành cho Chung Tử Ninh đều hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp ấy.
Chung Tử Ninh chẳng thèm để ý, cô kéo Tô Quân quay người rời đi, hoàn toàn không coi Phương Thanh là kẻ thù.
Tô Quân và Chung Tử Ninh vừa đi vừa nói chuyện, từ tầng mười chín xuống tầng một cũng phải mất một lúc.
“Chị, em thấy cô Phương Thanh đó hình như không thân thiện với chị lắm nhỉ…”
“Vậy thì tốt, vốn chẳng quen biết gì, nếu cô ta tỏ ra thân thiện với chị, chị còn thấy sợ đấy.”
“Chị, em thấy chị đứng với Vinh đại ca còn xứng hơn Phương Thanh đứng với anh ấy nhiều. Em hơi không hiểu, sao Vinh đại ca lại thích Phương Thanh?”
Hôm nay Tô Quân hơi nhiều lời.
Chung Tử Ninh liếc cậu một cái, đáp: “Tô Quân, đầu óc cậu nghĩ gì vậy? Đã mạt thế rồi mà còn tâm trí nghĩ chuyện này? Ăn no rồi à? Không đói bụng nữa à?”
“Vâng vâng, không nghĩ chuyện đó nữa, tập trung kiếm đồ ăn thôi.”
Tô Quân vui vẻ đùa giỡn với Chung Tử Ninh.
Đi đến tầng sáu, ngang qua cửa nhà Dương Tuyết Nhu, Chung Tử Ninh giơ tay đập bụp bụp bụp mấy cái lên cửa phòng cô ta.
Dương Tuyết Nhu đang ngái ngủ, mơ mơ màng màng ra mở cửa.
“Ai vậy?”
Khi thấy là Chung Tử Ninh, cơn buồn ngủ của cô ta tan biến hơn nửa.
“Mặc quần áo ngay, mặc dày vào, năm phút nữa tập trung ở tầng hai.”
Chung Tử Ninh mặt không cảm xúc nói với Dương Tuyết Nhu.
Dương Tuyết Nhu bĩu môi, với một người phụ nữ lười biếng, thích hưởng thụ, dùng thân xác đổi đồ như cô ta, sáng sớm dậy đi tìm vật tư, trời lại lạnh thế này, chẳng khác nào chịu tội.
Nào có nằm trong chăn ấm thoải mái bằng?
“Sớm vậy? Mới mấy giờ đã đi?”
Dương Tuyết Nhu rõ ràng lại phạm bệnh lười biếng.
Chung Tử Ninh không nuông chiều cô ta: “Muốn không bị chết đói thì đi ngay, tôi chỉ cho cô năm phút, quá năm phút là không đợi đâu.”
Nói xong, Chung Tử Ninh quay người bỏ đi.
Dương Tuyết Nhu cuống lên, quay vào phòng mặc quần áo.
Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của Dương Tuyết Nhu, Tô Quân có chút không hiểu.
“Chị, quản cô ta làm gì? Thích ngủ nướng, thích hưởng thụ, để cô ta chết đói luôn cho rồi.”
Tô Quân rất không thích con người Dương Tuyết Nhu, với lại trước đó hai người từng cãi nhau vài câu trong group cư dân, nên cậu tự nhiên không thể thân thiện với cô ta.
Chung Tử Ninh đáp: “Chết đói thì chúng ta có phải khiêng xác cô ta ra ngoài không?”
“Cũng đúng, để thối ở đây thì mọi người không ở được nữa.”
Tô Quân tiếp lời.
“Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa, cùng nhau ra ngoài tìm đồ ăn, cho cô ta đi cùng cũng chẳng thêm gì, tránh để cô ta lỏng dây lưng, quyến rũ cư dân trong tòa nhà của chúng ta.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi, đã đến tầng hai.
Trên sân ga tầng hai có thể lên xuồng máy, hơn mười cư dân trai tráng đã tụ tập từ lâu, thấy Chung Tử Ninh và Tô Quân đến, mọi người lần lượt nhảy lên xuồng máy.
Ba phút sau, Dương Tuyết Nhu và Vinh Nghị một trước một sau xuống lầu.
Dương Tuyết Nhu vốn là người không đứng đắn, dù Vinh Nghị hoàn toàn chẳng để mặt mũi cô ta, cô ta vẫn bám theo Vinh Nghị, lải nhải nói chuyện.
“Anh đẹp trai, lát nữa ra ngoài tìm đồ ăn, anh giúp em một chút nhé, em là phụ nữ, không có sức, cứ làm việc là kêu đau tay đau chân…”
“Anh đẹp trai, anh đẹp trai thế này, chắc chắn biết thương hoa tiếc ngọc, anh chăm sóc được Phương Thanh thì cũng chăm sóc được em, đợi khi thảm họa qua đi, em nhất định sẽ bồi thường cho anh…”
“Anh đẹp trai…”
…
Dương Tuyết Nhu nói không ngừng, Vinh Nghị phiền phát điên.
“Cô im đi được rồi. Nếu đi được thì mau lên xuồng máy, không đi được thì quay về nhà.”
Vinh Nghị vốn đã bị Phương Thanh làm cho bực bội, lại gặp phải Dương Tuyết Nhu loại phụ nữ không biết nhìn sắc mặt này, tính tốt đã biến mất hoàn toàn.
Chửi xong Dương Tuyết Nhu, Vinh Nghị lên xuồng máy.
Dương Tuyết Nhu không dám về nhà, cô ta sợ bị chết đói, cô ta nhấc chân cũng chen lên xuồng máy.
Tất nhiên, để kéo gần quan hệ với Vinh Nghị, cô ta cố ý ngồi lên chiếc xuồng máy của Vinh Nghị.
Mọi người lái xuồng máy, hùng dũng xuất phát.
Điểm đến vẫn là siêu thị đã quét sạch hôm qua, tuy siêu thị đó hơi nhỏ nhưng đồ dùng cần thiết đều khá đầy đủ.
Mọi người vào siêu thị quen đường rồi, bắt đầu bốc đồ.
Hôm qua đến, chuyển nhiều mì ăn liền, dưa muối, nước tinh khiết, hôm nay đến thì phải lấy một ít đồ dùng sinh hoạt.
Ví dụ như giấy vệ sinh, băng vệ sinh, khăn mặt, bàn chải đánh răng vân vân.
Nhà có trẻ con thì lấy khá nhiều đồ ăn vặt, bánh quy nguyên gói, bánh mì, kẹo bông vân vân.
Còn mấy dụng cụ gia đình như tua vít, bút thử điện, kìm, xích sắt vân vân thì vứt đó chẳng ai thèm ngó tới.
Cũng không trách được, đây là mạt thế, lấp đầy bụng mới là việc quan trọng nhất.
Mọi người đang bốc đồ, Chung Tử Ninh đi đến khu dụng cụ, tay trái cầm một cái búa, tay phải cầm một cái rìu, hai thứ này đúng là đồ tốt. Đồ ăn cô không thiếu, tích trữ chút dụng cụ, lúc mấu chốt sẽ có ích.
Nghĩ vậy, Chung Tử Ninh cầm hai món đồ đó lên.
Vốn cô định lấy thêm vài món bỏ vào không gian, nhưng nghĩ lại nơi này đông người khó tránh ánh mắt, lỡ bị người ta thấy thì sao?
Hơn nữa, thằng nhóc Vinh Nghị đó, mấy hôm nay hình như để ý cô rất chặt, cô phải cẩn thận một chút, tên này ranh ma khôn lường, không phòng bị không được.
Nghĩ vậy, Chung Tử Ninh giả vờ cầm vài món dụng cụ, chuẩn bị đem lên xuồng máy.
Đúng lúc này, đề phòng ai thì người đó xuất hiện, Chung Tử Ninh vừa cầm dụng cụ đứng dậy, giọng Vinh Nghị đã vang lên sau lưng cô.
“Cô định lấy ít đồ gì à?”
