Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Trọng Sinh: Không Gian Tích Trữ, Mẹ Con Sinh Tồn Giữa Đại Thiên Tai > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 66 có bản audio.

Chương 66: Trái tim thánh mẫu bắt đầu dâng trào

 

Bình thường cô chẳng bao giờ cho anh ta sắc mặt tốt, gặp mặt cũng chỉ chào hỏi xã giao, vậy mà anh ta lại mượn cớ trúng độc, vì tác dụng kích thích quá mức của chất độc mà mặt dày đi tìm cô tán gẫu.

 

Với nguyên tắc “đưa tay không đánh người đang cười”, Chung Tử Ninh kéo cửa căn nhà gỗ ra.

 

“Vinh tiên sinh, muộn lắm rồi, nên đi ngủ thôi.”

 

Chung Tử Ninh nói với anh ta một câu như vậy.

 

Vinh Nghị lắc đầu: “Muộn gì? Cuộc sống về đêm mới bắt đầu mà? Chung tiểu thư, đi nào, tôi đưa cô lên sân thượng trên lầu hóng gió…”

 

Nói xong, không đợi Chung Tử Ninh phản ứng, Vinh Nghị đã chủ động đưa tay ra, nắm lấy cánh tay Chung Tử Ninh, kéo cô chạy lên nóc nhà kho.

 

Nếu Chung Tử Ninh không nhớ nhầm thì trên nóc tầng năm của nhà kho có một cái sân thượng, thời tiết thế này mà ngồi trên đó tán gẫu thì chẳng phải là chết cóng hay sao?

 

Chung Tử Ninh không muốn đi.

 

Nhưng Vinh Nghị hoàn toàn không cho cô cơ hội chạy trốn.

 

Vài phút sau, Chung Tử Ninh bị Vinh Nghị kéo lên sân thượng.

 

Gío trên sân thượng đúng là lạnh thật.

 

Vinh Nghị vì trúng độc, cả người như bốc lửa, lúc này anh ta đang nóng lòng muốn xua đi ngọn lửa trong lòng.

 

Còn Chung Tử Ninh thì thảm rồi.

 

Trời lạnh âm hai mươi độ, nước nhỏ ra cũng thành băng, cô phải rảnh rỗi đến mức nào mới đứng đây tán gẫu gượng gạo với một người đàn ông không liên quan? Dĩ nhiên, cũng không thể nói là chuyện này không liên quan đến cô.

 

Phiền phức này chẳng phải do đứa con trai ruột của cô gây ra sao?

 

Nếu Bối Tể không đem cái nấm màu sắc đẹp mắt đó tặng cho nhà họ Vinh, thì làm sao lại gây ra chuyện như thế này?

 

Chung Tử Ninh kéo chặt áo bông của mình, muốn chặn cơn gió lạnh ập vào mặt ở bên ngoài áo.

 

Vinh Nghị hăng say nói: “Chung tiểu thư, tôi muốn nói chuyện tình cảm của tôi với cô…”

 

“Khụ khụ…”

 

Chung Tử Ninh hóa đá, cô có thể nói rằng cô không hề tò mò về chuyện tình cảm của Vinh Nghị không?

 

Nhưng, là một bác sĩ, cô hiểu rõ đây là phản ứng bệnh lý của bệnh nhân, nghĩ đến việc Vinh Nghị mắc bệnh này cũng vì con trai cô, cô đành liều mạng bồi quân tử, nói chuyện một lần vậy.

 

“Được, nói đi.”

 

“Năm năm trước, tôi gặp một người phụ nữ, cô ấy rất tốt, nhưng tôi lại lỡ tay làm mất cô ấy, tôi tìm cô ấy rất lâu, mãi không có tin tức… Cho đến trước khi thế giới tận thế xuất hiện một khoảng thời gian, tôi mới phát hiện ra tung tích của cô ấy…”

 

Vinh Nghị như đang kể một câu chuyện, kể về trải nghiệm tình cảm của mình.

 

Lòng Chung Tử Ninh không khỏi trùng xuống.

 

“Tín hiệu điện thoại của cô ấy xuất hiện ở thành phố này, nên tôi đến đây, muốn tìm cô ấy, không ngờ lại đáng buồn mà gặp phải ngày tận thế… May sao, tôi đã tìm được cô ấy…”

 

Nghe Vinh Nghị nói đến đây, lòng Chung Tử Ninh lại nhẹ nhõm.

 

“Cô ấy chính là Phương Thanh…”

 

“Sao anh xác định được người anh cần tìm là cô ấy?” Một lúc lâu sau, Chung Tử Ninh mới hỏi ra câu đó.

 

Vinh Nghị nói: “Dưới cổ cô ấy có dấu vết… tôi đã thấy, cô ấy chính là người phụ nữ tôi cần tìm…”

 

“Ồ…”

 

Chung Tử Ninh khẽ “ồ” một tiếng.

 

“Chỉ là, tôi không ngờ cô ấy lại trở thành như thế này, trong ký ức của tôi, cô ấy tuyệt đối không phải là người phụ nữ như vậy, cô ấy rất tốt, rất ngoan, mà còn… rất đáng yêu, tôi có thể cảm nhận được, cô ấy thích tôi, nhưng Phương Thanh mà tôi tìm được dường như khác rất nhiều so với cô ấy trong ký ức của tôi… tôi không biết tại sao…”

 

Vinh Nghị vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt bối rối.

 

Anh ta không phải là người nhiều lời.

 

Trước ngày tận thế cũng kiệm lời như vàng.

 

Hôm nay, dưới tác dụng của nấm độc, chẳng lẽ là mở ra hộp thoại rồi sao?

 

Chung Tử Ninh hơi tê dại.

 

May thay, khi thời gian Chung Tử Ninh dự đoán đã đến, thần trí Vinh Nghị trở lại bình thường.

 

Anh ta giật mình một cái, như thể vừa tỉnh khỏi giấc mơ, khi nhận ra mình và Chung Tử Ninh đang đứng trên sân thượng, anh ta cảm thấy chuyện lớn rồi.

 

“Chung tiểu thư, sao chúng ta lại ở đây?”

 

Chuyện vừa rồi xảy ra, anh ta chẳng nhớ được chuyện gì, đầu óc mơ màng, không biết tại sao trời lạnh thế này mà anh ta và Chung Tử Ninh lại đứng đây làm gì?

 

Yêu đương? Hình như cũng không phải vậy nhỉ?

 

“Hả?”

 

Nhìn vẻ mặt vô tội của anh ta, Chung Tử Ninh chỉ muốn tát cho anh ta một cái cho tỉnh.

 

Trời lạnh thế này, anh ta còn dám hỏi cô tại sao ở đây? Nếu không phải anh ta lôi kéo cô lên đây chịu lạnh, thì cô có cần đứng đây không?

 

Có những lời không thể nói ra, Chung Tử Ninh chọn cách nhẫn nhịn.

 

“À, tôi đưa anh lên sân thượng xem tình hình thời tiết gần đây thế nào, còn mưa nữa hay không…” Chung Tử Ninh tiện miệng kiếm một cái cớ để đối phó với Vinh Nghị.

 

Vinh Nghị cảm thấy, đây nhất định không phải là sự thật.

 

Thấy anh ta vẫn còn mơ hồ, Chung Tử Ninh nói tiếp: “Xem rồi, mấy ngày tới sẽ không mưa… Vinh tiên sinh, tôi xuống nghỉ trước, anh cứ tự nhiên nhé.”

 

Nói xong, Chung Tử Ninh kéo chặt áo bông trên người, chạy trốn như bay.

 

Sau khi cô rời đi, Vinh Nghị vỗ mạnh vào đầu mình, cố gắng nhớ lại chuyện vừa xảy ra, nhưng chẳng nhớ được gì, cứ như có ảo giác xuất hiện trong đầu anh ta vậy.

 

Ngày hôm sau, mọi người đều dậy.

 

Trong nhà kho trở nên nhộn nhịp.

 

Người thì nấu cơm, người thì rửa mặt đánh răng, hai mẹ con nhà họ Phương bị lạnh mấy ngày, quấn hai cái chăn, co ro, trú trong một góc của nhà kho.

 

Bàn tay bị Đản Cầu cắn của Phương Thanh, trong thời tiết cực lạnh, đã bắt đầu viêm, nhìn từ xa có thể thấy rõ một mảng sưng đỏ.

 

Mẹ Phương quen được nuông chiều, bị lạnh mấy ngày như vậy, cả người không còn vẻ phong thái như trước nữa.

 

Ông Phương chết rồi, hai mẹ con họ sống khổ sở, mấy ngày nay, bà có vô số ý nghĩ muốn trốn khỏi nơi này, nhưng không thể.

 

Qua hai ngày quan sát của mẹ Phương, có thể dễ dàng nhận thấy bên ngoài nhà kho tan hoang, hầu hết các tòa nhà sau khi bị ngập lụt nhiều lần đều đã sụp đổ.

 

Nếu hai mẹ con họ liều lĩnh rời khỏi đây, dù không bị chết cóng thì cũng bị chết đuối.

 

Muốn sống, họ phải ở lại đây.

 

Ít nhất, lợi dụng việc Vinh Nghị còn có chút ý tứ với Phương Thanh, phải nắm chặt cọng rơm cứu mạng này.

 

Sau khi hai mẹ con bàn bạc, sáng sớm, Phương Thanh đã giơ bàn tay bị Đản Cầu cắn lên, đứng trước mặt Vinh Nghị.

 

“Vinh đại ca… chuyện trước đây là do chúng em sai, em vất vả lắm mới tìm được anh, anh thật sự nỡ để em chết cóng chết đói ở đây sao?”

 

Phương Thanh chưa nói đã khóc, đáng thương nhìn Vinh Nghị.

 

Chung Tử Ninh đang nấu cơm bên cạnh, thầm nghĩ xong đời, có tiếng “Vinh đại ca” nũng nịu của Phương Thanh này, e là trái tim thánh mẫu của Vinh Nghị lại bắt đầu dâng trào mất.

 

Dù sao, Phương Thanh trước mắt chính là người mà Vinh Nghị vất vả lắm mới tìm được.

 

“Nói đi, hai người lại muốn thế nào nữa?” Vinh Nghị ngẩng đầu từ trong bận rộn, hỏi Phương Thanh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi