Chương 81: Tri thức thay đổi vận mệnh
Vinh Nghị bước nhanh vài bước, vừa kịp nhìn thấy ánh đèn của chiếc xe trượt tuyết biến mất ở phía xa.
Anh cau mày.
Mấy năm trước, anh từng đến vùng cực lạnh chơi xe trượt tuyết, nên rất quen thuộc với âm thanh của loại xe này.
Vậy mà bây giờ, anh lại nghe thấy tiếng xe trượt tuyết trong thành phố này? Sao có thể chứ?
Thời thế đã hoang tàn đến mức này, làm sao có người vẫn còn giữ xe trượt tuyết? Mà nói lại, dù có đi nữa, họ lấy đâu ra xăng để chạy? Làm sao có thể bảo quản được thứ đồ sộ như vậy đến tận bây giờ?
Vinh Nghị đầy lòng nghi hoặc.
Tuy nhiên, anh không có nhiều thời gian để nghĩ về chuyện của người khác.
Vinh Mẫn nói ngủ ở đó lạnh, Vinh Nghị rất sốt ruột, anh lại đi tìm thêm mấy cái chăn mang về, dù sao cũng phải giải quyết vấn đề giữ ấm.
Có bếp lò, thêm chăn nữa, vấn đề này chắc có thể giải quyết được.
Vinh Nghị kéo chiếc xe kéo tay, đi về phía nhà kho.
Những người ở trong nhà kho đều đã ngủ cả rồi.
Tiếng động Vinh Nghị trở về làm Đản Cầu chú ý, nó sủa ầm lên, khi Vinh Nghị lên tiếng, Đản Cầu mới thôi sủa.
Chú Tô vốn định dậy xem ai, nhưng nghe thấy tiếng Vinh Nghị thì lại nằm xuống.
Còn Phương Thanh, nghe thấy tiếng Vinh Nghị trở về thì rất kích động.
Cô ta dường như chưa ngủ, mặc một chiếc áo bông to sụp không rõ màu sắc, vẻ mặt đáng thương xuất hiện trước mặt Vinh Nghị.
“Anh Vinh, anh về rồi à?”
“Ừ.”
“Em vẫn luôn đợi anh...”
Phương Thanh cố gắng tỏ ra dịu dàng như trước.
Vinh Nghị như đã thay đổi thành một con người khác, hoàn toàn phớt lờ sự dịu dàng của cô ta, anh bê chăn với mấy thứ lấy được từ bên ngoài vào căn nhà gỗ nhỏ của Vinh Mẫn.
Có vẻ như anh muốn vạch rõ ranh giới với Phương Thanh.
Phương Thanh không hề nhận ra mình đã sai ở đâu, cô ta chắc chắn rằng Vinh Nghị thay đổi thái độ với mình là do Vinh Mẫn và Chung Tử Ninh xúi giục.
Bây giờ, cô ta phải kìm nén tính khí của mình, giành lại trái tim Vinh Nghị, sau này, khi có cơ hội, cô ta sẽ xử đẹp hai con đàn bà chết tiệt đó.
“Anh Vinh, lẽ nào anh thật sự không muốn để ý đến em nữa sao?” Phương Thanh vừa khóc vừa lải nhải với Vinh Nghị.
Vinh Nghị cảm thấy chán ghét.
Dường như, Phương Thanh trước mắt, ngoài con bướm sau gáy ra, chẳng còn điểm nào giống với người phụ nữ từng ở bên anh năm đó.
Nhất là cái vẻ vừa khóc vừa lải nhải này, không những không khiến Vinh Nghị thấy thương cảm, mà còn thấy buồn nôn.
Đúng vậy, chính là buồn nôn.
Vinh Nghị đã mệt cả ngày, chẳng muốn nói chuyện.
Thấy sắc mặt Vinh Nghị không tốt, Phương Thanh cũng không định quấn lấy anh nữa, trải qua nhiều chuyện như vậy, Phương Thanh cũng có cách sinh tồn của riêng mình.
“Anh Vinh, nếu anh không muốn nói chuyện với em, vậy em trả lại thứ này cho anh...”
Phương Thanh vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một tấm thẻ đen, đưa đến trước mặt Vinh Nghị.
Tấm thẻ đen này, là vào cái đêm mấy năm trước, Vinh Nghị để lại cho người phụ nữ từng có một đêm ân ái với mình...
Trái tim Vinh Nghị mềm đi một chút, nhưng chỉ một chút đó thôi, anh lại trở nên lạnh lùng như cũ.
“Bây giờ thời thế đã thành ra thế này, cô đưa lại tấm thẻ này cho tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì, vứt đi đi.” Vinh Nghị nhìn thấu mọi chuyện.
Phương Thanh không chịu buông tha: “Anh Vinh, tấm thẻ này với anh có lẽ chỉ là một tấm thẻ, nhưng với em, nó là tất cả cuộc sống của em. Mấy năm nay, mỗi khi đêm về em mất ngủ, em lại cầm tấm thẻ này ngẩn ngơ nhìn...”
Phương Thanh hy vọng dùng tình cảm chân thành của mình để lay động Vinh Nghị.
Dù sao...
Vinh Nghị quay mặt đi, giật lấy tấm thẻ, tiện tay ném đi, tấm thẻ vụt một cái bay ra ngoài.
Không lệch đi đâu, tấm thẻ lại rơi đúng xuống gầm nhà gỗ của Chung Tử Ninh.
“Anh Vinh...”
Phương Thanh không ngờ Vinh Nghị lại tuyệt tình đến vậy. Cô ta gọi một tiếng anh Vinh, đứng sững tại chỗ.
Vinh Nghị vừa khiêng đồ vừa nói: “Chuyện quá khứ, quên đi thì hơn. Tôi không muốn nhắc lại nữa, chỉ muốn sống cho tốt.”
Nói xong, Vinh Nghị quay người bỏ đi.
Phương Thanh hết cách, đành khóc lóc trở về căn lều gỗ dột nát của mình.
Sau khi Phương Thanh đi, Vinh Nghị đứng nhìn về phía nhà gỗ của Chung Tử Ninh, trong lòng nghĩ ngợi nhiều điều.
Vừa rồi, tiếng ném thẻ của mình khá to, tấm thẻ dường như đập mạnh vào nhà gỗ của Chung Tử Ninh, người ngủ luôn cảnh giác như cô ấy, không thể nào không nghe thấy động tĩnh gì.
Mang theo chút tò mò, Vinh Nghị tiến lại gần nhà gỗ nhỏ của Chung Tử Ninh.
Anh đưa tay đẩy cửa nhà gỗ, khi đẩy ra, anh hoàn toàn sững sờ.
Trong nhà gỗ nhỏ, ngoài một tấm nệm trải trên ván gỗ, dường như chẳng có thứ gì khác. Vinh Nghị định đóng cửa rời đi thì bỗng nhìn thấy một chấm đỏ nhỏ giấu dưới tấm nệm.
Chấm đỏ đó đang nhấp nháy, dễ dàng thu hút sự chú ý của Vinh Nghị.
Anh tiến lại gần, giở tấm vải phủ lên chấm đỏ, ngay lập tức, anh kinh ngạc đến sững người.
Chăn sưởi điện?
Anh lần theo dây điện, phát hiện ở cuối giường còn có một bình ắc quy điện?
Vinh Nghị hoàn toàn choáng váng.
Từ khi Chung Tử Ninh cùng mọi người chuyển đến nhà kho cũ kỹ này ở, anh chưa từng thấy Chung Tử Ninh xách bình ắc quy từ đâu về? Vậy mà bây giờ, anh lại thấy bình ắc quy và chăn sưởi điện?
Sao có thể chứ?
Những thứ này, từ đâu mà ra?
...
Nói lại về hai mẹ con Chung Tử Ninh, họ phóng chiếc xe trượt tuyết oách xà lách của mình, chỉ hơn mười phút đã đến hiệu sách ở trung tâm thành phố.
Trời lạnh thấu xương, trên đường chẳng thấy bóng dáng một ai.
Chung Tử Ninh dừng xe trượt tuyết trước cửa hiệu sách, rồi thu vào không gian của mình, sau đó nắm tay Bối Tể, phá lớp băng dày, chui vào bên trong hiệu sách.
Tầng một của hiệu sách đã bị nước ngập từ lâu, đóng thành lớp băng dày. Vì hiệu sách là nhà thương mại, trần nhà cao hơn nhà dân thường một chút, nên tầng hai hoàn toàn không bị ngập, tầng ba tầng bốn tình hình còn tốt hơn, không bị ảnh hưởng gì.
Chỉ là, có lẽ do bị ngâm nước quá lâu, cả tòa nhà hơi nghiêng, chắc cũng không trụ được bao lâu nữa.
Cô dẫn Bối Tể, cầm đèn pin, tìm kiếm khắp hiệu sách.
Tầng hai, đủ loại sách tham khảo và giáo trình cho học sinh.
Tầng ba, những tác phẩm kinh điển thế giới.
Tầng bốn, đủ loại sản phẩm điện tử.
“Mẹ, chúng ta lấy mấy quyển sách này làm gì?”
“Tất nhiên là để cho con học rồi, con chưa nghe người ta nói sao? Tri thức thay đổi vận mệnh...”
Bối Tể nghe mà không hiểu gì, thằng bé biết chữ có hạn, không thể hoàn toàn hiểu được những gì Chung Tử Ninh nói.
Chung Tử Ninh nhìn quanh một lượt, rồi bắt đầu thu hết vào không gian.
Giáo trình, thu hết, sách bài tập đi kèm giáo trình, cũng không bỏ qua.
Những tác phẩm kinh điển thế giới, đủ loại tiểu thuyết, cô thu vun vút vào không gian.
Còn về sản phẩm điện tử, máy ghi âm, máy đọc lại, máy học đi kèm giáo trình, Chung Tử Ninh không bỏ sót một thứ nào.
