Chương 91: Một chậu nước bẩn
Ngay khi hắn vừa dứt lời, một cốc nước sôi bốc khói nghi ngút hiện ra trước mặt.
Trong lòng Vinh Nghị không khỏi mừng thầm.
Kể từ lần trước ăn bát cơm rang trứng, dường như hắn chẳng nhận được thêm thứ gì từ khối ngọc bội nữa. Hôm nay, vốn chỉ định thử cho biết, không ngờ lại có hiệu quả.
Nhân lúc còn nóng, Vinh Nghị lại nói với khối ngọc bội: “Tôi cần một bữa sáng, tốt nhất là còn nóng…”
Vừa dứt lời, một bát canh hồ tiêu nóng hổi lại hiện ra trước mặt.
Bên cạnh còn có mấy cây quẩy nóng giòn.
Vinh Nghị mừng rơn.
Rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Từ lần trước bát cơm rang trứng xuất hiện một cách kỳ lạ, hắn đã bắt đầu tò mò về thứ đồ vật trên người mình. Sau đó, hắn đã thử thêm vài lần, nhưng khối ngọc bội dường như mất linh, chẳng còn phản hồi gì với yêu cầu của hắn nữa.
Vậy mà hôm nay, cái thứ mất linh này lại khỏi rồi sao?
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, vừa khát vừa đói, Vinh Nghị bưng bát canh hồ tiêu lên, uống một hơi cạn sạch.
Hương vị này, thật tuyệt vời.
Trước đây, những món ở quán vỉa hè hay quán nổi tiếng kiểu này, hắn chưa bao giờ thèm liếc mắt một cái, vậy mà bây giờ, sao hắn lại thấy ngon đến thế?
Ăn uống no nê, Vinh Nghị định lên núi xem tình hình.
Không ngờ, mới đi được hai ba phút, hắn đã mơ hồ nhìn thấy khói bếp bốc lên từ một nơi kín đáo trên đỉnh núi.
Ở đây có người ở à?
Niềm vui trong Vinh Nghị lập tức dâng trào.
Hắn lần theo dấu bánh xe mà đuổi tới, bây giờ chỉ cần tìm được chiếc xe đó trên núi là mọi chuyện dễ giải quyết.
Tuy nhiên, Vinh Nghị rất tò mò, con đường núi trước mắt dốc đứng, đi bộ lên xuống còn phải tốn không ít sức, muốn lái một chiếc xe lên đây, phải là tài xế cỡ nào mới làm nổi chuyện này?
Mang đầy nghi vấn, Vinh Nghị tiếp tục trèo lên đỉnh núi.
Hắn theo khói bếp mà đến, không ngờ người chưa tới nơi đã nghe thấy tiếng cười như chuông bạc của Bối Tể.
Thằng bé đang dẫn Đản Cầu chơi ở một khoảng đất trống nhỏ.
Nghe thấy động tĩnh lạ trên đường núi, Đản Cầu cảnh giác nhìn về phía dưới núi. Vinh Nghị vội trốn vào bụi cỏ, cố gắng không để Đản Cầu phát hiện.
Không ngờ, Đản Cầu lao thẳng về phía hắn.
Bối Tể gọi với theo nhưng nó chẳng thèm để ý.
Đản Cầu nhanh chóng tìm thấy Vinh Nghị, khi đôi mắt chó và đôi mắt người chạm nhau, Vinh Nghị ra dấu “suỵt” với nó.
Trước đây, bọn họ từng sống cùng nhau trong cái kho thép cũ hơn một tháng, lúc rảnh rỗi hắn hay trêu Đản Cầu, nên nó không xa lạ gì với hắn.
Vì vậy, khi phát hiện ra hắn, nó cũng không chọn cách tấn công.
Vinh Nghị ra dấu “suỵt” với Đản Cầu, Đản Cầu đứng ngẩn người ra đó.
Đúng lúc Bối Tể gọi Đản Cầu, nó liền chạy vụt lên.
Vinh Nghị lúc này mới đứng dậy, bước nhanh vài bước xuống chân núi. Đứng dưới chân núi, hắn nhìn làn khói bếp nghi ngút trên đỉnh, lòng đầy suy nghĩ.
Tìm suốt một tháng, cuối cùng hắn cũng tìm được mẹ con Chung Tử Ninh rồi sao?
Tạm thời không nên đánh rắn động cỏ, Chung Tử Ninh là người phụ nữ không giống những người khác.
Chờ khi hắn thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, hắn sẽ đột ngột xuất hiện trước mặt Chung Tử Ninh, hỏi cho rõ, đêm đó vì sao nàng lại lén lút bỏ trốn?
Nghĩ đến đây, Vinh Nghị lặng lẽ rời đi.
Cùng lúc đó, Chung Tử Ninh nấu cơm xong liền gọi Bối Tể ăn cơm.
Bối Tể dẫn Đản Cầu quay về căn nhà gỗ nhỏ.
Bối Tể nói với Chung Tử Ninh: “Mẹ ơi, vừa nãy Đản Cầu chạy xuống núi, hình như thấy thứ gì đó…”
“Ồ?” Chung Tử Ninh hơi tò mò.
“Con gọi mấy tiếng nó mới chịu về. Mẹ ơi, hay là trong bụi cỏ có thỏ rừng?” Bối Tể vẫn rất tò mò về chuyện săn bắn.
Chung Tử Ninh suy nghĩ một lát, liên tưởng đến miếng thịt thỏ treo trên cửa nhà gỗ từ sáng sớm, nói: “Có thể lắm…”
“Ngày mai chúng ta đi bắt thỏ nhé?” Bối Tể có vẻ rất hứng thú với chuyện bắt thỏ.
Chung Tử Ninh cân nhắc một chút rồi nói: “Cũng được… Làm một cái bẫy, bắt chút thịt rừng đổi món…”
“Tuyệt quá… Ngày mai mẹ dẫn con đi bắt thỏ rừng…”
…
Nói lại về Vinh Nghị, tốn bao công sức cuối cùng cũng tìm được nơi Chung Tử Ninh và Bối Tể trú thân. Để tạm thời không quấy rầy hai mẹ con, hắn quyết định quay về dẫn Vinh Mẫn đến đây an cư.
Những ngày Chung Tử Ninh rời khỏi kho thép, trong kho lại có thêm vài người, những người này dưới sự lãnh đạo của Vinh Nghị, khá hiểu quy tắc.
Bọn họ nghiêm túc tuân theo quy định do Vinh Nghị đặt ra, sống trong kho thép.
Chỉ là, xét theo tình hình hiện tại, ngọn núi hoang mà Chung Tử Ninh tìm được còn thích hợp để ở hơn nhiều so với kho thép.
Đường về có vẻ rất nhanh, Vinh Nghị trượt chiếc ván trượt tự chế dưới chân, nhanh chóng tiến về kho thép.
Mà lúc này, trong kho thép lại xảy ra chuyện.
Vinh Nghị không có ở đó, Vinh Mẫn phụ trách chia đều số vật tư mọi người tìm được.
Vinh Mẫn rất công bằng, dựa theo sức lực đóng góp, mỗi nhà một phần, không hề thiên vị.
Mỗi lần nhà họ Tô ra ngoài đều có bố Tô và Tô Quân cùng đi. Mẹ Tô sức khỏe đã tốt, không cần ai chăm sóc, bố Tô lại khỏe mạnh, không muốn ở nhà hưởng thụ.
Hơn nữa, nhà đông người, kiếm thêm chút đồ về có thể giảm bớt áp lực cơm ăn.
Vinh Mẫn chia đồ đã phân loại, đưa cho nhà họ Tô hai phần.
Điều này khá công bằng, dù sao nhà họ Tô có hai người đi, mang về cũng là phần của hai người.
Mẹ Phương thấy hai bố con nhà họ Tô được chia hai phần đồ, lập tức không hài lòng.
“Này, tôi nói này, cái cô họ Vinh kia, cô chia đồ kiểu gì vậy?” Mẹ Phương mồm mép sắc sảo, gọi thẳng Vinh Mẫn là “cái cô họ Vinh”, chẳng khác gì một mụ đàn bà chanh chua.
Trong nhận thức của mọi người, phụ nữ trong gia đình nghệ thuật như vậy hẳn phải là người hiểu biết, dịu dàng, hình ảnh của mẹ Phương hoàn toàn phá vỡ nhận thức của mọi người về gia đình nghệ thuật.
Vinh Mẫn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế lên, nhìn mẹ Phương, nói: “Bác thấy có gì không ổn sao?”
“Đương nhiên là không ổn rồi. Trước khi chia đồ, tôi nghe rõ ràng cô nói mỗi nhà một phần, mỗi nhà một phần, vậy tại sao nhà họ Tô lại được hai phần? Thế là không công bằng… Cô bé à, đừng nói là cô để ý thằng nhóc họ Tô kia rồi nên thiên vị nhà họ đấy nhé?”
Mẹ Phương gân cổ lên gào to với mọi người.
Ý của bà rất rõ ràng, Vinh Mẫn vẫn còn là con gái, bà cố tình nói chuyện không đứng đắn để làm Vinh Mẫn xấu hổ.
Vinh Mẫn bị chậu nước bẩn bất ngờ hắt vào mặt, nhất thời choáng váng.
Dù sao cũng là con gái, làm sao chịu nổi sự vu khống như vậy.
Mẹ Tô, người ít khi nổi giận, đứng ra. Chuyện cãi vã, đàn bà bao giờ cũng chuyên nghiệp hơn đàn ông.
“Này, bà đừng có nói bậy. Cô Vinh đây không phải loại người như bà nghĩ đâu. Bà nói con trai tôi thì tôi cũng đành chịu, dù sao nó là con trai, chịu đựng được chút. Nhưng bà nói một cô gái như vậy thì không hay đâu…”
