Chương 2: Hắn sống rồi
Cô bị xác sống đẩy ra khỏi “hàng ngũ”, bị đá mấy phát, nhưng không bị cắn. Kẻ đẩy cô lại không dùng được cô để đổi lấy mạng sống, chỉ trong chớp mắt đã bị đuổi kịp, gia nhập vào đại quân xác sống, trở thành một trong số chúng.
Tốc độ biến thành xác sống có liên quan đến số lần bị cắn. Bị nhiều xác sống cắn sẽ nhanh biến đổi, bị một con cắn một phát, thời gian biến đổi khoảng chừng một tiếng.
Khổng Kỳ không có lòng hại người, nhưng người đàn ông đã bị xác sống cắn, cô không cứu được hắn, lúc này làm gì cũng vô ích.
Cô định đợi hắn biến thành xác sống rồi cạy cửa cuốn ra ngoài.
Chuyện bị xác sống coi như không tồn tại, cô không muốn bất kỳ ai biết, tránh bị lợi dụng, mất tự do.
Khổng Kỳ mười tám tuổi rời trại mồ côi đi làm, làm nô lệ công sở bảy năm, dù trông trẻ, giống học sinh cấp ba, nhưng tuổi tác và kinh nghiệm thực tế bày ra đó, làm sao không hiểu đạo lý lòng người khó lường.
Virus xác sống hiện không có thuốc chữa, bệnh viện càng không thể đến, nơi đó bây giờ là chỗ tụ tập của xác sống.
Người đàn ông tắt thở ngay trước mặt cô, Khổng Kỳ tưởng hắn sẽ lập tức biến thành xác sống, nên lơ là cảnh giác, dùng cây rìu mang theo đập hỏng ổ khóa, ôm thùng mì gói định ra ngoài.
Xác sống ngoài cửa không tấn công cô, hai con xông vào trước đó rõ ràng muốn chạy vào trong, Khổng Kỳ biết không ổn. Xác sống sau khi biến hóa chẳng có sức hấp dẫn gì với đồng loại, thứ có thể thu hút xác sống chỉ có người sống!
Cho dù là kẻ sắp chết, thì vẫn là người sống, Khổng Kỳ không nỡ nhìn hắn bị cắn sống, vội đẩy hai con xác sống chen vào ra ngoài, lại kéo cửa xuống.
Ổ khóa đã bị cô đập hỏng, cô tiện tay tìm một thanh sắt kích thước vừa vặn xuyên qua ổ khóa.
Theo quy luật biến thành xác sống cô quan sát được, người đàn ông lẽ ra đã thành xác sống rồi, nhưng thực tế là, dù hắn nửa sống nửa chết, vẫn còn là người sống.
Tắt thở rồi tỉnh lại, hắn vẫn là người sống.
Cô từng xem vài bộ phim đề tài ngày tận thế, trong đó xuất hiện tình huống như vậy, thường có nghĩa là người này trong cơ thể có kháng thể virus, có thể cứu vớt toàn nhân loại.
Khổng Kỳ chưa từng bị xác sống cắn, cô cảm thấy tình trạng của mình hẳn là đặc biệt hơn, mà người đàn ông đã nhiễm virus xác sống, hắn chống lại được công kích của virus.
Chuyện tốt thì là chuyện tốt, nhưng đó là chuyện của người khác. Còn chuyện hắn sống lại rồi có cướp mì gói của cô hay không, cô không dám đánh cược.
Cô băng bó đơn giản cho hắn, phát huy xong tinh thần nhân đạo, nhân lúc hắn hôn mê ngủ say, liền định cạy cửa sổ bỏ trốn.
Kệ hàng chặn cửa sổ cô đã chuẩn bị sẵn, đảm bảo không để xác sống chui qua cửa sổ vào ăn thịt người.
Vậy mà người đàn ông cứ như mọc con mắt thứ ba trên trán, phát giác cô đến gần cửa sổ, lập tức mở mắt trừng trừng nhìn cô. Cái ánh mắt đó, Khổng Kỳ cả đời không quên được, đáng sợ quá!
Người đàn ông rút từ ống quần ra một con dao găm, uy hiếp Khổng Kỳ rằng nếu cô dám mở cửa sổ, hắn sẽ biểu diễn cho cô xem màn “trăm bước xuyên người”.
Rõ ràng đang sốt cao, bộ dạng sắp về chầu trời, ấy vậy mà chỉ cần Khổng Kỳ ôm mì gói lên, hắn lại như hồi quang phản chiếu, mắt phát ra tia lạnh, tay nắm chặt dao găm, trong cơn hấp hối bật ngồi dậy...
Ôm mì gói là dấu hiệu Khổng Kỳ muốn chạy trốn. Cô từng nghĩ đến chuyện bỏ đồ ăn, một mình trốn thoát, nhưng xung quanh thật sự không còn gì để ăn, chết đói còn đau khổ hơn bị đâm một phát chết tươi.
Hai người giằng co như vậy suốt ba ngày. Người đàn ông lúc ý thức hơi tỉnh táo sẽ sai khiến Khổng Kỳ làm đủ thứ việc. Hắn đã phát hiện xác sống không cắn cô, ngay từ lúc cô đẩy hai con xác sống chen vào cửa ra ngoài là đã phát hiện.
Khổng Kỳ chỉ có thể trách mình quá mềm lòng, đã không nỡ thả xác sống vào cắn hắn, lại không nhẫn tâm giết người diệt khẩu.
Ba ngày qua có tổng cộng năm đợt xác sống muốn phá cửa xông vào gặm thịt tươi, người đàn ông đều gọi cô đi giải quyết.
Cô giải quyết xác sống cũng đơn giản, mở cửa dùng rìu bổ từng con một là xong, nhưng đó cũng là việc tốn sức. Một thùng mì gói cô phải chia với hắn ăn, mỗi bữa chỉ được ăn no lưng lửng.
Hôm nay hắn lại giục cô đi giải quyết đám xác sống ngoài cửa, cuối cùng cô cũng nhịn hết nổi bùng phát: cô đói, cô không muốn làm việc!
