Chương 36: Người tốt quá đi mất
Khổng Kỳ ngồi lên chiếc xe trợ lực cho người già phiên bản êm ái của Lục Hướng Bắc. Chiếc xe này không chỉ gắn động cơ mà còn thay lốp mới, ghế ngồi êm ái vừa phải, chỉ có điều hơi chật một chút.
Khoang vốn để chở rau, giờ phải chở một người sống to xác như cô, chắc chắn không rộng rãi gì.
Cô ngoan ngoãn ngồi như học sinh tiểu học, tấm lưng của Lục Hướng Bắc ngay trước mắt. Đã mấy tháng không gặp, giờ nhìn dáng lưng anh, đầu cô chợt hiện lên một ý nghĩ – anh gầy đi rồi.
Là do ăn không ngon sao? Hay không đủ ăn?
Vậy chẳng phải cô sẽ thấy có lỗi lắm sao?
Bởi vì toàn bộ lương thực Lục Hướng Bắc dự trữ đều vào bụng cô cả rồi...
Có lẽ cuộc sống ở khu an toàn thủ đô cũng chẳng dễ dàng gì, kiếm sống ở đó cũng không phải kế lâu dài.
Người từ nhỏ chỉ biết dựa vào chính mình, suy nghĩ luôn nhiều hơn, thường ôm nỗi lo trước mắt và tương lai.
Khổng Kỳ nghĩ gì, Lục Hướng Bắc không biết. Nếu biết, e là anh lại nghiến răng nghiến lợi, vì chưa từng có ai cho rằng anh không đủ khả năng nuôi sống bản thân.
Khổng Kỳ bắt đầu thấy thương hại Lục Hướng Bắc. Cô rất muốn hào phóng nói 'bữa này tôi mời', nhưng cô không có tiền. Nghèo đói đã dập tắt lòng thương hại của cô.
Lục Hướng Bắc đưa cô đến một quán ăn sáng. Chủ quán là một bà lão tóc bạc trắng, người phụ giúp là một thanh niên có vết sẹo trên mắt.
Vết sẹo này khiến thanh niên trông có vẻ dữ dằn, cảm giác rất khó chọc.
Lục Hướng Bắc có vẻ khá quen với bà chủ, chủ động chào hỏi rồi dẫn Khổng Kỳ ngồi vào một chiếc bàn nhỏ.
“Chú Lục mấy hôm nay không đến, đây là... người nhà à?” Bà lão bưng hai cốc nước ấm lên, tò mò quan sát Khổng Kỳ.
“Bạn.” Lục Hướng Bắc giới thiệu ngắn gọn, không có ý nói thêm.
“Ồ ồ, cháu gái muốn ăn gì nào?” Bà lão hiền hậu, mỉm cười hỏi Khổng Kỳ.
“Cháo.” Khổng Kỳ liếc nhìn thực đơn dán trên tường, đồ ăn sáng không nhiều, tổng cộng chỉ có năm, sáu món, cháo là rẻ nhất.
Ý nghĩ của cô rất đơn giản, cô đã ăn hết một hầm thức ăn của Lục Hướng Bắc, không nên ăn thêm nữa.
Hiện tại cô chưa có thu nhập, đợi khi có thu nhập, cô định sẽ trả dần những gì còn nợ Lục Hướng Bắc.
“Hôm nay không phải đi tìm việc sao, ăn cháo thì không đủ sức đâu. Bác cho cháu bát mì thịt hầm đi.” Lục Hướng Bắc không hỏi ý kiến Khổng Kỳ nữa, dùng thái độ hơi cường thế gọi cho cô một bát mì.
Người tốt quá đi mất... hu hu~
Khổng Kỳ suýt bật khóc, may mà nhịn được, không thì mất mặt lắm.
“Cái đó... đồ nhà anh, tôi đã ăn.” Lúc Lục Hướng Bắc đi, anh không nói số vật tư đó là để lại cho cô. Khổng Kỳ thuộc dạng mặt dày ăn, trong lòng vẫn luôn thấy không yên.
Nếu là đồ nhặt được của người chết, cô chẳng có áp lực tâm lý gì, vì với cô đó là đồ vô chủ. Nhưng Lục Hướng Bắc thì khác, anh còn sống, đồ đó là của anh.
“Ừm.” Lục Hướng Bắc lấy ra một cuốn sổ, trong sổ kẹp một cây bút chì. Sau khi gọi món cho Khổng Kỳ, anh bắt đầu 'làm việc'.
“Đợi sau này tôi có tiền sẽ trả anh.” Khổng Kỳ nói thêm.
“Không cần, không phải cô đã cứu mạng tôi rồi sao.” Lục Hướng Bắc không ngẩng đầu, vừa viết vẽ gì đó vào sổ vừa đáp.
Một câu của Lục Hướng Bắc lập tức kéo suy nghĩ của Khổng Kỳ về ngày đầu tiên họ gặp nhau...
Đó không phải ký ức vui vẻ gì. Cô nhớ khẩu súng, con dao găm, mì ăn liền, xác sống, ánh mắt uy hiếp và nụ cười biến thái của Lục Hướng Bắc.
Nhưng những điều không vui đó đã bị đồ ăn cuốn trôi hết. Giờ Khổng Kỳ chỉ thấy biết ơn Lục Hướng Bắc, không còn tức giận, vì anh cho (đồ ăn) thật sự quá nhiều.
“À, đúng rồi, bạn anh từng đi tìm anh, cô ấy tên Nam Tinh, cô ấy nhờ tôi chuyển lời cho anh.”
