Chương 4: Ra khỏi thành phố
Khu chung cư có siêu thị nằm ở rìa thành phố. Khổng Kỳ vì muốn tiết kiệm tiền thuê nhà, cố tình chọn sống ở nơi cách xa trung tâm thành phố.
Cũng vì ở đây nhà cao tầng ít, lại không phải khu thương mại, xác sống so với khu trung tâm ít hơn nhiều.
Xe của người đàn ông đỗ gần đó, cách siêu thị hai con phố. Trong bảy ngày chăm sóc người bị thương, Khổng Kỳ đã giải quyết gần hết xác sống quanh siêu thị.
Những con xác sống nằm trong phạm vi khứu giác, có thể bị thu hút, đều bị mùi máu của người đàn ông dẫn tới; còn những con không tới, tức là chúng ở rất xa, không ngửi thấy mùi người.
Khẩu súng của người đàn ông bị Khổng Kỳ ném ra ngoài cửa sổ. Anh ta tìm trên kệ siêu thị một thanh mài dao làm vũ khí.
Đầu thanh mài dao không sắc lắm, nhưng phải xem ai dùng. Khổng Kỳ thấy rằng, dù là một viên gạch, người đàn ông cầm lên cũng thành vũ khí sát thương lớn.
Một người cầm gậy, một người cầm rìu, Khổng Kỳ đi đầu, cẩn thận bước ra khỏi cửa siêu thị.
Trong thành phố có nhiều nơi đang cháy. Đường phố bị những chiếc ô tô va chạm liên hoàn chặn kín. Trên mặt đất, tường vách, tủ kính đều loang lổ những vệt máu bắn, nhìn mà rợn người.
Thỉnh thoảng vẫn có thể thấy những chi thể thối rữa bên vệ đường...
Mấy ngày đầu, mỗi lần nhìn thấy những thứ này, Khổng Kỳ lại mềm nhũn chân, đi lại bình thường còn khó, chỉ có thể vịn tường mà đi.
Bây giờ đã khá hơn nhiều. Chỉ cần không giẫm phải chúng, cô không thấy gì ghê gớm.
Họ cứ đi vài bước lại dừng lại, lắng nghe động tĩnh xung quanh. Nếu xác sống ngửi thấy hơi người sống, chúng sẽ điên cuồng chạy tới bất chấp tất cả, và chúng không hề che giấu tiếng bước chân hay tiếng gầm.
Trên người chẳng có đồ ăn, Khổng Kỳ bớt đề phòng người đàn ông hơn một chút. Ít nhất thì anh ta cũng sẽ không giết người cướp của.
Chiếc Jeep của người đàn ông đỗ bên đường. Đó là một chiếc xe “bọc thép” đã qua cải tạo: vỏ ngoài hàn thêm thép tấm, cửa ra vào, cửa sổ, kính chắn gió trước sau đều gắn lưới sắt.
Nhìn thấy chiếc xe này, lòng Khổng Kỳ lại đánh trống. Cái xe này cứ như một cái két sắt di động, cô mà lên đó, không biết còn xuống được không nữa.
“Tôi không ăn thịt người, không cần dự trữ lương thực.” Người đàn ông cứ như biết đọc suy nghĩ của Khổng Kỳ lúc này.
“Anh không ăn, thì có thể đem bán.” Khổng Kỳ thấy anh ta đã nhìn thấu tâm tư mình, dứt khoát nói thẳng.
“Tôi sẽ không lấy oán báo ơn, nhưng có thù tất báo.” Khi nói nửa câu sau, sắc mặt người đàn ông trở nên âm trầm, như thể đang nghĩ đến chuyện gì không vui.
“Ồ, vậy đi thôi.” Khổng Kỳ cần tích đủ thức ăn qua mùa đông. Thông báo chính quyền cuối cùng được phát trên đài là hy vọng dân chúng tự cứu. Nói cách khác, trong lúc này muốn sống, chỉ có thể dựa vào chính mình. Cô quyết định đánh cược một lần.
Động cơ xe vừa nổ, lập tức thu hút xác sống xung quanh. Người đàn ông lái xe lao qua đám xác sống, xuyên qua vài khu dân cư có ít xác sống, rồi đưa xe lên con đường ra khỏi thành phố.
Anh ta không đi cao tốc mà rẽ vào ruộng ven đường, cả đường bụi đất mù mịt, chở Khổng Kỳ đến một ngôi làng nhỏ cách đó năm mươi cây số.
Ban đầu Khổng Kỳ còn định phàn nàn, vì miếng ăn mà chạy đến nơi hoang vắng thế này có vẻ không đáng. Nhưng khi nhìn thấy ngôi làng yên tĩnh, cô lập tức thay đổi suy nghĩ.
Người nhà quê sẽ trữ củi và nhiên liệu chống rét. Cô dừng chân nơi đây, biết đâu có thể an toàn qua mùa đông.
Huống chi quanh làng đều là ruộng đồng, dân cư thưa thớt, xác sống trong thành phố sẽ không lang thang tới tận đây.
Trong làng cũng có xác sống. Khổng Kỳ nghe thấy tiếng gầm nhẹ đặc trưng của xác sống vọng ra từ các sân, nhưng cửa sân đều đóng kín, chúng không chui ra được.
Vài con đang lang thang trên đường đã bị người đàn ông giải quyết gọn gàng.
Khổng Kỳ nhìn động tác xử lý xác sống của anh ta, biết ngay đây không phải người tầm thường, có lẽ anh ta biết võ.
Người đàn ông dẫn cô vào một cái sân nhỏ. Trong sân rất sạch sẽ, không có bóng dáng xác sống, cũng không có người sống.
Anh ta như quen thuộc nơi này, cứ thế đi vào nhà. Cửa nhà không khóa. Vừa bước vào là phòng bếp, trước cửa chất mấy cái túi du lịch. Người đàn ông nhấc mấy cái túi đó bỏ lên xe.
“Đồ ăn ở trong tủ đá, tất cả là của cô.” Người đàn ông vừa nhấc hai cái túi cuối cùng vừa nói với Khổng Kỳ.
Khổng Kỳ vội chạy tới cái tủ đá, mở nắp ra nhìn vào. Tủ đá đã bị mất điện, nhưng bên trong không phải thực phẩm đông lạnh mà là một tủ đầy đồ ăn tiện lợi: đủ loại kẹo, dưa muối, còn có thịt khô hút chân không.
Cô muốn xác nhận xem người đàn ông có thật sự cho cô tất cả số đó không, nhưng khi cô chạy ra sân thì chỉ nghe thấy tiếng xe Jeep xa dần.
