Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Zombie Coi Tôi Là Không Khí Tôi Tha Hồ Tích Trữ > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42 có bản audio.

Chương 42: Nguy cơ trên sân thượng

 

Khổng Kỳ thu dọn mấy túi thức ăn cho chó tiện mang theo, nhét vào lồng, rồi dùng dây thừng buộc chặt lại. Cô đeo chiếc lồng sau lưng như đeo ba lô leo núi.

 

Trên cổ con chó không đeo biển tên, tấm thiệp để lại cũng không nhắc đến tên nó, chắc là người đàn ông vẫn chưa kịp đặt tên.

 

Khổng Kỳ chợt nhớ hồi ở trại trẻ mồ côi từng nuôi một con chó giữ cửa, sau này bị người ta đầu độc chết. Hồi bé cô khá quý con chó đó.

 

“Nhị Lư, mày tên là Nhị Lư nhé.” Khổng Kỳ vẫn nhớ cái tên đó. Mãi đến khi nhớ ra, cô mới thấy ngạc nhiên, đã bao nhiêu năm trôi qua vậy mà cô vẫn còn nhớ tên nó.

 

Có lẽ có những thứ ‘thích’ mà bản thân cô cũng không ngờ lại sâu đậm đến vậy.

 

Lấy được thứ Lục Hướng Bắc cần, Khổng Kỳ không nấn ná thêm, đeo lồng xuống lầu.

 

Cô thử thăm dò ở cửa một lúc, đám xác sống gần đó không lao tới.

 

Thì ra Nhị Lư cũng giống cô, bị xác sống phớt lờ. Nhận ra điều này, Khổng Kỳ không còn áy náy gì nữa.

 

Cô nhanh chóng xuống lầu, vừa bước tới cửa tòa nhà thì một viên đạn găm ngay vào khung cửa, vị trí đó chỉ cách đầu cô chừng mười phân.

 

Cô lập tức lùi vào trong cầu thang. Mảnh đá vụn bắn ra bị mũ bảo hiểm chặn lại. Lúc này cô vô cùng cảm kích Lục Hướng Bắc, đã chuẩn bị cho cô chu đáo đến vậy.

 

Đối phương chỉ bắn một phát, cô không biết kẻ đó đứng ở đâu, đành lùi lên cầu thang.

 

Cô cúi thấp người nấp sau bậc thang, ép mình bình tĩnh suy nghĩ. Bên ngoài đầy xác sống, người sống chắc không nằm trong đám xác sống. Trong nhà ngoài ngõ đều là xác sống, chỉ có sân thượng là cô không nhìn thấy.

 

Cô nhớ lại, hình như trên sân thượng không có tiếng gầm của xác sống.

 

Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu leo cầu thang. Tòa nhà đối diện cao bằng tòa này, giữa chúng là một khu vườn nhỏ.

 

Nếu đối phương đứng trên cao bắn xuống thì dễ dàng hạ cô. Vừa rồi có lẽ bắn sớm, hơi vội, nếu đợi cô ra ngoài rồi mới bắn thì cô khó mà giữ được mạng.

 

Cô leo lên tầng thượng, cạy khóa cửa sân thượng, lén thò đầu ra nhìn sang sân thượng đối diện.

 

Quả nhiên bên mép sân thượng đối diện có một khẩu súng bắn tỉa được đặt ở đó. Khổng Kỳ nghĩ, súng ngắn thì tầm bắn không đủ, súng tiểu liên thì được nhưng cần kỹ thuật tốt hơn, mà cô thì không có.

 

Đối phương dùng súng bắn tỉa, cô có đầy mình vũ khí nhưng lại không với tới đối phương.

 

May là đối phương cũng không phải tay thiện xạ gì, nếu không thì vừa rồi cô không chết cũng tàn phế.

 

Nhị Lư sau lưng cô im lặng không một tiếng động, ngoan ngoãn lạ thường. Ngay cả khi đạn bắn trúng khung cửa cũng không làm nó sợ hãi.

 

Khổng Kỳ khẽ lắc chiếc lồng, Nhị Lư mới phát ra tiếng ư ử khe khẽ.

 

Điều đó chứng tỏ nó chưa chết, vẫn còn sống. Khổng Kỳ yên tâm.

 

Người đối diện chắc không dám xuống lầu, vào tòa nhà này. Về lý thuyết, chỉ cần Khổng Kỳ không xuất hiện ở cửa sổ, cửa ra vào hay những nơi tương tự thì đối phương chẳng làm gì được cô.

 

Nhưng cô không thể cứ trốn mãi trong tòa nhà, Lục Hướng Bắc vẫn đang đợi cô ở ngoài thành.

 

Khổng Kỳ đổi vị trí, lén quan sát tòa nhà đối diện. Cô phát hiện xác sống trong tòa nhà đó tuy vẫn gào rú nhưng không tụ tập lên sân thượng.

 

Rõ ràng trên sân thượng có người, chẳng lẽ cũng có người bị xác sống phớt lờ sao?

 

Cô cân nhắc hồi lâu, quyết định dùng chiến thuật tiêu hao. Hơi mạo hiểm nhưng ít ra cũng là một cách.

 

Cô tháo mũ bảo hiểm, dùng cán chổi lau nhà chống lên, quay lại chiếu nghỉ giữa tầng một và tầng hai, từ từ nâng mũ bảo hiểm lên trước cửa sổ.

 

Cô đánh cược rằng đối phương nóng tính, sẽ vội vàng nổ súng, không kịp nhìn rõ mặt người.

 

Với chiêu này, cô lừa được năm viên đạn, còn mũ bảo hiểm thì hỏng hoàn toàn.

 

Cô cởi áo chống đạn mặc cho xác sống, đổi một mẹo khác, lại lừa thêm được mấy viên đạn nữa.

 

Đối phương bắn ra hơn chục viên đạn, Khổng Kỳ vẫn không hề hấn gì. Người sốt ruột chắc chắn là phe đối diện.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi