Chương 51: Người bị thương
“Là tôi, chú Lý đây.” Một giọng đàn ông trả lời khe khẽ từ ngoài cửa.
“Ừm.” Khổng Kỳ đáp một tiếng, từ từ mở khóa, rồi đặt tay trở lại vũ khí, dùng mũi chân đẩy cửa ra.
Nhị Lư đứng bên cạnh cô, cả người chú chó ở tư thế sẵn sàng lao ra cắn người bất cứ lúc nào, nhưng không phát ra một tiếng động nào.
Ngoài cửa gió tuyết mù mịt, gió bấc gào thét, tuyết bị gió cuốn theo khe cửa tràn vào trong nhà.
Khổng Kỳ đứng ở cửa không nhúc nhích, người bên ngoài thấy cửa mở, kéo tay nắm mở to cửa, khi nhìn thấy Khổng Kỳ và khẩu súng trong tay cô thì thoáng sững người.
“Khá đấy, Kỳ Kỳ, dữ dằn hơn trước nhiều.” Lý Kỳ sửng sốt một lúc rồi cười toe toét.
Khổng Kỳ nhìn thấy mặt người tới, lúc này mới hạ súng xuống, đúng là Lý Kỳ.
“Chú Lý.” Vẻ mặt cô dịu lại, đeo súng ra sau lưng, rồi cô phát hiện Lý Kỳ bị thương, hông bên phải có một mảng máu lớn.
Máu thấm ướt áo bông, lúc này cô mới nhận ra Lý Kỳ không mặc áo khoác lông thú bên ngoài, chỉ mặc mỗi chiếc áo chẽn bên trong.
“Chú bị thương à? Mau vào nhà đi.” Khổng Kỳ nhận ra Lý Kỳ bị thương, vội vàng tiến lên đưa người vào nhà, sau đó đóng cửa lại.
“Ừm.” Trên mặt Lý Kỳ vẫn nở nụ cười, cứ như thể ông chỉ bị thương nhẹ ngoài da.
Nhưng Khổng Kỳ đâu phải trẻ lên ba, bị thương nhẹ thì không thể chảy nhiều máu như vậy.
Máu thấm từ bên trong quần áo ra, không phải máu bắn từ ngoài vào.
May mà xác sống đã đi rồi, thú dữ quanh đây cũng sợ Nhị Lư nên chạy sạch.
Nếu không, mùi máu tanh nồng thế này, ông đã sớm bị thú dữ hay xác sống xé xác rồi.
Khổng Kỳ kéo một chiếc ghế ra trước bếp lò, rồi lấy hòm thuốc ra. Hòm thuốc của cô không phải loại nhỏ dùng trong gia đình bình thường, mà là một chiếc thùng nhựa lớn có thể đựng cả một chiếc chăn bông.
Loại hòm thuốc như vậy cô có cả một căn phòng, số còn lại để ở nhà hàng xóm, nhà Lục Hướng Bắc chỉ để lại một hòm để dùng khi khẩn cấp.
Trong đó có thuốc hạ sốt, thuốc chống viêm, thuốc cảm, i-ốt, băng gạc, cồn... đủ loại thuốc chữa bệnh vặt và xử lý vết thương thông thường.
Những thứ như chỉ khâu y tế, kim khâu, dao mổ cũng có, tuy cô không biết dùng, nhưng nghĩ sau này có thể dùng đến, nên đã chuyển một ít từ bệnh viện về.
“Chú cần gì? Ở đây có đủ thứ!” Khổng Kỳ chưa từng xử lý vết thương nặng cho ai, hồi nhỏ cô thường giúp các bạn nhỏ ở trại trẻ mồ côi băng bó vết trầy xước, nhưng vết thương nặng hơn thì chưa từng.
“Không cần, vết thương này không thể chữa bằng cách thông thường.” Lý Kỳ ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu.
Trong bếp thắp nến để lấy ánh sáng, Khổng Kỳ kiếm được mấy cái chân nến kiểu Tây từ cửa hàng đồ thủ công mỹ nghệ, trên đó có thể cắm năm ngọn nến.
Năm ngọn nến, bình thường cô chỉ thắp một ngọn, bây giờ muốn nhìn rõ vết thương của Lý Kỳ, cô thổi tắt nến, thay bằng chiếc đèn bàn chạy pin.
Ánh sáng trắng rõ ràng hơn nến rất nhiều. Lý Kỳ cởi áo chẽn ra, mùi máu tanh càng nồng hơn.
Khổng Kỳ đành lấy một cuộn băng rộng và một túi bông y tế chưa bóc.
Cô lại nhấc ấm nước trên bếp xuống, rót nước nóng vào chậu mặt, thả chiếc khăn mặt sạch vào.
Vết thương không được dính nước, nhưng vùng da xung quanh thì có thể. Cô bưng chậu nước đến bên cạnh Lý Kỳ, đặt lên chiếc ghế đẩu thấp hơn ghế một chút.
Lý Kỳ vén áo len và áo lót lên, lộ ra vết thương ở hông. Máu vẫn đang rỉ ra, nhưng hình dạng vết thương khiến Khổng Kỳ bất ngờ, không giống vết dao, vết đạn hay vết cắn của thú dữ.
Đó là vô số lỗ nhỏ nằm trong một vòng tròn, giống như bị đinh đâm, nhưng đinh được gắn trên một mặt phẳng hình tròn, ví dụ như vợt bóng bàn.
