Chương 64: Mùi quá nồng
Phùng Vĩnh Quân không có ý kiến gì về chuyện này, ít nhất là anh ta không viết ra cho Khổng Kỳ xem.
Khổng Kỳ cũng không nghĩ sâu xa, dù sao đó cũng là chuyện nhà người ta, tóm lại Điền Nữu đúng là con gái của Phùng Vĩnh Quân, còn 'bố Trình' không phải cha ruột của con bé.
Mà con bé vẫn chưa biết chuyện này, Phùng Vĩnh Quân cũng không dám quấy rầy cuộc sống của họ.
Sau khi chịu cú sốc tình cảm, anh ta mới nhớ đến chuyện chính của mình.
Đồng thời anh ta cũng nhận ra, mình quả thực không thích hợp để cho người yêu và con gái một mái ấm ổn định.
Anh ta nói chuyện này liên quan đến sư môn của anh ta, trước đây anh ta bị tình yêu làm cho mù quáng, khi tỉnh táo lại thì bừng tỉnh.
Thế là anh ta rời khỏi Bắc Cảnh, đi khắp sông núi, cuối cùng trước khi thảm họa bùng nổ một tháng, đã tìm thấy cỗ thi thể cổ kia.
Anh ta lấy trộm cỗ thi thể cổ từ kho của bảo tàng, chỉ riêng điểm này, Khổng Kỳ đã hiểu ý 'không ổn định' mà anh ta nói là gì.
Phùng Vĩnh Quân dùng đủ mọi cách, mang thi thể cổ về Bắc Cảnh.
Lệnh truy nã của anh ta chắc vẫn còn treo trên trang web của cảnh sát.
Anh ta vừa tìm được chỗ trú thân, virus đã bùng phát, anh ta đành phải mang thi thể cổ đến nơi an toàn.
Vào ngày sở thú thất thủ, một mình anh ta hạ gục hơn hai trăm con xác sống, cuối cùng bị biến thành xác sống là do máu của kẻ bị nhiễm bắn vào miệng anh ta, anh ta nuốt luôn...
Khổng Kỳ không khỏi gật đầu, cô không thấy vết thương ngoài nào trên người Phùng Vĩnh Quân, còn đang thắc mắc sao anh ta lại biến thành xác sống, thì ra là do bất cẩn!
Sau khi Phùng Vĩnh Quân biến thành xác sống, não của anh ta ở trạng thái trống rỗng, không nghĩ gì cả, cho đến khi Khổng Kỳ xuất hiện, khiến bộ não trống rỗng của anh ta lại hoạt động trở lại.
Khổng Kỳ thấy vậy không khỏi nhíu mày, cô có tài đức gì mà lại khiến não của xác sống khởi động lại thế này?
Lúc đó Khổng Kỳ cảm thấy có người nhìn mình, thật ra không phải ảo giác, Phùng Vĩnh Quân quả thực đang nhìn cô, chỉ là do bản năng của võ giả, nhìn mà không để lộ dấu vết.
Lúc đó Phùng Vĩnh Quân tò mò, thứ gì đã xâm nhập vào thế giới trống rỗng của anh ta.
Phát hiện ra là một người, anh ta không có xúc động lao vào cắn xé thịt, mà lặng lẽ ghi nhớ mùi của cô.
Khổng Kỳ lại gật đầu, hóa ra Phùng Vĩnh Quân tìm đến theo mùi của cô sao?
Đã bao nhiêu ngày rồi, cô còn đi qua thủ đô một chuyến...
Phùng Vĩnh Quân cố ý giải thích, trong ngôi làng này có mùi của cô, lâu ngày không tan, anh ta biết cô không có ở đó, nên nấp ở ngoài làng, chờ cô về.
Đọc đến chỗ mùi lâu không tan, sắc mặt Khổng Kỳ không được tốt, cô nghĩ đến phân của mình, trong làng có một nhà vệ sinh công cộng, phân cô sản xuất ra đều đổ vào đó, đúng là khó mà tan hết được.
Phùng Vĩnh Quân nói khứu giác của anh ta nhạy hơn những xác sống khác, vì vậy lúc ở sở thú, anh ta đã ngửi thấy mùi của Lý Kỳ.
Cho nên khi Khổng Kỳ lấy đi thi thể cổ, anh ta không ngăn cản, đại não khôi phục vận hành, ký ức cũng theo đó khôi phục.
Anh ta nhớ lại chuyện mình đã truyền tin cho Lý Kỳ, bảo anh ta đến lấy thi thể cổ.
Anh ta đoán Khổng Kỳ là do Lý Kỳ phái đến, để lấy thi thể cổ từ trong đám xác sống.
Nhiệm vụ của Phùng Vĩnh Quân là tìm ra thi thể cổ, và giao cô ấy về cho sư môn.
Nhưng sư phụ đã không còn, vậy thì lý ra sư huynh phải thay thế vị trí đó, tiếp nhận thi thể cổ.
Anh ta không ngờ, mình sẽ hoàn thành nhiệm vụ với thân phận xác sống, nguyện vọng lúc sống đã hoàn thành hơn phân nửa, chỉ còn con gái vẫn canh cánh trong lòng.
Sau khi Khổng Kỳ lấy đi thi thể cổ, Phùng Vĩnh Quân cũng rời khỏi sở thú, đi tìm nhà của Điền Nữu.
Anh ta theo địa chỉ gửi thư năm đó tìm đến tỉnh thành, nhưng ở nhà Bạch Ngọc ở tỉnh thành, không có dấu vết của một đứa trẻ sinh sống.
Anh ta lục lọi khắp nơi, tìm được một số manh mối, hóa ra Bạch Ngọc đã ly hôn với Trình lão tổng, Điền Nữu được phán cho 'bố' nuôi dưỡng.
Bạch Ngọc sẽ gửi thiệp chúc mừng sinh nhật cho Điền Nữu vào ngày sinh nhật của con bé, Trình lão tổng cũng thay Điền Nữu gửi lại cho Bạch Ngọc những bức tranh mà Điền Nữu vẽ.
Bạch Ngọc cất thư và tranh trong tủ, bị Phùng Vĩnh Quân lục ra, lấy được địa chỉ hiện tại của Điền Nữu.
"Thám tử xác sống, ngài Sọ." Khổng Kỳ đọc đến đây, ngẩng đầu giơ ngón cái với Phùng Vĩnh Quân.
