Chương 68: Cô lập không nơi nương tựa
Điền Nữu không còn là đứa trẻ ba tuổi nữa. Cô bé biết chắc có chuyện lớn đang xảy ra, liền chạy ra ban công nhìn xuống.
Nhà cô bé ở tầng bốn, có thể nhìn rõ những gì đang diễn ra bên dưới.
Trong khu chung cư, có người ngã xuống đất, mọi người xung quanh vội vã ùa tới. Có người gọi 120, cũng có người hỏi xem có ai quen những người hàng xóm “đột nhiên lên cơn” này không, để liên lạc giúp với gia đình họ.
Trong số đó có một đứa trẻ mà Điền Nữu quen, thỉnh thoảng chúng chơi cùng nhau dưới nhà. Điền Nữu muốn mở cửa sổ ban công, nói với mọi người bên dưới rằng cô bé quen đứa trẻ đó, biết nhà nó ở tầng mấy phòng số mấy.
Nhưng cô bé nhớ lời dặn của bố mẹ, tay đang nắm then cửa sổ lại buông ra.
Tiếp đó, cô bé thấy một bác hàng xóm từ ngoài cổng chạy vào, toàn thân dính máu. Bác vừa khóc vừa hét, nghe không rõ đang gào cái gì.
Trên người bác có mấy vết thương, trên cổ có vết cắn rõ ràng, cẳng tay cũng có hai dấu răng, cả hai bên đều có, và tất cả vết thương đều đang chảy máu.
Ở sân chung cư, nhiều người quen bác, mấy người gọi tên bác, tiến lên định giúp.
Bác bỗng nhiên ngã vật xuống, bất động. Những người định giúp vây quanh bác, muốn khiêng bác vào chiếc lương đình bên cạnh. Ngoài trời đang mưa, mặt đất ẩm ướt, bác hàng xóm vừa vặn ngã vào một vũng nước, mặt úp xuống chỗ nước đọng.
Điền Nữu cũng quen người phụ nữ này, là chủ cửa hàng tạp hóa ở tầng một, cô bé thường đến cửa hàng của bác mua đồ.
Bác vừa được khiêng vào lương đình, thì bên trong vang lên một tiếng thét thảm thiết. Lương đình bị giàn nho che khuất, Điền Nữu không nhìn thấy tình hình bên trong.
Nhưng sau tiếng thét đó, những người vào lương đình giúp đỡ chạy tán loạn như chim sợ cành cong.
Chẳng mấy chốc, bác hàng xóm từ bên trong xông ra, miệng đầy máu, cổ họng phát ra tiếng kêu quái dị, muốn đuổi theo mấy người đang bỏ chạy.
Phát hiện họ chạy quá nhanh, bác lại quay vào lương đình. Điền Nữu có thể thấy trong đình có một người nằm, từ góc nhìn của cô bé chỉ thấy được hai bắp chân và bàn chân của người đó.
Cô bé sợ hãi lùi lại hai bước. Cô bé chưa từng thấy cảnh tượng khủng khiếp như vậy. Cô bé lùi quá vội, vấp phải ngưỡng cửa phía sau, ngã ngồi xuống đất.
Khi trẻ con gặp chuyện đáng sợ, việc đầu tiên là tìm bố mẹ. Điền Nữu bò dậy, vừa khóc vừa chạy vào phòng khách, rồi cô bé nhớ ra, bố cô bé đã tự khóa mình trong phòng ngủ.
Cô bé đứng ngoài cửa phòng ngủ, vừa khóc vừa kể lại mọi thứ vừa nhìn thấy cho bố nghe, nhưng bên trong không có ai đáp lại.
Cô bé gõ cửa, bên trong có tiếng động nhỏ. Cô bé gọi mấy tiếng “bố”, cuối cùng bên trong cũng vang lên tiếng bước chân.
Nhưng tiếng bước chân đó không giống thường ngày, có vẻ đặc biệt chậm chạp. Mãi mới di chuyển đến trước cửa, Điền Nữu vừa định nói, thì nghe “rầm” một tiếng, hình như là bố đang đập cửa.
Điền Nữu giật mình, cẩn thận gọi một tiếng “bố”, nhưng tiếng đập cửa ngày càng to, người bên trong dường như định phá cửa xông ra.
Và cô bé lại nghe thấy tiếng kêu quái dị của bác hàng xóm lúc nãy, như tiếng gầm của dã thú.
Cô bé sợ hãi chạy về phòng mình, khóa trái cửa, cầm điện thoại chui xuống gầm giường trốn.
Cô bé muốn gọi cho Bạch Ngọc, nhưng gọi không ai nghe máy. Cô bé bấm hơn mười cuộc, vẫn không ai nghe máy.
Cô bé lại gọi cho hai người bạn thân, một người cũng không ai nghe máy, một người thì bắt máy nhưng chỉ khóc, vừa khóc vừa hét, nói chẳng nghe rõ gì.
Điền Nữu ôm điện thoại trốn dưới gầm giường. Cửa chính nhà cô bé cũng bị gõ, bên ngoài có người hét cứu mạng, mở cửa nhanh lên —
Hành lang hỗn loạn, những tiếng gầm rú kỳ lạ, tiếng thét chói tai đan xen vào nhau, cô bé sợ hãi bịt chặt tai.
Dưới nhà cũng vang lên tiếng ô tô chạy, tiếng đâm xe, tiếng gầm rú, tiếng khóc la không ngớt. Qua cửa sổ phòng ngủ, cô bé thấy có người ở tòa nhà đối diện nhảy từ ban công xuống.
