Chương 7: Tĩnh lặng
Nhưng cô không dám lãng phí nước. Với lại, thành phố đã ngừng cấp nước và mất điện từ lâu, nước đóng chai là thứ bảo đảm cho sự sống, dùng để rửa mặt khác nào tự sát.
Trong sân có một cái giếng bơm tay, loại giếng này khá sâu, nhưng không biết nước ngầm có bị ô nhiễm hay không.
Lúc mới xảy ra thảm họa, đài phát thanh có nói virus không thể sống trong môi trường nhiệt độ 100 độ, đun sôi có thể tiêu diệt. Liệu thông tin này còn hiệu lực không?
Khổng Kỳ không biết, cô định thử. Không có nước sẽ chết khát, với tình hình hiện tại, nước mưa, nước tuyết đều không an toàn, cứ đun sôi hết rồi thử. Lỡ thành xác sống thì thôi, dù sao cổng sân vẫn khóa, cô biến thành xác sống cũng sẽ bị nhốt trong đó, không thể ra ngoài cắn người.
Trước khi làm chuyện đó, cô cần ngủ một giấc, nếu cứ thức tiếp thì cơ thể sẽ sụp đổ trước.
Cả hai phòng đều có giường, Khổng Kỳ không vào, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, dựa vào tường mà ngủ.
Tỉnh dậy đã là nửa đêm, xung quanh tĩnh lặng, Khổng Kỳ bật người ngồi thẳng dậy, cô thấy có gì đó không đúng. Sao xác sống trong làng lại không kêu nữa?
Lúc đi theo người đàn ông vào làng, cô nghe rõ trong làng có xác sống. Xác sống không chỉ kêu khi thấy người sống, mà khi mất mục tiêu, chúng đi lang thang tại chỗ cũng thỉnh thoảng kêu vài tiếng.
Xác sống không kêu chỉ có một khả năng: chúng không kêu được nữa, đã chết hẳn!
Chúng có tự sát không? Tất nhiên là không. Vậy nên khả năng cao là có người vào làng tiêu diệt chúng.
Cô không nghe thấy tiếng động nào, điều đó khiến cô càng sợ hãi. Có người có thể giải quyết đám xác sống mà không gây ra tiếng động, thì giết người cũng y như vậy, dứt khoát.
Vì tranh giành thức ăn mà đánh chết người, cô đã chứng kiến vài vụ rồi.
Cô chạy vào phòng Tây, trốn dưới gầm giường, giữ tỉnh táo cho đến khi trời sáng.
Trong làng không có chút động tĩnh nào, không có ai gõ cửa, cạy cửa sổ từng nhà để tìm kiếm thức ăn.
Khổng Kỳ nằm dưới gầm giường cho đến tối, vẫn không có chuyện gì xảy ra. Cô bò ra, vận động đôi tay chân đã cứng đờ, quyết định nhân lúc trời tối ra ngoài xem sao.
Cô làm việc ở thành phố, mỗi ngày đi theo một lộ trình cố định. Thỉnh thoảng cuối tuần đi leo núi, đi về đều ngồi xe du lịch, trên đường đi qua vài vùng quê, cô chưa bao giờ nhìn kỹ. Người đàn ông lái xe đưa cô đến, bản thân cô không nhớ nổi đường đi, không biết ngôi làng này tên gì, cũng không biết trong làng có bao nhiêu hộ gia đình.
Cô lại cầm cây rìu lên, nhẹ nhàng mở cửa phòng, bước vào màn đêm mịt mù.
Bầu trời đêm trong vắt, sao trời lấp lánh, không một gợn mây. Ánh trăng lạnh lẽo trải khắp sân.
Khổng Kỳ đứng ở cổng lớn của sân, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Trong làng không có chó, ngay ngày đầu tiên đến cô đã phát hiện ra, không nghe thấy một tiếng chó sủa nào.
Gà, vịt, ngỗng, mèo hoang, chuột, tất cả những sinh vật sống, cô đều không thấy.
Khổng Kỳ nhẹ nhàng mở cổng sân, thò đầu ra ngoài nhìn trước nhìn sau. Trên đường không có ai, trong các sân khác cũng không có ánh đèn.
Những người ra ngoài tìm kiếm thức ăn lúc ban đêm chắc chắn sẽ cầm đèn pin. Khi họ lục lọi đồ đạc, ánh đèn pin sẽ lắc lư, rất dễ phát hiện.
Khổng Kỳ đã từng gặp tình huống này. Cô trốn trong góc tối, không phát ra một tiếng động, đợi đến khi họ gói ghém đồ đạc rời đi.
Còn lúc này, trong làng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió. Cô nhờ ánh trăng, đi từ sân này sang sân khác.
Cô nhớ đó là sân có xác sống. Ngày đầu tiên đến, cô đã nghe thấy tiếng gầm gừ của xác sống từ ngoài cổng. Cô muốn biết rốt cuộc xác sống đã làm sao, tại sao không kêu nữa?
Bức tường hơi cao, bên ngoài không có vật gì để đặt chân, cô trèo không lên, bèn nằm sấp xuống đất, nhìn vào bên trong qua khe hở dưới cổng.
Trên mặt đất trong sân nằm vài bộ thi thể, phần da lộ ra ngoài đều đã mục rữa, không giống xác sống nửa mục nửa không. Mấy bộ thi thể này mục rữa rất triệt để, giống hệt thi thể bình thường.
