Chương 76: Anh có đi không?
Khổng Kỳ kể lại đầu đuôi câu chuyện, Lục Hướng Bắc có hứng thú với người đeo kính râm hơn là 'quả bóng da hoa'.
“Đã là thứ đánh đổi bằng mạng sống thì hãy cất kỹ, đừng dễ dàng đưa cho người khác xem.” Lòng Lục Hướng Bắc vô cùng mâu thuẫn. Anh thấy sự 'chân thành' mà Khổng Kỳ giữ gìn là điều quý giá hiếm có trong thời mạt thế, nhưng đồng thời anh cũng hận sự 'chân thành' này, vì nó khiến anh như thấy được chính mình ở kiếp trước.
Giọng Lục Hướng Bắc quá nghiêm khắc, Khổng Kỳ giống như học sinh bị thầy giáo mắng, vội vàng úp hũ kẹo hồng lại, đặt về chỗ cũ.
“Giấu kín hơn nữa vào, đừng để người ta lấy mất.”
“Vâng.” Khổng Kỳ nghe lời, vào phòng trong lấy một con thỏ bông. Con thỏ này vốn là thứ Khổng Kỳ thu thập để giấu đồ, vì sau lưng nó có khóa kéo ẩn, bên trong có một cái túi nhỏ có thể đựng đồ.
Cô nhét 'quả bóng da hoa' vào túi thỏ, đặt con thỏ trong ổ của Nhị Lư, giả làm đồ chơi của Nhị Lư.
Nếu có trộm vào, chắc sẽ không để mắt đến đồ chơi của Nhị Lư.
“Tình hình những nơi khác không tốt lắm.” Lúc này Lục Hướng Bắc cảm thấy giọng điệu vừa rồi của mình có hơi nặng, có thể đã dọa Khổng Kỳ. Anh rất muốn xoa dịu bầu không khí, nhưng xin lỗi thì có vẻ quá trang trọng, kể chuyện cười thì anh không giỏi, chỉ có thể dùng cách ngớ ngẩn nhất là đổi chủ đề.
“Anh đã đi nhiều nơi à?” Thực ra Khổng Kỳ không nghĩ ngợi nhiều, cô còn thấy Lục Hướng Bắc tốt bụng, vì sự bất cẩn của cô mà tức giận, chắc là sợ cô gặp nguy hiểm.
“Ừ.” Lục Hướng Bắc gật đầu rất nhanh, nhưng ngay sau đó nhận ra đó là chuyện kiếp trước, vội bổ sung: “Trước đây.”
“Hả?” Khổng Kỳ không hiểu logic của anh, trước đây… ý là trước tận thế à? Trước tận thế đã đi nhiều nơi, thì liên quan gì đến việc bây giờ nhiều nơi tình hình không tốt?
“Tóm lại, điều kiện tự nhiên sẽ ngày càng khắc nghiệt, cô không thể tiếp tục ở đây được.” Lục Hướng Bắc vẫn chưa thể nói bí mật của mình cho Khổng Kỳ, nhưng không ngăn được anh lại rò rỉ thông tin một lần nữa.
“Vừa hay anh đã về, em cũng muốn nói với anh, em định dọn đi, chuyển đến khu rừng.” Nhắc đến khu rừng, Khổng Kỳ phải nhắc đến cao nhân Lý Kỳ, cô đưa thư của Lý Kỳ cho Lục Hướng Bắc xem.
“Bên đó ít người, cũng thích hợp để ẩn náu. Em biết người sống sót không còn nhiều, người sống sót có lẽ vẫn có người tốt, như anh, nhưng em không dám đánh cược, rằng lần nào cũng gặp được người tốt, nên em định chuyển đến nơi không có người.” Khổng Kỳ nói xong nhìn sắc mặt Lục Hướng Bắc: “Anh có đi không?”
Nếu Nam Tinh còn sống trở về, cô ta sẽ đến làng tìm Lục Hướng Bắc, Khổng Kỳ không chắc Lục Hướng Bắc có muốn dọn nhà không, dù sao vẫn còn lời hẹn ước này.
“Cô đi trước đi, việc của tôi còn chưa xong, nhất định phải đi hoàn thành.” Nghĩ đến việc mình phải làm, sắc mặt Lục Hướng Bắc tối sầm lại vài phần.
Nhìn vẻ mặt đó, Khổng Kỳ làm sao đoán không ra, Lục Hướng Bắc là có thù với người ta!
Mà là mối thù sâu nặng, không báo thù thì có thể nghẹn chết mất.
“Em sẽ cắm cờ màu dọc đường, trên đó có hình hoa sen ôm trăng. Anh làm xong việc thì quay lại tìm em, em nhất định sẽ trả lại vật tư nợ anh gấp đôi.” Thực ra bây giờ cô có thể trả, chỉ là trả xong thì cô không có gì ăn qua mùa đông, vốn liếng không đủ dày, nên tạm thời không đủ tự tin để nói trả ngay.
“Được thôi, lãi mẹ đẻ lãi con, trả gấp mười.” Lục Hướng Bắc mỉm cười đồng ý. Anh đồng ý sẽ quay lại, chỉ là không muốn phá vỡ hy vọng về tương lai của cô, để cô có chút động lực mà sống.
Anh rời đi lần này, chính là chín phần chết, một phần sống, gần như không có khả năng sống sót.
Nhưng lời này anh không muốn nói với Khổng Kỳ. Anh thích ánh sáng trong mắt cô, ánh sáng của sự kỳ vọng vào tương lai.
