Chương 86: Nguy cơ giải trừ
Nhị Lư ngoạm tấm ván gỗ bị gãy, dùng sức kéo ra ngoài, Khổng Kỳ gọi nó đừng làm vậy, nguy hiểm lắm.
Cô sợ Nhị Lư bị thương ở miệng, trong đống đổ nát có những tấm ván nhọn hoắt và đinh nhô ra.
“Mày đừng động đậy, tao ra được.” Khổng Kỳ chịu đau khắp người, bò ra khỏi đống đổ nát.
Cô rất may mắn, cây xà nhà gãy không đè trúng cô, vật liệu mái nhà cơ bản đã bị đám người kia đập nát, cửa ra vào và cửa sổ đều hư hại, đồ đạc và bàn ghế trong nhà cũng bị đánh vỡ.
Có lẽ họ không để ý đến con thỏ bông trên kệ bát, không ai động vào nó.
Khổng Kỳ rút một chiếc khăn mặt từ đống đồ lộn xộn, lau vết máu trên miệng Nhị Lư.
Nhị Lư không bị thương, Khổng Kỳ ngồi bên cạnh đống đổ nát của ngôi nhà, ôm đầu chó của Nhị Lư thở dài não nề.
“Mình biết ăn nói sao với Lục đại ca đây… ôi…” Trong mắt Khổng Kỳ, đây vẫn là nhà của Lục Hướng Bắc, cô tạm thời ở nhờ, Lục Hướng Bắc cũng vì có việc bận nên không về nhà được, đợi Lục Hướng Bắc bận xong, chắc chắn sẽ về nhà.
Cô ở nhờ nhà họ Lục, lại làm sập nhà người ta, dù là người khác làm, cô vẫn thấy hơi áy náy.
Có lẽ nếu dùng vũ khí nhiệt từ sớm, ngôi nhà đã không sập.
Mang suy nghĩ này, Khổng Kỳ lôi cuốn sổ nhỏ ra, nghiêm túc viết một tờ “giấy nợ”.
Từ đó, mục tiêu tương lai của cô lại có thêm một cái – giúp Lục đại ca xây nhà!
Con thỏ bông vẫn còn, “quả bóng hoa” cũng không sao, sân tuy đã bị phá hủy, ruộng lương và vườn dưa không còn, nhưng nhiệt độ trong khu vực nhỏ này vẫn không thay đổi.
Lưới bảo vệ bên ngoài tường viện đã bị những kẻ xông vào phá sạch, ruộng cháy rụi, lửa cũng đã tắt.
Khổng Kỳ phát hiện có người đi vòng quanh làng, liền mặc áo bông hai lớp và quần da, giờ đây cô đã đổ mồ hôi đầy người.
Cô cởi áo bông, quần da và giày bông, xắn tay áo lên xem, cánh tay có nhiều chỗ bầm tím.
Cô lôi gương soi ra, quay người soi khắp người, vai và lưng còn tệ hơn, đặc biệt là lưng, bị đập nhiều nhất, màu xanh tím nối thành từng mảng.
Mặt ngoài đùi, mặt bên cẳng chân cũng vậy, mu bàn tay cũng bị đá đập tím, cảm giác như xương sắp gãy.
“Tốt, mặt không sao.” Khổng Kỳ nhìn gương, nặn ra một nụ cười, chỉ là nụ cười hơi dữ tợn.
Nghỉ ngơi đủ rồi, Khổng Kỳ đứng dậy dọn dẹp “chiến trường”, cô lấy hai cái móc từ nhà đồ tể, kéo hơn ba mươi thi thể trong làng về một chỗ, chất củi và nhiên liệu rồi hỏa táng tập thể.
Cô không cần thiêu thành tro, chỉ cần cháy thành bộ xương là được, sau khi nguội thì đóng thùng để bảo quản.
Mùa đông chưa kết thúc, đất đai chưa tan băng, tầng đất đóng băng vẫn cứng, đào hố là chuyện không thể nghĩ tới.
Trong lúc thiêu xác, Khổng Kỳ trèo lên vọng gác trong làng, quan sát động tĩnh xung quanh.
Cô nghĩ, dù những kẻ xông vào có đồng bọn, cũng không dám xông vào ngay lập tức.
Hơn ba mươi người đều chết trong làng, nếu chúng cử thêm người xông vào, cũng phải cân nhắc.
Ngoài làng là cánh đồng tuyết mênh mông, những thửa ruộng tốt trước đây đều bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày.
Gió bắc gào thét xuyên qua làng, Khổng Kỳ đợi trên vọng gác ba ngày, không thấy ai đến nữa.
Trên vọng gác có chăn đệm, chăn lông thú và lò sưởi, còn có một thùng đồ ăn liền, cô cuộn mình ở trên đó canh gác ba ngày, không thấy bóng dáng một ai.
Ngày thứ tư, môi cô đã khô nứt, cô quay về sân nhà họ Lục, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Nhà nào trong làng cũng ở được, toàn nhà trống, nhưng cô không muốn dọn đi, liền dựng lều ngay trong sân.
Cô vốn cũng định dọn nhà, nhân cơ hội này phân loại đồ đạc, đóng gói tất cả, chuẩn bị sẵn sàng, đợi trời ấm lên.
Xương của những kẻ xông vào được cô đóng vào thùng hàng, chất đống trong một cái sân, cũng đợi trời ấm rồi chôn.
