Chương 88: Xuất Thổ
Rau trong vườn Khổng Kỳ đã thu hoạch xong, không trồng mới nữa. Khu đất mà trước đây cô từng đào hố để chôn Nam Tinh giờ trống trơn.
Bắc cảnh băng phong vạn dặm, sân nhà họ Lục là khu vực duy nhất có thể đào hố. Khổng Kỳ không chôn Lý Kỳ trong sân, cô sợ sau này có người vào làng, phá mộ của Lý Kỳ.
Theo ý Nam Tinh, chỉ là chôn tạm một thời gian, Khổng Kỳ thấy cũng không vấn đề gì, bèn lôi xẻng ra đào hố.
Nam Tinh bảo cô đào càng sâu càng tốt. Cô đào đất bên dưới, Nhị Lư giúp cô xới đất phía trên. Đất cô xúc lên, Nhị Lư có nhiệm vụ xới sang bên cạnh, không để bịt mất miệng hố.
Khổng Kỳ đào sâu hơn hai mét, Nam Tinh nói được rồi, cô chậm rãi đứng dậy, đi đến bên hố nhảy xuống.
Khổng Kỳ đứng bên cạnh nhìn mà thấy xót thay, cái hố sâu hơn hai mét vậy mà nhảy bộp xuống.
“Không sao chứ?” Khổng Kỳ ngồi xổm bên hố, thò đầu nhìn xuống.
“Lấp đất đi.” Nam Tinh nằm dưới đáy hố, nhắm mắt lại.
“Khi nào đào chị lên?” Khổng Kỳ vung xẻng bắt đầu lấp đất.
“Cô không cần lo, tôi tự ra được.” Giọng Nam Tinh yếu ớt, quần áo chị nhuốm đầy máu, mặt tái nhợt như tờ giấy.
Có câu đó, Khổng Kỳ bèn vung tay đào đất lấp hố, Nhị Lư vẫn ở bên giúp đỡ. Lúc nãy nó dùng chân trước bới, giờ nó dùng chân sau cào.
Một người một chó “chôn” Nam Tinh xong, đập xuống xẻng đất cuối cùng, Khổng Kỳ mệt lử ngồi phệt xuống đất. Cô tháo găng tay, lấy khăn lau mồ hôi, rồi vào lều uống nước.
Trong sân chôn người, cô không thể ở trong lều yên được, bèn chuyển túi ngủ ra ngoài lều, thỉnh thoảng lại nhìn về chỗ chôn người.
Chỗ Nam Tinh ngồi để lại một vũng máu, Khổng Kỳ xách xô nước, xối sạch vết máu.
Đến nửa đêm, Khổng Kỳ vừa mệt vừa buồn ngủ, cô không thể trông chừng được nữa, bèn giao nhiệm vụ cho Nhị Lư, bảo nó tiếp tục canh chừng chỗ chôn người.
Nam Tinh nói là tự ra được, nhưng lớp đất dày như vậy, người thì thoi thóp, làm sao có sức mà bò lên bằng tay không được?
Khổng Kỳ sợ mình “giết người”, nên khi lấp đất cô đã cắm một cây gậy trong hố, tựa vào cánh tay Nam Tinh. Chỉ cần tay Nam Tinh động, gậy sẽ động; gậy động, Khổng Kỳ sẽ lên giúp đào người.
Cô tính toán như vậy, để Nhị Lư canh chừng cây gậy đó, cô đi ngủ lấy lại sức.
Nhị Lư tận trung tận nhiệm, canh liên tục bảy ngày. Khổng Kỳ có thời gian thì đổi ca, phần lớn thời gian Nhị Lư trực “ca đêm”, Khổng Kỳ trực “ca ngày”.
Người bị chôn dưới đất bảy ngày, trong lòng Khổng Kỳ càng lúc càng lo, ngày nào cũng thấp thỏm. Cô muốn đào lớp đất lên xem, lại sợ ảnh hưởng đến việc “chữa thương” của Nam Tinh.
Người sống bị chôn dưới đất bảy ngày không ăn không uống, nói thật thì không thể sống nổi, chẳng khác gì chôn sống.
May thay, nửa đêm ngày thứ bảy, Nhị Lư sủa. Khổng Kỳ mới ngủ được nửa tiếng đã bị Nhị Lư đánh thức, mở mắt ra thấy Nhị Lư đang cào cây gậy.
Cô vội bò dậy đào cùng Nhị Lư. Cô đào phía trên, Nam Tinh đào phía dưới. Khổng Kỳ không dám dùng xẻng, chỉ đeo găng tay lao động đào đất bằng tay.
“A——” Cô đang đào chăm chú, bất ngờ chạm phải một bàn tay trắng nõn, giật mình hét lên.
Bàn tay đó động tác đào bới hướng lên trên, rất nhanh sau đó một bàn tay khác cũng xuất hiện, rồi đến một cái đầu người, tóc tai rũ rượi, mái tóc dài che kín mặt…
“Chị… chị Nam?” Khổng Kỳ sợ Nam Tinh lắm, vị đại tỷ này lần nào xuất hiện cũng như một bộ phim kinh dị.
“Ừ, là tôi.” Nam Tinh lắc lắc đầu, rũ bụi đất trên tóc.
Khổng Kỳ để ý thấy tay Nam Tinh không còn vết thương, cô vén mái tóc che mặt của chị ra, phát hiện vết thương trên mặt Nam Tinh cũng biến mất.
Không chỉ biến mất, ngay cả một vết sẹo cũng không để lại, hoàn toàn không nhìn ra từng bị rách da lở thịt.
