Chương 11: Con trai của cô
Phương Vũ Hân vốn chỉ muốn xem thử đứa bé có bị thương không, không ngờ đứa bé đó lại trực tiếp ôm chầm lấy cô. Cảm nhận hơi ấm xa lạ truyền đến từ đứa trẻ, Phương Vũ Hân sững người. Vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi nghi ngờ đây là một vở kịch được sắp đặt sẵn.
Cô cảnh giác quan sát xung quanh, tìm kiếm người khả nghi, đồng thời không khỏi bực bội vì đã không mang điện thoại ra, nếu không thì có thể gọi cảnh sát.
Bạch Khiêm Khiêm ngẩng khuôn mặt bụ bẫm lên, cũng ngây người nhìn Phương Vũ Hân. Đôi mắt của người này giống mẹ cậu quá, chẳng lẽ thật sự là mẹ cậu sao?
Đúng lúc này, một người đàn ông và một người phụ nữ từ con hẻm bên cạnh đuổi theo, lao đến trước mặt Phương Vũ Hân và định túm lấy Bạch Khiêm Khiêm. Bạch Khiêm Khiêm sợ hãi trốn sau lưng Phương Vũ Hân, hai tay ôm chặt lấy chân cô, hét lớn: "Mẹ ơi, họ là bọn buôn người! Muốn bán Khiêm Khiêm vào vùng núi sâu!"
Trên đường còn nhiều người, Bạch Khiêm Khiêm lại là một đứa trẻ, mọi người đều chú ý khi thấy cậu bé đột nhiên lao ra suýt bị xe tông. Nghe cậu bé nói vậy, ánh mắt mọi người xung quanh nhìn về phía cặp đôi kia trở nên không thiện cảm, thậm chí có người đề nghị báo cảnh sát.
Cặp đôi kia ăn mặc khá bảnh bao, trông có vẻ có điều kiện kinh tế. Nhưng Phương Vũ Hân nhận ra cả hai đều là người luyện võ, tuyệt đối không phải người thường! Kể từ sau giấc mơ đó, cơ thể cô có nhiều thay đổi, những thứ trước đây không có giờ đã trở thành bản năng. Cô theo bản năng che chở Bạch Khiêm Khiêm sau lưng, cảnh giác nhìn hai người: "Hai người là bọn buôn người?"
Cặp đôi lần đầu bị gọi là bọn buôn người, sắc mặt đều rất khó coi. Người phụ nữ lên tiếng: "Ai là bọn buôn người? Cô đừng có vu khống! Tôi là mẹ của Khiêm Khiêm!"
Cô ta vừa dứt lời, Bạch Khiêm Khiêm đã lớn tiếng phản bác: "Cô mới nói bậy! Cô chính là bọn buôn người! Cô không phải mẹ cháu!"
Người đàn ông nhanh trí hơn, mắt lấm lét một vòng rồi nói: "Thằng nhóc này làm loạn gì thế? Chẳng qua là không mua đồ chơi cho mày thôi, mày đã không nhận cả bố mẹ rồi à? Ngoan nào! Khiêm Khiêm! Mau về nhà với bố mẹ, mày muốn gì bố mẹ cũng mua cho mày!" Vừa nói, hắn vừa xoay người định túm lấy Bạch Khiêm Khiêm đang trốn sau lưng Phương Vũ Hân.
Phương Vũ Hân nhanh tay nắm lấy cổ tay hắn. Sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi, hung dữ trừng mắt nhìn cô, hạ giọng cảnh cáo: "Con mụ kia! Muốn sống thì đừng xen vào chuyện người khác! Tin tao bắt luôn cả mày không?"
Ánh mắt Phương Vũ Hân trở nên lạnh lùng, cô nắm cổ tay hắn vặn mạnh một cái, đồng thời xoay người, khuỷu tay trái dùng lực đập vào ngực hắn. Nhân lúc hắn đau đớn khom người, cô thực hiện một cú vật vai gọn gàng, ném hắn văng ra xa.
Người phụ nữ thấy tình hình không ổn, không thèm che giấu nữa, xoay người lao đến chỗ Bạch Khiêm Khiêm. Kết quả là Bạch Khiêm Khiêm nhanh trí nhảy lên xe của Phương Vũ Hân và khóa cửa lại. Người phụ nục đưa tay vào cửa kính định túm cậu ra, nhưng Bạch Khiêm Khiêm lại nhanh chóng nâng cửa kính lên. Phương Vũ Hân để một chai xịt hơi cay tự chế cạnh ghế, đựng trong chai nước hoa hồng không trong suốt, bên trong là nước ớt.
Bạch Khiêm Khiêm nhìn thấy, cầm lên xịt thẳng vào mặt người phụ nữ. Người phụ nữ tưởng là nước hoa hồng nên không để ý, bị xịt trúng, nước ớt vào mắt, cay xè đau đớn, cô ta đau đớn hét lên thảm thiết.
Lúc này Phương Vũ Hân đã ném người đàn ông ra ngoài, quay lại thấy cô ta đang bám vào cửa kính xe, liền túm lấy từ phía sau ném luôn ra ngoài, trúng ngay người đàn ông vừa mới chống tay đứng dậy.
Bạch Khiêm Khiêm nghĩ đến bộ dạng của người phụ nữ, cảm thấy mình đã làm điều xấu. Thấy Phương Vũ Hân đến, cậu vội vàng ném chai xịt hơi cay về chỗ cũ trong hộp bên ghế, rồi tự mở cửa xuống xe.
Phương Vũ Hân nhìn cậu một cái nhưng không nói gì. Cô quay lại xe lấy điện thoại, định báo cảnh sát. Kết quả là cặp đôi kia thấy cô cầm điện thoại, không màng đến đau đớn, nhanh chóng bỏ chạy. Phương Vũ Hân vừa gọi được cuộc gọi, Bạch Khiêm Khiêm đột nhiên ôm chặt lấy chân cô, ngẩng khuôn mặt đáng thương nói: "Mẹ ơi, mẹ đừng đưa con đi có được không? Con sẽ rất ngoan."
Phương Vũ Hân nhíu mày, đành phải tắt máy trước. Con đường này tuy ít xe, nhưng chỗ cô đỗ xe là giữa đường, không phải chỗ thích hợp để nói chuyện. Cô đành bảo Bạch Khiêm Khiêm lên xe trước, rồi lái xe đến ngã tư, dừng lại nói với cậu: "Chị không phải mẹ cháu, cháu nhận nhầm người rồi. Còn nữa, bố cháu đâu? Cháu có số điện thoại nhà không? Chị gọi về nhà cho cháu."
Thực ra cô khá thích đứa trẻ này, nếu không thì đã không ra tay giúp đỡ giữa đường. Nhưng thích thì thích, không thể cứ thế mang người về nhà được, vẫn nên liên lạc với người nhà của cậu bé thì hơn.
Bạch Khiêm Khiêm tất nhiên nhớ số điện thoại của Bạch Dạ và nhà mình, nhưng bây giờ cậu không muốn nói. Cậu biết nếu nói ra, Phương Vũ Hân chắc chắn sẽ đưa cậu về, cậu không muốn rời xa Phương Vũ Hân, cậu cảm thấy Phương Vũ Hân chính là mẹ cậu, rõ ràng hai người giống nhau như vậy.
Thực ra mắt và miệng của hai người rất giống nhau, đều là mắt phượng, đuôi mắt hếch lên, nhưng không phải mắt dài hẹp, mắt họ đều khá to, nhưng không quá lồi. Bạch Khiêm Khiêm còn nhỏ, lòng đen mắt lại to, nên trông mắt cậu tròn xoe, rất đáng yêu. Môi họ đầy đặn, nhưng không quá dày, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng độ cong không lớn, không tạo cảm giác đang cười rõ rệt.
Bạch Khiêm Khiêm vân vê ngón tay, cố chấp nói: "Chị chính là mẹ cháu!" Nói xong liền cúi gằm mặt xuống, cậu không dám nhìn sắc mặt Phương Vũ Hân, sợ cô không thích mình. Trước đây cậu từng nghe người ta nói, mẹ cậu không thích cậu nên mới mãi không đến thăm, nhưng rõ ràng cậu luôn rất ngoan mà.
Phương Vũ Hân rất bất lực, chỉ cần cô cầm điện thoại lên, Bạch Khiêm Khiêm lại nhìn cô với ánh mắt đáng thương, cô không thể nào nhẫn tâm báo cảnh sát. Điều khiến cô bất lực hơn là, đứa trẻ này dường như đã nhất quyết coi cô là mẹ nó.
Sau một hồi phân vân, Phương Vũ Hân quyết định nhờ Lệ Thanh Vân giúp, làm một xét nghiệm ADN. Đứa trẻ này trông rất thông minh, có kết quả rồi, chắc nó sẽ không tiếp tục quấy rầy nữa chứ? Cô liền gọi điện cho Lệ Thanh Vân, hẹn xong thì đưa Bạch Khiêm Khiêm đến đó, còn lời hẹn của Khâu Dịch Minh thì cô quên béng mất.
Đợi khi cô đưa Bạch Khiêm Khiêm đến viện nghiên cứu nơi Lệ Thanh Vân làm việc, đã hơn 12 giờ, quay lại chắc chắn không kịp. Phương Vũ Hân đưa mẫu cho Lệ Thanh Vân, rồi gọi điện cho Khâu Dịch Minh, nói là có việc gấp, hủy buổi hẹn. May là Khâu Dịch Minh nói anh ta cũng có việc gấp, không trách móc gì Phương Vũ Hân, ngược lại còn nói hôm khác hẹn tiếp.
Phương Vũ Hân không quan tâm 'việc gấp' của Khâu Dịch Minh là lý do thoái thác hay là thật, lúc này toàn bộ tâm trí cô đều bị Bạch Khiêm Khiêm thu hút. Bạch Khiêm Khiêm rất thông minh, khi Phương Vũ Hân lấy mẫu, cậu đã biết cô định làm gì. Ban đầu cậu tưởng Phương Vũ Hân là mẹ mình, nhưng thấy cô hoàn toàn không quen biết mình, còn đưa mình đi xét nghiệm, cậu nhận ra mình đã đoán sai.
Dù sao cũng là trẻ con, Bạch Khiêm Khiêm không chịu nổi cú sốc này, khuôn mặt bụ bẫm đầy vẻ bơ vơ và tuyệt vọng, bộ dạng đáng thương khiến Phương Vũ Hân nhìn mà xót xa.
Kết quả có rất nhanh. Phương Vũ Hân thấy Lệ Thanh Vân cầm tờ giấy bước ra, vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe cô ấy nói: "Nói đi, cậu có thằng con trai lớn từ khi nào mà tớ không biết vậy?"
Phương Vũ Hân như bị sét đánh ngang tai. Cô... cô có con trai ư? Cô chưa từng sinh con bao giờ, Lệ Thanh Vân đùa gì thế!
