Chương 17: Luyện Khí Sơ Kỳ
Chớp mắt đã 20 ngày trôi qua, cách ngày tận thế chỉ còn 5 ngày. Trong 20 ngày này, Phương Vũ Hân rất ít khi ra ngoài, mấy lần ra ngoài đều là vì hàng về đến kho, cô tự mình đi kiểm tra hàng, bí mật thu toàn bộ hàng vào kho, đồng thời chuyển nốt số tiền còn lại cho nhà cung cấp.
Thời gian còn lại, cô vẫn ở nhà. Bất quá từ khi người nhà họ Phương biết cô cần thời gian và không gian để tu luyện, họ đã sắp xếp lại phòng cho Bạch Khiêm Khiêm, không cho cậu bé ngủ cùng Phương Vũ Hân nữa. Bạch Khiêm Khiêm rất không hài lòng về chuyện này, nhưng cậu bé sợ nhất là Phương Vũ Hân không thèm để ý đến mình, thậm chí đuổi mình đi. Vì vậy khi phát hiện ra chỉ là ban đêm không được ngủ cùng mẹ, ban ngày vẫn có thể ở bên mẹ, Bạch Khiêm Khiêm liền ngoan ngoãn.
Biệt thự nhà họ Phương có một phòng tập gym, phòng khá rộng, dụng cụ tập thể hình khá đầy đủ, bên cạnh còn có bể bơi. Trước đây thỉnh thoảng người nhà họ Phương lại đến đây tập thể hình, rèn luyện thân thể. Từ khi biết tin tận thế, người nhà họ Phương đã biến phòng tập gym này thành phòng luyện công, ngày nào cũng tập luyện thân thể.
Sau khi Phương Cẩn Đường và Phương Vũ Dương ra ngoài mỗi ngày, Khúc Thiên Hà và Phương Vũ Hân đều ở đây rèn luyện thân thể. Bạch Khiêm Khiêm vì muốn ở bên cạnh Phương Vũ Hân nên cũng đi theo. Tuy trông cậu bé trắng trẻo mũm mĩm, nhưng bắp thịt rắn chắc, dùng dụng cụ tập thể hình cũng rất thuần thục, có thể thấy bình thường cậu bé thường xuyên vận động.
Bất quá cường độ tập luyện của cậu bé không quá lớn, trên người cũng không có cơ bắp cuồn cuộn, nhưng thân thể rõ ràng tốt hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác, sức lực cũng lớn hơn.
Vệ sĩ nhà họ Phương thuê đều là lính đặc chủng xuất ngũ, thân thủ rất tốt. Khúc Thiên Hà đã chọn ba người trong số họ làm huấn luyện viên, phụ trách dạy kỹ năng chiến đấu. Bản thân Khúc Thiên Hà thân thủ vốn không tệ, Phương Vũ Hân và Phương Vũ Dương từ nhỏ đã theo danh sư học Taekwondo, tuy không tính là cao thủ lợi hại, nhưng đối phó với bọn lưu manh bình thường thì vẫn thừa sức.
Giờ đây được huấn luyện tăng cường, thân thủ của Khúc Thiên Hà và Phương Vũ Hân càng tiến bộ vượt bậc, đặc biệt là Phương Vũ Hân. Giấc mơ đó đã ảnh hưởng đến cô rất nhiều, một trong số đó là ý thức chiến đấu. Ý thức chiến đấu của cô rất tốt, ra đòn nhanh, mạnh, chuẩn, chỉ là thân thể cường độ chưa đủ, thiếu hậu lực, có những chiêu thức quá ác liệt thậm chí còn kéo căng cơ.
Mỗi lần tập luyện mệt mỏi, Phương Vũ Hân sẽ ngồi xuống tĩnh tọa, thoạt nhìn giống như đang ngồi yên, kỳ thực là đang hấp thu linh khí. “Thanh Mộc Quyết” là môn công pháp tu tiên lợi hại, thân thể Phương Vũ Hân lại bị cải tạo thành “Thuần Mộc Linh Thể”. Giai đoạn đầu “Dẫn Khí Nhập Thể”, cô đã thành công ngay trong đêm Phương Vũ Dương trở về, chính thức bước vào Luyện Khí sơ kỳ.
Phương Vũ Hân cảm thấy thời gian gấp gáp, ban đêm dùng để tu luyện, ban ngày dùng để rèn luyện thân thủ. Mỗi lần cô luyện đến cực hạn rồi dừng lại hấp thu linh khí, hiệu quả đều đặc biệt tốt. Các huyệt đạo trên người gần như mở ra hoàn toàn, linh khí hấp thu so với bình thường nhiều hơn rất nhiều.
Bất quá những người khác không tiếp xúc với tu tiên, căn bản không thể cảm ứng được linh khí, tự nhiên cũng không biết Phương Vũ Hân đang tu luyện. Ngược lại Bạch Khiêm Khiêm, không biết là do quan hệ huyết thống hay nguyên nhân khác, mỗi lần Phương Vũ Hân ngồi xuống tu luyện, cậu bé đều cố tình dừng lại, chạy đến bên cạnh Phương Vũ Hân, bắt chước dáng vẻ của cô ngồi xếp bằng tĩnh tọa.
Mỗi lần như vậy, sẽ có một lượng linh khí màu xanh lục mà người thường không thể nhìn thấy và cảm ứng được bị Bạch Khiêm Khiêm hấp thu một phần. Tuy số lượng rất ít, nhưng lại đang chậm rãi cải tạo thân thể cậu bé, loại bỏ những tổn thương ngầm do luyện tập tạo ra.
Người đàn ông cao lớn thần bí kia không xuất hiện nữa, Phương Vũ Hân cũng thuận lý thành chương quên hắn đi, thậm chí còn định cứ thế nuôi Bạch Khiêm Khiêm ở bên cạnh.
Việc thu thập vật tư đều do Phương Vũ Dương và Phương Cẩn Đường phụ trách. Hai người ra tay, không thể giống như Phương Vũ Hân chỉ làm chút chuyện nhỏ nhặt được. Bọn họ không chỉ thu mua không ít vật tư sinh hoạt, mà ngay cả máy phát điện và xăng dầu cũng thu thập được không ít, thậm chí còn đặc biệt thuê người đáng tin cậy để cải tạo xe.
Bọn họ tuy làm rất cẩn thận, nhưng vẫn khiến những kẻ có tâm chú ý. Cho nên hôm nay, Phương Vũ Hân vừa tu luyện xong đang nghỉ ngơi, thì điện thoại reo lên. Cô cầm lên xem, là Khâu Dịch Minh gọi tới. Phương Vũ Hân nhớ đến lời nhắc nhở của người đàn ông thần bí kia, trong lòng vô thức cảnh giác hơn mấy phần.
Cô ra khỏi phòng luyện công mới nghe máy. Giọng Khâu Dịch Minh vẫn nhiệt tình như trước, nói là đã lâu không gặp, muốn mời cô đi ăn. Phương Vũ Hân vốn định từ chối, nhưng do dự một chút rồi vẫn đồng ý. Địa điểm vẫn là chỗ cũ, một quán ăn tư nhân, đồ ăn rất ngon, nổi tiếng khắp thành phố Thương, muốn đặt được chỗ thì không có quan hệ căn bản không được.
Khâu Dịch Minh hẹn thời gian là tối nay. Phương Vũ Hân thấy thời gian cũng không còn sớm, sau khi cúp máy liền về phòng thay quần áo. Kết quả vừa ra ngoài, cô đã nhìn thấy Bạch Khiêm Khiêm đứng ở cửa. Phương Vũ Hân rất kinh ngạc: “Khiêm Khiêm, con đứng ở đây làm gì?”
Bạch Khiêm Khiêm rất thông minh và nhạy cảm, thấy Phương Vũ Hân thay một bộ quần áo đẹp, liền hỏi: “Mẹ ơi, mẹ muốn ra ngoài à? Có thể dẫn Khiêm Khiêm đi cùng không?”
Phương Vũ Hân lập tức nghĩ đến lời cha của Bạch Khiêm Khiêm từng nói, bảo cô phải bảo vệ Bạch Khiêm Khiêm, cẩn thận nhà họ Khâu. Đã như vậy, cô tự nhiên không thể dẫn Bạch Khiêm Khiêm đi cùng. Cô liền lắc đầu: “Mẹ ra ngoài có việc, con ở nhà, phải ngoan nhé!”
Bạch Khiêm Khiêm rất không vui, nhưng không dám nổi giận trước mặt Phương Vũ Hân, cậu sợ Phương Vũ Hân không thích mình. Đợi Phương Vũ Hân đi rồi, cậu mới về phòng, lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Bạch Dạ: “Mẹ đi gặp chú khó ưa rồi, mẹ sắp bị người ta lừa đi mất, bố đang ở đâu? Bố không về nhanh là mẹ gả cho người khác đấy!”
Bạch Dạ lúc này đang trốn trong một tòa nhà dân cư bình thường ở thành phố Thương, nhìn thấy tin nhắn này mặt liền đen lại, thằng nhóc ngốc này!
Hầu Tam thấy vậy không nhịn được hỏi: “Đại ca, sao thế? Là Khiêm Khiêm à? Thằng bé không sao chứ?”
“Không sao!” Bạch Dạ mặt đen xóa vội tin nhắn, rồi mới hỏi Hầu Tam, “Tìm được Thẩm Hy chưa?”
Hầu Tam vội vàng cúi đầu gõ máy tính: “Tôi tìm ngay đây!” Hắn lén nhìn Bạch Dạ một cái, trong lòng ngứa ngáy đoán già đoán non không biết Bạch Khiêm Khiêm đã nhắn gì cho Bạch Dạ mà khiến hắn tức giận đến vậy.
…
Khi Phương Vũ Hân đến nơi thì Khâu Dịch Minh đã đến trước, hơn nữa còn chọn vị trí rất đẹp, là chỗ cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài có thể thấy cảnh phố xá nhộn nhịp nhất thành phố Thương. Tuy mới chập tối nhưng đèn đường đã sáng lên, rực rỡ muôn màu, rất đẹp mắt.
Phương Vũ Hân không trang điểm gì đặc biệt, thậm chí không bôi chút son phấn nào đã ra ngoài. Bất quá nền tảng của cô vốn đã tốt, sau khi tu tiên làn da càng trở nên trắng nõn mịn màng, đôi mắt trong sáng, đôi môi hồng nhuận, dù không trang điểm cũng có hiệu quả như người khác trang điểm cộng thêm chỉnh sửa ảnh. Khâu Dịch Minh đã một thời gian không gặp cô, vừa nhìn thấy đôi mắt liền sáng lên, nụ cười trên mặt cũng dịu dàng hơn mấy phần, vẻ mặt say đắm.
Phương Vũ Hân vừa đến gần, hắn liền tự mình đứng dậy, kéo ghế cho cô ngồi, thái độ còn nhiệt tình hơn trước. Phương Vũ Hân mỉm cười nhận hết, khách sáo nói: “Để anh đợi lâu rồi.”
Khâu Dịch Minh cười đặc biệt dịu dàng, giọng nói trầm thấp: “Không sao, chỉ cần là em, anh đợi bao lâu cũng đáng.”
Sự dịu dàng và thâm tình trong mắt hắn không hề giả tạo, nhưng Phương Vũ Hân nhìn vào, lại không còn cảm giác rung động như trước nữa.
