Chương 36: Quan tài quỷ dị! Phạm đạo hữu, xin khoan hạ kiếm, giữ lại quan tài!
“Chưởng... chưởng quầy! Có quỷ! Có quỷ!” Trong đại sảnh tầng một khách điếm, một tiểu nhị mặt đầy hoảng sợ, giọng run rẩy kêu lên: “Chưởng quầy, chúng ta... chúng ta làm sao bây giờ?”
“Mẹ kiếp, ta biết thế nào được!”
Chưởng quầy vốn định đóng cửa nghỉ, ai ngờ gặp phải chuyện như thế này, khiến gã tê dại cả da đầu!
Chân hai người run rẩy dữ dội, mềm nhũn như sợi mì.
Không phải họ không muốn chạy, mà là chân nhấc không nổi, chạy không được!
Họ kinh hãi nhìn chằm chằm về phía cửa chính khách điếm.
Chỉ thấy một cỗ quan tài quỷ dị dán đầy bùa chú, không biết tự khi nào đã nằm chắn ngay trước cửa lớn.
Bùa trên quan tài rách nát vô cùng, như thể bị một lực lượng thần bí nào đó xé toạc, lại như bị ai đó dùng tay không xé vụn.
Nhiệt độ trong cả khách điếm...
dường như đều giảm xuống.
Dù chưởng quầy và tiểu nhị trong khách điếm không tận mắt thấy quỷ hiện hình, nhưng trong cái thế giới thần quái này, gặp phải chuyện quỷ dị như vậy... trăm phần trăm là ban đêm đụng quỷ rồi!
Dù sao, kẻ nào lại dám nửa đêm vác một cỗ quan tài ra đây đùa cợt? Không sợ bị quỷ ám sao?
Bỗng nhiên.
Cỗ quan tài kia run lên một cái, thế mà lại di chuyển vào trong khách điếm mấy tấc!
Nó!
Vậy mà lại động đậy!!!
Chưởng quầy sợ đến mức hít một hơi lạnh.
Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, hai mắt trợn ngược.
Vô lực ngã xuống.
Tiểu nhị đứng bên cạnh nhìn mà ngây người.
Chưởng quầy ngất rồi, chẳng phải chỉ còn một mình hắn đối mặt với quỷ sao?
Nỗi sợ hãi đã tràn ngập tâm trí hắn.
Mà nhiệt độ trong khách điếm vẫn tiếp tục giảm.
Từng ngọn nến chập chờn không ngừng, từng cơn gió âm thổi qua đại sảnh.
Thổi bàn ghế khẽ rung lên!
“Quỷ ông ơi! Quỷ bà ơi! Con... con Hồng Cẩu Đản chưa... chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý! Chuyện khiến con thấy áy náy nhất đời này, chính là... chính là mấy hôm trước con giấu chưởng quầy, nhận một mảnh vụn bạc thưởng của một vị khách sang.”
Tiểu nhị đã sợ đến mức bò không dậy nổi.
Đũng quần hắn ướt đẫm, nhưng hắn hoàn toàn không có cảm giác.
Hắn sợ đến nỗi mất kiểm soát tiểu tiện mà cũng không nhận ra!
Thế nhưng...
Hắn có cầu trời khấn Phật cũng vô dụng.
Cỗ quan tài không những không dừng lại, ngược lại còn tiếp tục di chuyển về phía trong khách điếm một đoạn nữa!
Lần này là mấy bước liền!
Tiểu nhị tê dại cả người!
Khoảng cách này đã đủ để hắn cảm nhận được hơi lạnh buốt tỏa ra từ quan tài, hắn cảm giác như có một tảng hàn băng vạn năm đang ép sát lại gần.
Khi quan tài càng lúc càng gần, tiểu nhị đã dâng lên sự tuyệt vọng.
Hắn mặt mày ủ rũ, ra sức véo cái đùi không nghe lời của mình.
Nhưng vẫn chẳng ích gì.
Hai chân không nghe sai khiến!
Một giây sau.
Tiểu nhị bỗng cảm thấy cổ áo sau lưng như bị quái vật nào đó nhấc lên.
Hắn trơ mắt nhìn đôi chân không nghe lời của mình từ từ rời khỏi mặt đất hơn nửa mét!
“Tránh ra.”
Hai chữ vang lên đột ngột sau lưng hắn.
Tiểu nhị còn chưa kịp quay đầu, đã thấy thân thể mình bị người ta ném về phía sau.
Ngã xuống đất không nặng không nhẹ, hắn vội ngẩng đầu nhìn.
Tức thì!
Hắn nhìn thấy một bóng lưng vạm vỡ!
Uy nghi như núi!
Đây là?
Tiểu nhị nhớ lại.
Người đàn ông trước mắt này, hình như là một kỳ nhân đến khách điếm từ chiều nay, xin ở lại một đêm.
Sở dĩ gọi là kỳ nhân, là vì tiểu nhị từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy ai cao lớn như vậy!
Lần đầu nhìn thấy...
hắn vô cùng chấn động!
Còn bây giờ...
vẫn còn chấn động!
...
Phạm Võ không để ý tiểu nhị trong đầu nghĩ gì.
Hắn cúi đầu liếc nhìn chưởng quầy đang ngất dưới đất, tay cầm Đoạn Ma Hùng Kiếm chưa rút khỏi vỏ, khẽ khều xuống.
Chưởng quầy như một món đồ bỏ đi, bị Phạm Võ tiện tay hất sang một bên.
Sau đó, ánh mắt hắn nhìn về phía cỗ quan tài đỏ như máu trước mặt.
Quan tài là một khối hình hộp chữ nhật, nhìn không hề nhỏ.
Những lá bùa dán trên đó phần lớn đã hỏng, nhìn có vẻ mới bị hỏng trong thời gian gần đây.
Hình như còn có những sợi dây mực trói quan tài lại.
Nhưng những sợi dây mực đó cũng đứt mất quá nửa.
Bùa chú.
Dây mực.
Quan tài.
Ba thứ này kết hợp với nhau, chỉ cần là người có chút tưởng tượng và liên tưởng, đều có thể đoán được bên trong cỗ quan tài này... tuyệt đối có quỷ vật tồn tại!
Quan tài vẫn không ngừng tiến tới, đáy ma sát với sàn nhà phát ra từng tràng âm thanh chói tai.
“Tráng... tráng sĩ, đó là quỷ...” Tiểu nhị rất cảm kích vì Phạm Võ “cứu” mình, hắn cảm thấy không thể trái lương tâm.
Thế là hắn lấy hết can đảm, giọng run rẩy nhắc nhở.
Phạm Võ dường như không nghe thấy.
Hắn nhìn cỗ quan tài càng ngày càng gần, không lùi bước, cũng không né tránh.
Mà nhấc chân đưa ra trước chặn lại!
Trong ánh mắt kinh ngạc của tiểu nhị, Phạm Võ trực tiếp giẫm một chân lên quan tài!
“Rít!” Tiểu nhị hít một hơi khí lạnh: “Khách... khách nhân cẩn thận. Đây... đây là...”
Nói đến đó.
Lời liền im bặt.
Vì hắn tận mắt nhìn thấy Phạm Võ chỉ hơi dùng lực với cái chân đang đè lên quan tài, cỗ quan tài bằng gỗ đặc trông nặng trĩu vậy mà bị một cước đá văng sang ngang!
Quan tài ma sát với mặt đất phát ra tiếng chói tai, bị ép thẳng ra ngoài khách điếm.
Tiểu nhị lại ngây người!
Như vậy cũng quá hung mãnh rồi chứ?
Chẳng lẽ vị khách này không hề sợ quỷ thần?
Lại dám đá văng quan tài!
Mà...
Đây là sức lực gì vậy?
Cỗ quan tài nhìn thế nào cũng phải ba bốn trăm cân chứ?
Vậy mà đá xa được đến thế? Mà dường như chưa hề dùng chút sức lực nào?
Ơ...
Hả?
Khoan đã!
Tiểu nhị vừa mới hoàn hồn được một chút, lúc này mới để ý y phục của Phạm Võ khác thường.
Hắn nhận ra kiểu y phục này, chẳng phải là y phục của đạo sĩ sao?
Tiểu nhị trợn to mắt, đột nhiên phản ứng lại
— Chẳng lẽ đây là một vị đạo trưởng?!
Chẳng trách hắn không sợ quỷ quái, thậm chí dám một cước đá bay quan tài.
Hóa ra là người tu đạo!!
“Đạo... đạo trưởng! Nó... nó lại đến rồi!!” Tiểu nhị còn chưa kịp thở phào, đã bỗng nhìn thấy cỗ quan tài bị Phạm Võ đá ra ngoài khách điếm, thế mà lại thẳng tắp xông vào trong khách điếm.
Hơn nữa lần này còn nhanh hơn!
Vừa nãy nếu như là tốc độ của con rùa, thì bây giờ chính là một con trâu điên!
Nhìn cỗ quan tài hoành hành xông tới.
Sắc mặt Phạm Võ vẫn bình tĩnh như trước, không lộ vẻ gấp gáp.
Hắn đặt một tay lên chuôi kiếm.
Đoạn Ma Hùng Kiếm từ từ được rút ra, hai bên lưỡi kiếm sắc bén, dưới ánh nến chập chờn, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Khí thế cả người hắn cũng thay đổi!
Sát ý lan tràn!
Khí thế hùng hồn như dã thú trên người hắn, trực tiếp xua tan âm khí tràn ra từ quan tài.
Ngay cả tiểu nhị phía sau Phạm Võ cũng có thể cảm nhận rõ ràng một cảm giác nghẹt thở ập đến.
Lúc này, chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Cỗ quan tài đang lao thẳng tới, như cảm nhận được điều gì đó, ngay khi sắp xông vào phạm vi năm bước của Phạm Võ...
vậy mà phanh gấp.
Dừng lại!
“Phạm đạo hữu! Xin hãy đợi một chút!!”
Đúng lúc này, một tiếng hét đầy lo lắng từ xa vọng lại gần.
“Xin khoan hạ kiếm, giữ lại quan tài!!”
...
...
