Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Phế Thổ: Mang Dị Năng Mộc Hệ Tu Luyện, Ta Chinh Phục Cả Tinh Hải > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Khảo hạch nhập học (2)

 

Vừa đi được vài bước, Sái Điềm Điềm liền dừng lại, vạt đám lá rụng ra, nhặt quả trên mặt đất lên xem kỹ, càng nhìn càng thấy giống hạt trà, chỉ là to hơn vài lần.

 

Ngẩng đầu nhìn khu rừng này, dường như cây cối thấp hơn những nơi khác một chút.

 

Quay sang Lộc Ục Ục: “Tôi thấy cái này giống hạt trà, định trèo lên ngọn cây xem thử, nếu là cây trà thì tôi sẽ hái một ít búp non, cậu có muốn không?”

 

“Tôi đi cùng cậu, tôi cũng muốn hái một ít.” Lộc Ục Ục nói.

 

Sái Điềm Điềm xua tay: “Không cần cậu động tay, tôi dùng dị năng hái, ý tôi là nếu cậu muốn thì tôi hái thêm một chút.”

 

“Vậy tôi lấy một ít, cảm ơn cậu, Sái Điềm Điềm.”

 

Cô lắc đầu ra hiệu không cần cảm ơn: “Vậy cậu cứ đợi tôi ở dưới nhé.”

 

Đôi cánh dị năng mở ra, luồn lách giữa các kẽ cành, khi bay lên ngọn cây cao mấy chục mét, quả nhiên là cây trà, lá nhọn và dài, chắc là trà xanh vùng núi cao mây phủ.

 

Cô không chần chừ, dị năng hóa thành tơ, thăm dò, cảm nhận được chỗ nào ít bị phản kháng liền lập tức phối hợp hai sợi tơ, một sợi quấn lại, một sợi đầu nhọn biến thành lưỡi liềm cắt xuống.

 

Lấy ra hai cái sọt, cắt đứt, cuộn lại rồi bỏ vào sọt, nhất thời những búp trà bay lả tả như những chú linh tinh màu xanh, phủ kín trời.

 

Đôi cánh sau lưng Sái Điềm Điềm khẽ vỗ, giữa màn trà bay đầy trời, trông cô như vua tinh linh được vô số tinh linh vây quanh.

 

Các giáo viên trong phòng giám sát và vị thiếu tá kia nhìn đến trợn mắt há mồm, viện trưởng Trương hài lòng nói: “Học sinh này khống chế dị năng đến mức tinh vi, tinh thần lực không yếu, rất thích hợp để luyện dược.” Trong lòng lại thầm thêm một câu: ‘Hơn nữa dị năng hệ mộc này còn không chỉ có một hướng biến dị.’

 

Hái hai cây trà mới đầy hai sọt. Khi đi xuống, cô thấy trên cành trà khô có rất nhiều nấm trà, Sái Điềm Điềm vui vẻ, đây là niềm vui bất ngờ.

 

Khu này có khá nhiều cây trà, Sái Điềm Điềm lại hái thêm hai sọt nấm trà mới dừng tay, nếu không phải sợ Lộc Ục Ục sốt ruột chờ đợi, cô nhất định sẽ hái hết chỗ nấm trà này.

 

Xuống đến dưới gốc cây, Sái Điềm Điềm lấy trà và nấm trà ra, vui vẻ chia sẻ với bạn đồng hành: “Tôi hái được hai sọt trà, còn hai sọt nấm trà, chúng ta chia đôi. Mà này, nhà cậu có biết sao trà không? Nếu không biết, đợi tôi sao xong rồi đưa cho cậu.”

 

Lộc Ục Ục có chút ngại ngùng: “Cậu không cần chia cho tôi một nửa đâu, tôi chẳng giúp được gì, mỗi thứ cho tôi một hai cân là được rồi. Còn nhà tôi không ai biết sao trà, lại phải phiền cậu.”

 

Sái Điềm Điềm xua tay: “Đã là tổ đội thì tất cả mọi thứ có được đương nhiên phải chia đều.”

 

Thấy cô nói chắc nịch, Lộc Ục Ục đành đồng ý, thầm nghĩ sau này có cơ hội sẽ báo đáp cô.

 

Sái Điềm Điềm tìm hơn mười cây trà con dưới gốc cây, thu vào không gian rồi mới tiếp tục đi.

 

Vượt qua đồi trà, đi thêm một đoạn, liền nghe thấy tiếng nước chảy. Sái Điềm Điềm vui mừng: “Núi sâu thế này có dòng suối lớn như vậy, rất thích hợp cho dược thực ưa bóng râm ưa ẩm ướt sinh trưởng, chúng ta đến đó, men theo dòng suối đi, nhất định sẽ có thu hoạch.”

 

Lộc Ục Ục gật đầu, bám sát sau lưng cô, nghĩ đến việc Sái Điềm Điềm không nhìn thấy mình gật đầu, lại khẽ nói một tiếng “Vâng”.

 

Dòng nước không lớn, hai bên bờ cỏ mọc um tùm, không khí đều là hơi nước.

 

Cô bàn với Lộc Ục Ục: “Chúng ta men theo bờ trái dòng suối đi lên trước, lúc về men theo bờ phải, hay là mỗi người đi một bên?”

 

Lộc Ục Ục nghĩ một lát: “Chúng ta mỗi người một bên, gặp ít dược liệu thì tự mình hái, gặp nhiều thì cùng nhau hái, cuối cùng chia đôi điểm tích lũy, thế nào?”

 

“Được.” Sái Điềm Điềm thấy vậy cũng tốt.

 

Hai bên bờ suối có rất nhiều thạch xương bồ, mỗi cây chỉ có 2 điểm tích lũy.

 

Sái Điềm Điềm: “Lộc Ục Ục, thạch xương bồ nhiều lắm, tôi đào luôn phần của cậu, khỏi để cậu phải mang vác.”

 

“Được.”

 

Hai người cách nhau không xa, nói to một chút là nghe thấy, Sái Điềm Điềm đào đủ thạch xương bồ, lại tìm thấy ngư tinh thảo, đào luôn phần của cả hai.

 

Ngẩng đầu thấy Lộc Ục Ục đã cách khá xa, cô bèn trèo lên trước.

 

Lại tìm thêm hơn một tiếng, chỉ tìm được vài loại dược thực phổ thông, mỗi cây một hai điểm tích lũy.

 

Đang định tiếp tục trèo lên thì bên phía Lộc Ục Ục truyền đến tiếng đánh nhau, Sái Điềm Điềm lập tức triển khai Đôi cánh dị năng, bay vụt qua.

 

Trong vài hơi thở đã đến nơi Lộc Ục Ục giao chiến với dị thú, chỉ thấy một con mãng xà đầu gấm đen giai đoạn hai trung kỳ đang ngẩng cao đầu, há miệng định phun độc dịch.

 

Con mãng xà dài hơn hai mươi mét, toàn thân vảy đen bóng loáng, chỉ có một mảnh vảy hình thoi trên đỉnh đầu là có bảy màu, cũng là nguồn gốc cái tên mãng xà đầu gấm đen.

 

Lộc Ục Ục tả xung hữu đột, dựng lên một bức màn nước trước mặt, tay vung lên, vô số mũi tên nước bắn ra, chuyên nhắm vào mắt và chỗ yếu của mãng xà.

 

Mãng xà để tránh đòn tấn công, không thể không ngừng phun độc.

 

Thân thể đột nhiên lao tới, đuổi theo sau lưng Lộc Ục Ục. Tốc độ vô cùng nhanh, cuốn theo cát sỏi văng tung tóe, bụi mù mịt, trên mặt đất kéo ra một rãnh sâu.

 

Thấy cô ấy vẫn tự đối phó được, Sái Điềm Điềm cũng không vội giúp, chỉ ở bên cạnh yểm trợ, đồng thời chú ý an toàn xung quanh.

 

Mãng xà vừa đuổi vừa phun ra hai luồng độc dịch màu xanh lá về phía Lộc Ục Ục, Sái Điềm Điềm vừa định nhắc nhở thì thấy Lộc Ục Ục dội một cột nước lớn hơn vào đầu mãng xà.

 

Nước trộn lẫn độc dịch rơi xuống đất, mặt đất và cỏ cây bị ăn mòn thành một mảng đen kịt, “xèo xèo” bốc khói đen.

 

Ngay cả vảy của mãng xà cũng bị ăn mòn thành những lỗ nhỏ lốm đốm, đặc biệt là màn nước của Lộc Ục Ục, được gia cố thêm từng lớp từng lớp, mới tránh được độc dịch ăn mòn lên người cô.

 

Lần này mãng xà càng thêm phẫn nộ, muốn dùng đuôi quật, nhưng vướng cây cối trong rừng to lớn, quật không đứt, tức đến mức mãng xà điên cuồng lăn lộn.

 

Nửa thân trên dựng cao, đồng tử dọc thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng khát máu, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lộc Ục Ục.

 

Miệng mãng xà há to, một luồng khí hôi thối cùng với độc dịch màu xanh lá phun về phía Lộc Ục Ục.

 

Lại là một cột nước xối thẳng lên trời, tràn vào miệng mãng xà, ngay khi dòng nước chảy đến cổ họng mãng xà, Lộc Ục Ục làm động tác nắm tay hướng lên, dòng nước lập tức biến thành mũi tên nước, từ cổ họng mãng xà xuyên thủng đầu mà ra.

 

Mãng xà bị kích thích bởi cơn đau, lăn lộn lao ra ngoài mấy trăm mét rồi mới ngã xuống, tắt thở.

 

Thấy mãng xà đã chết, Lộc Ục Ục mới quay đầu lại, nhìn thấy Sái Điềm Điềm, vừa rồi ra tay dứt khoát, sát khí bốn phía, giờ phút này hai mắt lại cong thành hình trăng lưỡi liềm.

 

Lộc Ục Ục nói: “Điềm Điềm, phía trước có một mảng xích chi, con mãng xà kia chính là thú canh giữ, chúng ta mau đi hái.”

 

“Được.” Sái Điềm Điềm tiến lên giúp cô ấy thu mãng xà, lại vỗ vai cô ấy, khen ngợi: “Lợi hại thật.”

 

Nhận được lời khẳng định của Sái Điềm Điềm, cô ấy càng vui hơn, mặt đỏ bừng, hai mắt sáng long lanh.

 

Khi Sái Điềm Điềm nhìn thấy một mảng xích chi to bằng chậu rửa mặt, không khỏi nuốt nước bọt, lần này về bán được bao nhiêu điểm tích lũy chứ.

 

Thấy một số bị mãng xà đè hỏng, Lộc Ục Ục tiếc nuối: “Lúc đó nếu dẫn nó về phía sườn núi thì tốt biết mấy.”

 

Sái Điềm Điềm lắc đầu: “Ở đó cây cối thấp bé, nó chỉ cần một cái đuôi là có thể phá hủy cả một mảng lớn, gặp dị thú thì đương nhiên là địa hình nào có lợi thì dẫn đến đó. Hơn nữa, xích chi dù có vỡ thành mảnh nhỏ thì vẫn có thể dùng để luyện dược, cậu đừng có dại.”

 

Lộc Ục Ục gật đầu.

 

Sái Điềm Điềm: “Thôi, chúng ta mau hái đi, hái xong tìm chỗ nghỉ ngơi.”

 

Lộc Ục Ục tìm lại cái giỏ dược liệu đã bỏ trước đó, đưa cho Sái Điềm Điềm: “Điềm Điềm, tôi chỉ tìm được một loại tiết tiết thảo, cậu cất trước đi.”

 

“Được.”

 

Hai người nhanh nhẹn, cũng mất nửa tiếng mới hái hết xích chi đã chín, Sái Điềm Điềm đào mấy cây nhỏ trồng vào không gian.

 

Dựng lều ở một nơi bằng phẳng, hai người thay phiên nhau nghỉ ngơi, sau hai giờ lại tiếp tục men theo hai bờ suối tìm kiếm.

 

Càng đi lên trên, nước suối càng nhỏ, chắc là không còn xa nguồn nữa, hai bên cây cối vẫn cao lớn sum suê.

 

Đi mãi, cả hai đều bị một mảng lớn cây lá to chặn mất đường, những cây lá đối xứng này lẽ ra phải mọc thành từng bụi, nhưng vì sinh trưởng quá tốt nên đã liên kết thành một mảng, không có khe hở.

 

Nhìn những bông hoa hình bầu dục bọc trong vảy, và những chiếc lá dài hình bầu dục, chẳng phải là thảo quả sao! Chỉ là lá to bằng lá chuối, nhất thời không nhận ra.

 

Thảo quả này là thứ tốt, vừa có thể làm dược thực, vừa có thể làm hương liệu, một cây 45 điểm tích lũy.

 

Lộc Ục Ục thấy hai bên đều là bụi thảo quả, liền chạy sang đào cùng Sái Điềm Điềm.

 

Đào đủ tính điểm, Sái Điềm Điềm lại đào thêm mấy bụi, sau này lại có thêm một loại hương liệu.

 

Tiếc là mảng thảo quả lớn ở đây chưa chín, nếu không chỉ riêng thảo quả này thôi cũng là một khoản thu nhập lớn, bất quá đội hậu cần quân đội chắc sẽ phái lính đến hái.

 

Nhìn không thấy điểm cuối, hai người đành men theo dòng suối đi lên, cả hai leo suốt hai tiếng đồng hồ, bụi thảo quả mới dần thưa thớt, hai tiếng đồng hồ này thế mà không tìm được một cây dược thực phổ thông nào.

 

Đợi khi hết bụi thảo quả, trước mặt lại là một vùng trũng rộng khoảng mười mẫu, dòng suối uốn lượn chảy qua.

 

Hai bên suối đều là các loại cỏ nước và cây bụi thấp, hai người nhìn nhau, Sái Điềm Điềm nói: “Chắc là đầm lầy, không biết sâu không, cẩn thận một chút.”

 

Lộc Ục Ục: “Được, tôi lấy một cây gậy thử xem.”

 

Nói rồi chặt một cành cây bụi dài hai mét, cắm xuống, chỗ gần bờ suối đều không sâu, nhưng cũng khó đi.

 

Sái Điềm Điềm thấy trong đầm lầy có một đống đá lớn, vẫy tay gọi Lộc Ục Ục lại.

 

Cô bế bổng Lộc Ục Ục lên, triển khai Đôi cánh dị năng, khẽ vỗ, mang cô ấy bay qua đầm lầy, đáp xuống đống đá.

 

Đặt Lộc Ục Ục xuống, nói với cô ấy: “Cậu cẩn thận một chút, ở đây có thể có rắn độc, côn trùng độc, cỏ độc gì đó.”

 

Lộc Ục Ục gật đầu, mặt đỏ bừng, vẫn chưa tỉnh khỏi cú bế công chúa.

 

Sái Điềm Điềm khẽ vỗ đầu cô ấy: “Tỉnh hồn đi, cậu tự chú ý an toàn ở đây, tôi bay lên đầm lầy xem có dược thực nào dùng được không.”

 

Lộc Ục Ục vẫn còn hơi ngại ngùng, nhưng vẫn trả lời: “Tôi sẽ, cậu cũng cẩn thận.”

 

Khẽ gật đầu, Đôi cánh dị năng mở ra, bay về một phía.

 

Bay một lúc liền thấy một mảng hoa nhỏ màu vàng, bay lại gần nhận kỹ, là lư ly thảo có độc tính mạnh.

 

Trước khi biến dị, loại cỏ độc này nếu trâu bò ăn phải cũng có thể bị độc chết, bây giờ chắc còn lợi hại hơn. Loại này cũng tính điểm, mà còn 40 điểm một cây.

 

Sái Điềm Điềm đào hơn hai mươi cây thì dừng lại, đào thêm mấy cây, để dành sau này nghiên cứu là đủ.

 

Lại tìm thấy trạch lan và sa thảo trong đầm lầy, hai loại này đều 30 điểm một cây.

 

Sái Điềm Điềm đào xong sa thảo vừa định tiếp tục thì thấy cỏ nước xung quanh lay động, là dị thú đầm lầy gì đây?

 

Sái Điềm Điềm lập tức bay lên cao, tầm nhìn rộng mở, liền thấy trong đám cỏ nhô ra từng con bọ cạp đen, vốn chỉ dài một gang tay, giờ dài hơn một thước.

 

Đuôi cong lên, mang theo nọc độc lạnh lẽo. Sái Điềm Điềm dùng dị năng hóa tơ, trói mấy trăm con, giết chết bỏ vào một cái hòm rồi đi.

 

Túi độc của bọ cạp cũng tính là dược liệu, mà 70 điểm một con.

 

Bên này thăm xong, Sái Điềm Điềm lại bay sang phía bên kia. Bên kia ít cây bụi hơn, cỏ nước càng thêm phong phú.

 

Bên này chỉ tìm được trạch tất và xa tiền thảo là hết, Sái Điềm Điềm bay về chỗ Lộc Ục Ục, dẫn cô ấy bay về phía thượng nguồn suối.

 

Đến bên bờ đầm lầy, ở đó có một mảng lớn rau cần nước, Sái Điềm Điềm mới nhớ ra, rau cần nước thường có túy thảo mọc kèm.

 

Mà bản thân rau cần nước cũng là dược thực, dược thực sống dưới nước thường có tác dụng thanh nhiệt lợi tiểu, rau cần nước cũng không ngoại lệ.

 

Nhưng túy thảo mọc kèm lại là loại dược liệu an thần hiếm có, là một trong những vị thuốc chính của thuốc an thần tinh thần khá hiếm.

 

Hai người vừa thử vừa nhổ, chẳng mấy chốc đã nhổ được hai sọt, Sái Điềm Điềm nhìn mớ rau cần nước non mơn mởn cười nói: “Lúc về nộp rễ lên đổi điểm tích lũy, còn thân lá thì mang về nhà ăn.”

 

Lộc Ục Ục thấy chỉ cần là thứ Sái Điềm Điềm muốn ăn thì nhất định ngon, cô ấy hai mắt sáng rực: “Ngon không?” Trong mắt hiện rõ vẻ khao khát.

 

“Khảo hạch kết thúc không phải được nghỉ hai ngày sao? Cậu có muốn đến nhà tôi ăn cơm không, tôi nấu đấy, đến lúc đó giới thiệu cho cậu ba người bạn nhỏ của tôi.”

 

“Có được không? Họ có ghét tôi không?” Rõ ràng lại muốn rụt cổ làm ốc sên rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi