Chương 42: Giết quái! Rút lui! Tiên tri!
“Nhưng đó là gấu mà, Mộc Thanh chỉ có một mình, có thể giết được sao?”
“Tôi thấy hơi khó đấy”
“Lỡ chọc giận nó, cái thân hình nhỏ bé của Mộc Thanh, chịu nổi hai cái tát không?”
Trong bình luận, ai nấy đều phân tích xem làm sao có thể giết được con gấu trước mặt.
Chỉ dựa vào cây nỏ trong tay cô, e rằng rất khó.
Phương Tinh Văn không nhịn được lên tiếng, “Tôi thấy, cô ấy có thể trồng tạm một ít dị thực.”
Mã Bân liếc anh ta một cái, “Rồi sao, người ta sẽ chạy, chứ anh có chạy được đâu.”
Sau khi trồng dị thực, không thể di chuyển được.
Đương nhiên quái sẽ không đứng ngốc ở đó để đánh, chỉ cần bỏ chạy là được.
“Ái chà, tôi không nghĩ tới”, Phương Tinh Văn vỗ đầu một cái.
Trong bình luận, mọi người đua nhau hiến kế.
Nhưng dù nghĩ thế nào, cuối cùng đều ra cách là cứng đối cứng.
“Không phải tôi nói, giá mà Mộc Thanh có súng thì tốt quá”
“Tỉnh đi, cả Tung Của cũng chỉ có lão đại mới có súng thôi, nguyên liệu khó gom lắm”
“Biết đâu, có thể mượn của ảnh ấy?”
“Mơ à, người ta mượn cho cô à?”
Nói qua nói lại, lại sắp cãi nhau đến nơi.
Chủ yếu là, Mộc Thanh nhìn chẳng giống người có võ lực cao gì.
Trong lúc mọi người đang tranh luận, tay Mộc Thanh đột nhiên xuất hiện một thứ.
Nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào con quái.
“Đoàng!”
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Ba phát liên tiếp đều trúng đầu quái.
“Gào——” Con gấu đen phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Nhưng lợi thế lớn nhất của nó là da dày thịt cứng.
Dù trúng liền ba phát, nó vẫn chưa chết hẳn.
Thanh máu của nó, vẫn còn một đoạn ngắn.
Khi nó quay đầu lại, khán giả trong phòng livestream mới nhìn thấy.
Một mắt nó đã bị khoét ra, máu đang chảy.
“May quá, nó đúng là bị thương thật”
“WTF, Mộc Thanh lấy súng ở đâu thế?”
“Chẳng lẽ thực sự mượn từ Tiêu Vệ Minh?”
“Tôi qua bên kia xem rồi, súng của lão đại vẫn còn trên tay ổng”
“Thế thì Mộc Thanh mở rương ra được à?”
“WTF, bái phục, đàn bà này cũng đỏ thật đấy”
“Cô còn quên một điều, cô ấy cũng bắn giỏi nữa”
Người gửi bình luận này, là một cựu binh về hưu.
Anh ta vừa nãy đã để ý, Mộc Thanh bắn rất chuẩn, khoảng cách này không gần.
Nhưng tay cô ấy rất vững, ba phát đều trúng gáy con quái.
Phải biết rằng, tưởng tượng bắn súng với thực tế bắn súng khác nhau.
Xạ thủ thần, rất hiếm rất hiếm.
Đặc biệt là súng ngắn, ở khoảng cách xa như vậy, vẫn đạt độ chuẩn xác như thế.
Mộc Thanh hoặc là thiên phú dị bẩm, hoặc chắc chắn đã từng luyện tập.
Con gấu đen bị trọng thương, không chút do dự, đứng dậy định bỏ chạy ngay!
Mộc Thanh không cho nó thêm cơ hội, lại bắn thêm hai phát.
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Cả hai phát đều trúng chân trái của nó!
Thanh máu của gấu đen trụi lủi, nó chưa kịp kêu thảm đã ngã sầm xuống đất.
Mộc Thanh bồi thêm một phát vào đầu nó.
Lại bồi cho con quái dưới đất thêm một phát.
Xác nhận cả hai con đều chết thật rồi, mới tiến lại gần.
Con gấu đen kích thước lớn, nhưng chỉ là quái tinh anh.
Lợi thế của nó là da dày thịt cứng, nhưng cũng có điểm yếu rõ ràng.
Chính là tốc độ chậm, chỉ số thông minh thấp.
Điều này khác xa với gấu ngoài đời thực.
Còn con quái dưới đất kia, ngoại hình chẳng giống sinh vật trên Lam Tinh chút nào.
Mỏ nó vừa dài vừa nhọn, cổ cũng rất dài.
Thoạt nhìn, hơi giống đà điểu.
Nhưng nó chỉ có ba chân, toàn thân xanh lục, có chút quái dị.
Mộc Thanh đến mò xác, không chỉ nhận được hòm báu.
Còn thu được móng gấu, da gấu, đuôi chim Bích Thanh, thịt chim Bích Thanh.
Thì ra con chim này tên là Bích Thanh, đặt tên khá hợp.
Hai con quái tinh anh, lại giúp thanh kinh nghiệm của Mộc Thanh nhích lên một chút.
Cô không nán lại đây lâu.
Khẩu súng trên tay dùng tốt, nhưng nếu bị một đàn quái vây quanh, cô chắc chắn sẽ rơi vào thế hạ phong.
Trận chiến kết thúc gọn gàng, cô cũng nhanh chóng rời khỏi chiến trường.
Nhưng mùi máu tanh nơi đây, vẫn thu hút những con quái khác.
Trong khu rừng hơi tối, không khí đột nhiên vặn vẹo một chút.
Như có thứ gì đó lướt qua, rồi nhanh chóng trở lại yên tĩnh.
Trong bình luận, mọi người vẫn còn thảo luận, không biết khẩu súng của Mộc Thanh lấy từ đâu.
Đột nhiên, cô nhận được một tin nhắn bạn bè.
Mộc Thanh đang trên đường, không kịp xem.
Đường này, hoàn toàn khác với đường lúc cô đến.
Cô đi thẳng một đường, muốn về nhà trước.
Nhưng không ngờ, cô lại gặp một con sông.
Nhìn bản đồ, khoảng cách đây đến nhà đã rất gần rồi.
Không ngờ, gần như vậy mà có nguồn nước.
Chỉ tiếc, nước ở đây nhìn rất trong, nhưng không uống được.
Mộc Thanh có 【Bình nước vô hạn】, cũng không cần lấy nước tưới cây.
Nguồn nước quý giá như vậy, lại chẳng có đất dụng võ.
Mộc Thanh có cảm giác như mất mười tệ.
May mà con sông nhỏ này không rộng, cũng khá cạn, hoàn toàn có thể lội qua.
Có nước, thường cũng là nơi tụ tập các loài dã thú.
Không ngờ nó lại gần nhà cô như vậy.
Khó trách thời kỳ tân thủ, lũ quái đến tấn công cô lại nhiều như thế.
Chiến trường quốc vận rất công bằng, nơi nhiều tài nguyên thì lắm quái.
Còn những nơi khắc nghiệt như sa mạc, núi tuyết thì quái ít hơn.
Khi cuối cùng cũng nhìn thấy căn nhà, Mộc Thanh lặng lẽ thở ra một hơi.
Bên ngoài chỗ nào cũng có bất ngờ, cũng chỗ nào cũng ẩn giấu nguy hiểm.
Vẫn là ở nhà tốt hơn, nhiều dị thực, cảm giác an toàn đầy đủ.
Lúc này khán giả cũng có ý nghĩ giống Mộc Thanh.
“A, cuối cùng cũng về nhà rồi, tôi căng thẳng chết mất”
“Tôi cũng vậy, vừa nãy tự nhiên nín thở, suýt thì tắt thở”
“Sao không đi tiếp nữa, còn sớm mà?”
“Thôi đi, mới có ngày thứ tư, tham quan gần đây thôi, đừng chạy xa”
“Mà sương đen cũng nguy hiểm lắm, lỡ lại nhảy ra con quái nào không đối phó được thì sao”
“Nghề như Mộc Thanh này, hợp nhất là ở nhà trồng trọt, chờ quái tự tìm đến cửa”
“Đồng ý, Mộc Thanh là hỗ trợ, làm gì việc của người đi rừng chứ”
“Ở nhà trồng trọt, có thể đổi tài nguyên với các tuyển thủ khác, chẳng phải ngon lành sao?”
“Nói tới đây, tôi cũng động lòng, để tôi đến cũng được đấy”
Các tuyển thủ khác liều mạng ngoài dã ngoại, là bất đắc dĩ mới phải làm vậy.
Ở nhà, trời sẽ không rơi bánh đâu.
Chỉ có giết quái mới nhận được phần thưởng.
Nếu họ là Mộc Thanh, chắc chắn sẽ không ra ngoài.
Tuy nhiên, bản thân Mộc Thanh lại không nghĩ như vậy.
Thế giới này hoàn toàn khác Lam Tinh, có cây cối khác, động vật khác, quái vật khác.
Nếu chỉ thu mình trong nhà, thì cô mãi mãi không thể trưởng thành được.
Huống chi, cô luôn có một linh cảm.
Cuộc chiến quốc vận này thử thách các tuyển thủ, có lẽ không đơn giản như vậy.
Chỉ là tài nguyên thiếu thốn, quái vật hung dữ, khi thực lực tuyển thủ tăng lên thì đều không tạo thành uy hiếp quá lớn.
Ít nhất, trong game cô từng chơi, có hệ thống thay đổi bốn mùa.
Mỗi lần chuyển mùa, đều có thử thách mới.
Ví dụ như mưa to, tuyết tai, bão tố... đều là cách tiêu hao vật tư của người chơi.
Không cho người chơi thêm khó khăn, sao họ chịu nạp tiền?
Vì vậy Mộc Thanh mới tiếp tục tích trữ tài nguyên, lỡ một ngày tỉnh dậy, rừng hóa sa mạc.
Cô khóc cũng không biết đường nào mà khóc.
Trở về sân nhỏ, Mộc Thanh cuối cùng cũng mở tin nhắn bạn bè.
Là Tiêu Vệ Minh gửi đến.
【Tung Của số 7 - Tiêu Vệ Minh: Khẩu súng em đang cầm, là mở rương ra được à?】
