Chương 7: Đánh lén! Thất bại! Buồn ngủ!
Người đó nhìn tên có vẻ là người Tung Của, nhưng cách nói chuyện rất kỳ lạ.
Cứ spam bình luận chế giễu Mộc Thanh, cãi nhau với các netizen khác.
Hắn không chịu nói lý lẽ, chỉ công kích cá nhân.
Đào Tịnh Tịnh được giáo dục tốt, từ nhỏ đến lớn không biết chửi bới.
Cô ấy tức lắm, nhưng cãi không lại.
Cho đến khi trong bình luận xuất hiện một người khác, bắt đầu nói bậy với thánh cãi.
"Có thể có thằng ngu nào như mày vừa sủa vừa trốn trong điểm sơ tán không?"
"Cháu ơi, có giỏi thì ra chiến trường đi"
"Nào nào, mày mở live stream đi, để xem mày có sợ tè ra quần không"
"Thằng hèn không có hột, cho địa chỉ, bố mày solo với mày"
Netizen tên Lô Thành này spam bình luận rất nhanh.
Chẳng mấy chốc đã đè bình luận của thánh cãi xuống.
Trong đó còn lẫn nhiều từ tục, khiến Đào Tịnh Tịnh phục lăn.
Thêm vào đó những người khác cũng công kích thánh cãi, nhất thời hắn co vòi lại.
"Rùa rụt cổ, sao không tiếp tục sủa nữa?"
Lô Thành vẫn tiếp tục công kích, thánh cãi chửi không lại, bắt đầu tìm cớ.
"Tôi không nói chuyện với người không có giáo dục"
Chửi không lại thì xử láo, Lô Thành cũng gặp nhiều rồi.
Giữa lúc bình luận cãi nhau, cuối cùng Mộc Thanh cũng động đậy.
Nhưng cô ấy ra ngoài tay không, khiến khán giả phòng chat thót tim.
"Linh cẩu chạy rất nhanh, cô ấy tay không, chẳng phải đi tìm chết sao?"
"Toi rồi toi rồi, Mộc Thanh nghĩ gì vậy, khai cuộc tốt thế mà lại chơi như này"
"Mộc Thanh này quá tự cao, chắc chắn sẽ ăn thiệt thòi"
Người nước ngoài ẩn trong phòng chat lại nổi lên.
"Não của tuyển thủ Tung Của trông không được thông minh nhỉ"
"Ngốc, chết ngốc"
Đến cả chính phủ Tung Của đang theo dõi phòng chat cũng không hiểu.
Tại sao Mộc Thanh lại tự phụ như vậy?
Không chỉ không ở trong nhà, còn ra ngoài tay không, e rằng sẽ bị quái vật xé xác.
Ngay lúc Mộc Thanh mở cửa, tất cả đều nghĩ.
Cô ấy thực sự sắp toi rồi!
Nhưng diễn biến lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của họ.
Bên ngoài cửa tối om, rất yên tĩnh.
Không có quái vật, đậu biến dị cũng chẳng thấy đâu.
"Lạ thật, rõ ràng nghe thấy tiếng linh cẩu kêu mà"
"Hay có ai giúp?"
"Ngốc à, Mộc Thanh còn đang trong thời kỳ tân thủ, không thể gặp tuyển thủ khác được"
Đang lúc mọi người thấy kỳ lạ, Mộc Thanh bước ra khỏi cánh cửa xiêu vẹo.
"Cô ấy lại định làm gì?"
"Lạy trời đừng có chết, tim tôi yếu lắm"
Giữa lúc bình luận than vãn, có người phát hiện ra điểm đáng chú ý.
"Sao tôi thấy xa xa có mấy cái rương báu thế nhỉ?"
Rương báu!
Từ khóa này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Ai cũng biết, trong chiến trường quốc vận, ngoại trừ nông dân, các nghề khác không thể trồng trọt.
Mọi vật tư hầu như đều nhờ vào mở rương và giết quái.
Nhưng giữa đêm thế này, không thể đột nhiên spawn rương được.
Chẳng lẽ thực sự có sinh vật thần bí giúp Mộc Thanh giết linh cẩu?
"Tuy Mộc Thanh thích liều mạng, nhưng may mắn thật đấy"
"Tôi cũng thấy rồi, đúng là rương báu"
"Tôi đếm thử, ít nhất cũng chục cái"
"Kéo xuống so với anh giao hàng bên cạnh, vận khí của người ta một trời một vực"
"Ha ha ha, anh giao hàng chắc khóc thét mất"
Anh giao hàng mà họ nhắc đến là tuyển thủ số 23 Đàm Tử Kiệt.
Nghề nghiệp là nhân viên giao hàng, mọi người thường gọi là anh giao hàng.
Nổi tiếng vì vận xui.
Nhưng vào những thời khắc then chốt, 'vận xui' của anh ấy lại cứu anh một mạng.
Giờ có Mộc Thanh – 'vua may mắn' này, càng làm anh ấy trông như trò hề.
Thấy linh cẩu xung quanh dường như đã bị giết sạch.
Bầu không khí phòng chat lại trở nên thoải mái.
Mộc Thanh thảnh thơi nhặt rương và phần thưởng trên mặt đất.
Đối với người chơi khác, đây là một vụ thu hoạch lớn.
Nhưng với Mộc Thanh, lại có vẻ nghèo nàn.
Lúc này cô ấy vô cùng nhớ [Nam Châm] của mình.
Mang thứ này trên người, phần thưởng tự động vào ba lô, chẳng cần tự nhặt.
Cứ phải cúi xuống, với cơ thể Mộc Thanh hiện tại, là một gánh nặng không nhỏ.
Cũng ngay lúc này, có một đôi mắt đang lén lút theo dõi cô ấy.
Một bước, hai bước, đối phương đang từ từ tiến lại gần...
Trong bóng tối, Mộc Thanh dường như không nhận ra nguy hiểm.
Nhưng khán giả phòng chat có góc nhìn thượng đế đã phát hiện ra.
"Mé, mé, là linh cẩu!"
"Toi rồi, toi thật rồi"
"Lần này Mộc Thanh tiêu thật, sắp vào tầm tấn công của linh cẩu rồi mà cô ấy vẫn còn mải nhặt rương kìa"
Linh cẩu lại tiến thêm hai bước, giờ đã vào khu vực thống trị của nó.
Chỉ cần nó tăng tốc, chưa đầy một giây là có thể cắn đứt cổ họng Mộc Thanh.
Mạnh Đình nhíu mày: "Mộc Thanh này vẫn còn non quá, thiếu cảnh giác."
Các tuyển thủ Tung Của khác từ lâu đã quen với việc lúc nào cũng giữ cảnh giác.
Đặc biệt là vừa trải qua một trận chiến, khắp nơi đầy rương và phần thưởng.
Càng phải đề phòng nguy hiểm trong bóng tối!
Cúi xuống nhặt rương là tư thế nguy hiểm nhất.
Nó sẽ để lộ cổ của mình cho kẻ địch trong bóng tối.
Linh cẩu cong người, bất ngờ lao tới.
Không ít người lặng lẽ nhắm mắt, không dám nhìn cảnh tượng đẫm máu.
Mạnh Đình lộ vẻ từ bi, trong lòng thở dài.
Nếu Mộc Thanh chết, lại phải tuyển chọn tuyển thủ mới.
Nhưng ngay khoảnh khắc linh cẩu lao tới.
Đậu biến dị vô hại như bỗng nhiên thức tỉnh.
"Bốp!"
"Bốp!"
"Bốp!"
Khoảng 7, 8 cây đồng loạt tấn công linh cẩu.
Giữa không trung, thân thể linh cẩu cứng đờ bị bắn ra vô số lỗ.
"Hự... a..."
Trong tiếng rên rỉ, máu của linh cẩu nhanh chóng cạn kiệt, nó bất lực ngã xuống đất.
Rõ ràng nó đã cố tình tránh, sao vẫn bị tấn công?
"Tầm bắn của Xạ Thủ Đậu Hà Lan là 20 mét."
Mộc Thanh từ lâu đã ngửi thấy mùi của linh cẩu.
Cũng biết sau lưng mình có một con.
Có Xạ Thủ Đậu Hà Lan, chỉ cần không ra ngoài 20 mét, không cần lo bị tập kích.
Mọi người trong phòng chat đã sững sờ, mất mấy giây không ai nhắn tin.
Khi hoàn hồn, bình luận dày đặc che kín mặt Mộc Thanh.
"Trời ơi, cái gì thế kia?"
"Linh cẩu lại dễ dàng bị giết như vậy sao?"
"Vậy ban nãy không phải có người giúp, mà toàn bộ là do đậu giết?"
"Đẹp trai quá, chị Mộc Thanh đẹp trai quá, giọng nghe hay quá"
Còn có người trong phòng chat đơ mặt ra.
Dù sao suốt ngày hôm nay, Mộc Thanh gần như không nói mấy câu.
Vừa mở miệng, lập tức trúng tim của những ai yêu giọng.
Đây là giọng nữ hoàng tuyệt thế gì thế này!
Đến cả Đào Tịnh Tịnh cũng mắt long lanh, hai tay nắm chặt, hoàn toàn là bộ dạng fan cứng.
"Đẹp trai quá..."
Mộc Thanh không biết rằng mình vô tình có thêm một đám fan cuồng giọng nói.
Cô ấy chỉ đang chế giễu con linh cẩu này, dám tập kích ngay trên lãnh địa của mình.
Hiện tại, chỉ cần Xạ Thủ Đậu Hà Lan là đủ bảo vệ căn nhà nhỏ của mình rồi.
Chờ khi có Tường Hạt và Gai Đất, cô sẽ có thể yên tâm ngủ thẳng giấc.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được ngáp một cái.
"Buồn ngủ..."
Cơ thể này vẫn không có ích gì.
Nhưng so với buổi sáng, đã khá hơn nhiều rồi.
Mộc Thanh chợt nhớ ra, hình như mình có đạo cụ tăng thuộc tính nhỉ?
