Chương 100: Thâm nhập bộ tộc dị giới
Nghe Từ Tĩnh Yên nói người lạ kia là em trai cô, Bạch Dị liếc nhìn Từ Tấn Thần, gật đầu với Từ Tĩnh Yên rồi quay đi tiếp tục cùng những người khác phân giải xác xà thú.
"Chị, con xà thú này cũng to quá nhỉ?"
Nhìn con xà thú trước mắt, Từ Tấn Thần không khỏi nuốt nước bọt.
Thịt đây, toàn thịt, cậu đã bao lâu không được ăn thịt rồi?
"Dị thú cấp sáu, lúc trước nếu không phải chị có bom thì tường rào của chị đã bị nó phá sập rồi."
Từ Tĩnh Yên gật đầu, khẽ hừ một tiếng.
"Vậy trưa nay chúng ta ăn gì? Thịt rắn nướng?"
"Thịt rắn nướng?" Từ Tĩnh Yên ngạc nhiên nhìn Từ Tấn Thần, thứ đó ăn ngon được à?
"Ừ, không thì ăn gì?" Từ Tấn Thần hỏi lại.
Thịt, miễn là có thịt cho cậu ăn là được.
"Được, em muốn ăn thịt rắn thì ăn thịt rắn."
Bạch Dị và những người kia cũng sắp phân giải xong xà thú rồi.
Từng miếng thịt rắn trắng nõn được đặt lên tấm da rắn khổng lồ.
[Thêm chút cay: Nhiều thịt rắn thế này, đủ ăn lâu lâu rồi.]
[Nhanh gặp cậu: Cảnh tượng hơi hoành tráng nhỉ, có thể thấy con rắn khổng lồ này trước đây mạnh cỡ nào.]
[Ngày nào cũng buồn ngủ: Mới là dị thú cấp sáu thôi, thế cấp mười thì sao? Nó sẽ to cỡ nào? Nghĩ thôi đã sợ!]
[Hơi nặng đấy: Đừng lo xa nữa, nhiều người khai phá thế mà chưa ai thấy dị thú cấp mười cả.]
[Trèo tường giết biến dị thú: Chưa thấy không có nghĩa là không có, biết đâu lúc nào đó gặp thì sao...]
...
Chẳng mấy chốc Bạch Dị và những người kia đã phân giải xong toàn bộ xà thú.
Trước đó họ đã nói muốn răng nanh và lớp vảy trên da rắn, Từ Tĩnh Yên không những hào phóng cho họ mà còn chia cho họ bốn miếng thịt rắn lớn.
Bốn miếng thịt rắn đó hoàn toàn đủ cho những người dị giới này ăn hai ngày.
Từ Tĩnh Yên chia thịt rắn cho họ, Bạch Dị lập tức chân thành cảm ơn, sau đó chỉ huy một người trong tộc mang mấy miếng thịt rắn về.
Chỉ thấy người dị giới đó gật đầu, bước tới nhẹ nhàng nhấc một miếng thịt rắn lên vác lên vai.
[Tự do tự tại: Ngầu ngầu, thiên phú của tên dị giới này chắc chắn liên quan đến sức mạnh, miếng thịt rắn to thế kia, không cần bốn năm người khiêng mới nổi?]
[Cuộc sống là thế: Mấy người dị giới này chắc đều khá mạnh, nhìn cách họ xử lý xác dị thú dứt khoát gọn gàng là biết.]n
[Mắt có việc: Nghĩ thế này thì mấy người dị giới này cũng vất vả thật, ngày nào cũng phải đi săn rồi xử lý xác, nuôi sống những người trong tộc không thể ra ngoài.]
...
Từ Tấn Thần trước đây khi ở trong đội Phi Hồ có một đồng đội có dị năng là sức mạnh, tuy cũng rất kinh khủng, nhưng có vẻ không bằng tên dị giới trước mắt này.
Bởi vì tên dị giới này sau khi vác một miếng thịt rắn lên, lại cầm thêm một miếng khác vác lên vai bên kia, rồi nhanh chóng chạy về phía bộ tộc đã dựng lên những ngôi nhà gỗ và hàng rào gỗ ở đằng xa.
Chú ý, người ta chạy đấy, chứ không phải vác về một cách chậm chạp.
"Có cần giúp không? Tôi có thể giúp các anh mang miếng còn lại qua đó."
Từ Tĩnh Yên thu hồi ánh mắt, nhìn hai miếng thịt rắn còn lại trên mặt đất.
Cô có ba lô, chỉ cần thu mấy miếng thịt rắn này vào ba lô, đến bộ tộc của họ thì thả ra là xong.
Bạch Dị lập tức gật đầu, anh biết người lạ này có một năng lực đặc biệt, họ có thể cất đồ vật đi, khi cần thì lấy ra.
Có cô giúp, họ không cần phải lát nữa quay lại khiêng thịt rắn nữa.
Thế là Từ Tĩnh Yên thu mấy miếng thịt rắn dưới đất vào, rồi dẫn Từ Tấn Thần đi theo Bạch Dị và mấy người kia về phía bộ tộc của họ.
Bộ tộc mới xây dựng lại của Bạch Dị cách tường rào của Từ Tĩnh Yên không xa, họ còn mở một con đường nhỏ giữa Từ Tĩnh Yên và bộ tộc.
Dọc theo con đường nhỏ, mấy người nhanh chóng đến bộ tộc của Bạch Dị.
Những cây cao gần đó cơ bản đã bị dọn sạch, nhìn là thấy đã được chế tạo thành nhà gỗ, tường gỗ và bẫy.
Trước tường gỗ rải rác đầy bẫy gỗ, không ngờ chỉ mới hai ngày mà những người dị giới này đã xây dựng bộ tộc thành thế này.
Khá ổn đấy.
Á Tây thấy Từ Tĩnh Yên đi theo tộc trưởng vào bộ tộc, thấy bên cạnh cô xuất hiện một người lạ khác, liền đi về phía họ.
Từ Tấn Thần tò mò đi theo chị gái vào bộ tộc dị giới.
Cậu thực sự không ngờ, vừa bước vào thế giới dị giới đã vào thẳng bộ tộc dị giới.
Một giờ trước nếu có ai nói cậu sẽ vào bộ tộc dị giới, cậu nhất quyết không tin.
Tuy nhiên...
Nhìn những người dị giới đang vây quanh, Từ Tấn Thần căng thẳng nuốt nước bọt, rồi xích lại gần chị gái.
Nói thật, cậu vẫn hơi lo.
Theo những gì cậu biết, vẫn có nhiều người khai phá chết dưới tay người dị giới.
Khi Từ Tĩnh Yên bước vào bộ tộc dị giới, tất cả người dị giới đều tụ lại, nhưng họ chỉ dám đứng xa nhìn hai người, không dám lại gần.
Nhưng Á Tây thì khác, cô bé và chị Yên rất thân.
"Chị Yên, sao chị lại đến bộ tộc của bọn em? Người lạ này là ai?"
"Nó là em trai chị, chị mang đồ tiếp tế sang cho các em."
Nói xong, Từ Tĩnh Yên quay lại hỏi Bạch Dị để thịt rắn ở đâu, biết vị trí rồi thì lấy thịt rắn từ không gian ra, đặt sang một bên.
Từ Tấn Thần không hiểu người dị giới nói gì, nhưng nghe chị gái nói, cậu đoán đại khái nội dung, chắc là hỏi cậu là ai...
Không thấy hai chị em bọn họ giống nhau thế à? Hỏi hoài...
Chỉ có điều, chị gái cậu học tiếng người dị giới kiểu gì thế?
Có thể cho cậu xin bí kíp không, cậu cũng muốn học.
Đặt đồ tiếp tế xong, hai chị em cáo từ.
Rời khỏi bộ tộc dị giới, Từ Tấn Thần còn ngoái đầu nhìn lại, "Mấy cái tường gỗ bẫy của người dị giới này trông cũng được đấy chứ."
Từ Tĩnh Yên gật đầu, nếu cô không có bản vẽ bẫy thì cái bẫy cọc gỗ đó cũng khá tốt.
Hai người đi dọc con đường nhỏ về phía cổng tường đá.
Lúc nãy có mấy người dị giới ở đây, cậu không có tâm trạng quan sát cái tháp bắn tên của chị, bây giờ cuối cùng cũng có thời gian.
...
Lam Tinh, Tung Của, khu phóng xạ.
Khi các thành viên đội Phi Hồ thấy biến dị thú há miệng lao vào Từ Tấn Thần, lập tức biến sắc mặt, dùng toàn bộ dị năng tấn công biến dị thú, muốn ngăn nó lại, nhưng con biến dị thú này thân hình to lớn, muốn tiêu diệt nó trong thời gian cực ngắn là không thể.
Khi mọi người chạy đến vị trí của Từ Tấn Thần, cậu đã biến mất khỏi chỗ cũ.
"Mẹ kiếp! Con súc sinh chết tiệt!!! Tao giết mày!!!"
"Tấn công! Giết nó!!! Báo thù cho Tấn Thần!!!"
Các thành viên đội Phi Hồ đều nghĩ Từ Tấn Thần đã bị dị thú nuốt chửng, trong tình huống khẩn cấp thế này ai mà ngờ cậu lại đột nhiên bị triệu hồi vào thế giới dị giới.
Dưới sự tấn công dữ dội của các đồng đội đặc chủng đội Phi Hồ, con biến dị thú cuối cùng cũng ngã xuống.
Tôn Diệu Kỳ cùng các thành viên moi ra dị biến hạch và răng nanh sắc nhọn của biến dị thú, rồi cả nhóm chạy về khu an toàn.
"Đội trưởng, Tấn Thần bị biến dị thú... chuyện này chúng ta ăn nói thế nào với bố mẹ và lãnh đạo của cậu ấy..."
"Tôi đã bảo đừng dẫn nó đi tham gia hoạt động vây quét, thằng nhỏ đó học chưa qua lo!"
"Nói mấy cái đó bây giờ có ích gì?! Người chết rồi!"
