Chương 58: Việc bao đồng, rước họa vào thân
Từ Tĩnh Yên nhìn chằm chằm vào cục nhựa dính được bọc trong một lớp màng mỏng trong suốt trên tay, lâm vào trầm tư.
Đối với quả cầu trong suốt nhỏ xíu trên tay Từ Tĩnh Yên, khán giả trong phòng livestream cũng rất tò mò.
«Hồng Trần Lai Khứ Nhất Triêu Mộng: Cái quái gì thế này, hơi giống hạt pha lê nhỉ.»
«Ngủ Không Tỉnh: Hạt pha lê gì chứ, chắc chắn không phải rồi… hẳn là thứ gì đó trong cơ thể dị thú.»
«Sự Thật: Anh bạn, nói thế khác gì không nói? Đéo ai biết thứ này là từ dị thú ra, chẳng lẽ còn là do chị em mang từ ngoài vào?»
«Đời Như Vở Kịch: Quan trọng là có tác dụng gì, đến từ dị thú nào không quan trọng.»
…
Nhìn cục nhựa dính trong tay, như chợt nghĩ ra điều gì, mắt Từ Tĩnh Yên lóe sáng.
Nếu thứ nhựa dính này dính thật, thì liệu có thể dán da dị thú lại với nhau không?
Nếu được…
Nghĩ đến đây, Từ Tĩnh Yên lập tức hưng phấn lấy từ trong ba lô ra mấy miếng da trùng thú còn thừa lúc nãy làm đèn dầu trùng.
Cô muốn xem thử, cục nhựa dính này có thể dán da trùng thú lại không.
Thế là Từ Tĩnh Yên dùng sức bóp vỡ cục nhựa dính, rồi bôi lên hai đầu miếng da trùng thú, sau khi bôi xong cả hai mặt, liền nhanh chóng ép chúng lại với nhau.
Sợ không dính được, cô còn bóp chặt chúng trong tay, đếm thầm năm số.
Đếm xong, cô mới buông tay ra, và ngạc nhiên phát hiện hai miếng da thú thực sự đã dính chặt vào nhau.
Chà, không ngờ cục nhựa dính này lại hiệu quả thật!
Nhưng dính thì dính rồi, không biết có chắc không nhỉ?
Thế là Từ Tĩnh Yên kéo thử miếng da đã dính, muốn thử xem có thể xé chúng ra không.
Kết quả là không thể kéo rời được!!
Tưởng mình chưa đủ mạnh, cô lại dùng sức kéo thêm lần nữa, nhưng vẫn không thể xé rời hai miếng da trùng thú đã dính, Từ Tĩnh Yên cũng phải kinh ngạc.
Nhựa dính này dính mạnh thế sao?
Cứ thế là dính chặt không kéo ra được?
Nếu vậy thì tốt quá, chiều nay cô có việc để làm rồi!
Từ Tĩnh Yên lập tức đứng dậy, ra sân lấy mấy cành tre và đoạn tre nhỏ ở phần đuôi mà cô vứt đi lúc nãy mang vào nhà đá.
Cô định dùng cục nhựa dính này để làm một cái ô da thú có thể che mưa.
«Hai Hàng Thư Tình: Làm gì thế, tự dưng hăng hái bắt tay vào việc?»
«Mùa Đông Năm Ấy: Đoán mò là dùng mấy cây tre thừa này để làm đồ gì đó.»
«Đều Là Phong Cảnh: Còn phải nói, có mắt đều thấy mà~»
«Xác Định Nhất Định: Các bác ơi, có thấy chị streamer lệch pha không? Mấy người khai phá khác hoặc là bị dị thú đuổi chạy thục mạng, hoặc là ngoài kia thu thập vật tư, còn chị em này? Thảnh thơi ở nhà làm thủ công?»
«Gặp Gỡ: Anh bạn nói thế không đúng, rõ ràng vừa nãy chị em còn giết mấy con dị thú, với lại ai bảo streamer nhà mình thực lực mạnh~»
…
Từ Tĩnh Yên thử trước, phát hiện da trùng thú bôi nhựa dính có thể dính rất chắc vào tre, nhưng giữa các miếng tre với nhau thì khó dính.
Không dính được…
Xem ra phải nghĩ cách khác rồi…
Nhưng nếu không thể dính các miếng tre lại, thì có thể dùng cách đan để tạo một khung tre hình tròn, rồi cố định da trùng thú lên trên.
Dù sao chỉ cần giữ được da thú, chắn được mưa, là có thể dùng làm ô.
Mấy thứ khác đều là chuyện nhỏ, có thể bỏ qua.
Sau khi nghĩ xong cách làm, Từ Tĩnh Yên lập tức bắt tay vào việc.
Đầu tiên cô chẻ tre thành những miếng tre rộng bằng ngón tay cái, xếp chồng lên nhau đúng vị trí, rồi dùng gân thú có được hôm qua quấn lên trên các miếng tre theo kiểu lên một xuống một.
Còn tại sao lại dùng gân thú? Gân thú chắc chắn rất bền, đã có thể dùng để chế tạo Cung Nam Trúc thì không bền sao?
Còn tại sao Từ Tĩnh Yên không dùng gân thú để chế tạo Cung Nam Trúc? Cô đã có Tử Viêm Cung rồi, còn chế Cung Nam Trúc làm gì?
Không làm, không làm!
Chẳng mấy chốc, gân thú đã được Từ Tĩnh Yên quấn hết lên các miếng tre. Để cố định gân thú, cô còn bôi thêm nhựa dính lên trên, nhanh chóng gân thú đã dính chặt vào nhau.
Từ Tĩnh Yên buông tay, các miếng tre và gân thú cũng không bung ra, xem ra ổn rồi.
Còn cán ô thì sao? Đơn giản mà~
Từ Tĩnh Yên cầm mấy miếng tre còn lại, hơi dùng lực cắm từng miếng một vào khung tre đã đan, rồi dùng dây buộc chúng lại với nhau bên dưới khung tre để cố định. Để cán ô cầm thoải mái hơn, cô còn dùng da trùng thú quấn quanh chỗ các miếng tre buộc lại.
Thế là khung ô đã hoàn thành, bước cuối cùng là bọc da trùng thú lên khung tre hình tròn.
Cục nhựa dính lúc nãy đã bị Từ Tĩnh Yên dùng hết, cô lại lấy thêm vài cục nữa.
Nhựa dính này không to, nhỏ hơn quả bóng bàn một chút.
Tuy một phần không nhiều, nhưng cô còn tận hai mươi phần, hoàn toàn đủ dùng.
Sau khi dùng bốn cục nhựa dính, Từ Tĩnh Yên cuối cùng cũng thành công dán da trùng thú lên khung tre.
«Chỉ Có Tôi: Thì ra là làm ô à? Tôi cứ tưởng làm gì…»
«Trăng Nhìn Biển: Cái ô này làm to thật, nhưng ô kiểu này liệu có mưa một phát là hỏng không?»
«Một Phát Ăn Luôn: Không đâu, nhìn cũng được mà.»
Carl nhún vai: Mấy người gọi cái đồ phá này là được à? Tiện tay quệt thứ gì đó là làm hỏng? Mấy người Tung Của cũng tự cho mình là đúng quá nhỉ.
«Cười Luôn: Liên quan gì đến mấy người ngoại quốc? Người khai phá nước tôi làm đồ, tôi thấy tốt, không được à? Cần gì mấy người quản!»
«Ngày Mai Sẽ Tốt Hơn: Việc bao đồng, rước họa vào thân. Chuyện của người khai phá Tung Của chúng tôi, các người ít quản, lo mà lo cho người khai phá nước mình đi. Hôm qua tôi còn nghe nói Hoa Kỳ các người lại chết thêm mấy người khai phá đấy.»
Carl nghiến răng tức giận: Chết tiệt! Mấy người Tung Của ngu xuẩn này, tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở thôi.
«Daniel: Bạn ơi, đừng chấp mấy người Tung Của này.»
«Hê Hê: Cút!»
…
Từ Tĩnh Yên lặng lẽ ngắm nhìn cái ô mình vừa làm ra.
Nói thật thì cũng không ra gì…
Thô ráp, không đẹp.
Nhưng không sao, chỉ cần che được mưa là được, làm đẹp quá cũng không hợp với thân phận người khai phá của cô.
Cái ô da thú này Từ Tĩnh Yên làm khá to, mục đích là khi mưa có thể che được toàn thân, không để mưa tạt vào người.
Ô thì làm xong rồi, nhưng không thể gập lại, tuy nhiên đó cũng không phải vấn đề lớn, cứ để thẳng vào ba lô là được.
…
Bây giờ cách trời tối còn khoảng vài tiếng, Từ Tĩnh Yên nghĩ một lát, quyết định ra ngoài dọn sơ qua đám cỏ dại trong sân.
Cỏ dại trong sân này nhiều thật, từng bụi từng bụi, một mình cô dọn chắc chắn không hết, thế nên Từ Tĩnh Yên lại gọi con rối nhỏ ra làm cùng.
Chỉ là cho đến khi trời tối, hai người cũng chưa dọn được bao nhiêu.
Đám cỏ dại này thực sự quá to và rậm rạp, Từ Tĩnh Yên suýt chút nữa là phế luôn đôi tay…
