Chương 61: Con dị thú này đúng là biết điều quá mà!
Từ Tĩnh Yên nghe mà trong lòng sướng ran, còn gì vui hơn việc ngồi không nhặt rương và kinh nghiệm chứ?
Hơn nữa, kinh nghiệm của cô sắp đầy rồi, dự tính tối nay chỉ cần giết thêm chục con dị thú nữa là có thể lên cấp.
Lên cấp là lại có lượt quay bánh xe, càng nghĩ Từ Tĩnh Yên càng kích động.
Chỉ có điều bây giờ mấy con dị thú đều ở khá xa, muốn giết chúng thì nhất thời chắc không được.
Nhưng nếu con dị thú kia chịu giúp cô giết thêm vài con cũng được, dù sao kinh nghiệm và rương cũng về tay cô, cô có gì mà không vui chứ?
Coi như là tiền công cô giúp nó bảo vệ trứng dị thú.
Chẳng mấy chốc, bên tai Từ Tĩnh Yên lại vang lên giọng hệ thống, cô theo thói quen tưởng lại có dị thú chết, ai ngờ hệ thống báo cung Nam Trúc đã làm xong.
Đã làm xong thì nhân lúc không có dị thú, mau đem đồ cho Ngôn Minh Đông.
Hai cây cung Nam Trúc lần này cũng có phẩm chất xanh, tuy tấn công không bằng Tử Viêm Cung của Từ Tĩnh Yên, nhưng vẫn hơn cung trắng.
Ngôn Minh Đông nhận được cung Nam Trúc thì mừng lắm, thời buổi này ở dị thế giới, vũ khí khó kiếm vô cùng.
Anh vào dị thế giới lâu như vậy, chỉ có một con dao phay xông pha thế giới, nếu không nhờ đủ lưu manh thì xác sớm bị lũ dị thú ăn sạch rồi.
Nhưng giờ có cây cung Nam Trúc này, cuối cùng cũng có thể bước ra khỏi lãnh địa giết một hai con dị thú.
……
Nhận được lời cảm ơn của Ngôn Minh Đông, Từ Tĩnh Yên bảo anh đừng khách sáo, đều là người Tung Của, giúp đỡ lẫn nhau là đương nhiên, với lại nếu không nhờ anh đưa Nam Trúc cho cô thì cô cũng chẳng làm được cung Nam Trúc…
Con rối nhỏ đã về, Từ Tĩnh Yên trực tiếp đưa cây cung còn lại cho nó, phòng khi có dị thú đến, nó còn giúp cô tấn công.
“Chúc mừng người khai phá, trong khu vực V10 có dị thú cấp hai chết, nhận 10 điểm kinh nghiệm, nhận một rương bạc.”
“Chúc mừng người khai phá, trong khu vực V10 có dị thú cấp ba chết, nhận 20 điểm kinh nghiệm, nhận một rương vàng.”
Úi chà chà!!!
Tiếng thông báo bất ngờ khiến mắt Từ Tĩnh Yên sáng rực lên.
Mẹ ơi!! Con dị thú này đúng là biết điều quá mà!
Hai ngày nay, nó ở trong địa bàn của cô mở tiệc giết chóc, để cô nhặt được không ít lợi, thật không thể vui hơn.
Cứ đà này, tối nay cô có khi không cần giết dị thú, chẳng mấy chốc đã lên cấp!
Nhưng rồi cô thất vọng, sau khi tiếng thông báo vừa dứt thì không còn vang lên nữa.
Xem ra trận chiến bên kia đã kết thúc rồi.
Hết lợi để nhặt rồi…
Giờ chỉ còn cách chờ xem lát nữa có con dị thú nào tới không.
Kết quả chờ mãi chẳng thấy con nào, Từ Tĩnh Yên bị gió lạnh thổi đến run cầm cập.
Cô thấy mình hơi ngu, sao lại ra ngoài chờ dị thú chứ…
Chờ lúc dị thú tới, cô ra cũng chưa muộn.
Thế là Từ Tĩnh Yên vội kéo chặt áo chạy về nhà đá.
Vốn định chờ lát giết vài con dị thú, nhưng không hiểu sao, cho tới khi Từ Tĩnh Yên ngủ thiếp đi cũng chẳng thấy con dị thú nào hoạt động gần tường rào của cô.
Tiếng gầm thì nghe được kha khá, nhưng rất nhỏ, nghe là biết con dị thú gầm ở rất xa chỗ cô.
Ngủ sớm, dậy cũng sớm.
Từ Tĩnh Yên vừa dậy chưa kịp ăn sáng đã ra ngoài tìm mấy cái rương rơi.
Chẳng mấy chốc cô thấy bóng dị thú lấp ló trong đám cỏ dại không xa, bước chân cô khựng lại, nhưng giây sau liền nhanh chóng bước tới.
Giờ này chắc chắn không phải dị thú sống, nếu còn sống, cảm nhận được cô đến gần đã nhào tới rồi.
“Không hiểu nổi: giữa ban ngày thế này sao lại có dị thú ở đây?”
“Không thể nói: con dị thú nhìn là biết chết rồi, không thì chị đây cũng không kích động chạy qua thế.”
“Một tia nắng: trời ơi, tôi thấy rương rồi!! Mấy cái rương luôn!”
“Vui buồn lẫn lộn: tôi cũng thấy, thật sự có mấy cái rương, sao ở đây lại có rương?”
“Phải vui vẻ: chẳng trách hôm nay thấy chị đây tâm trạng tốt thế, hóa ra có rương để nhặt nha~”
……
Khán giả trong phòng live còn đang tán gẫu, trong màn hình, Từ Tĩnh Yên đã tới gần con dị thú.
Cô nhanh chóng phát hiện rương trong bụi cỏ, liền tiến lên nhặt vào ba lô.
Đây là một rương bạc, bên cạnh rương bạc là xác một con dị thú.
Nhìn có vẻ là một con sói, chỉ là xác bị phá nát thế này, đúng là hơi thảm, đủ thấy trước khi chết nó đã bị tàn sát thế nào.
Nhưng Từ Tĩnh Yên vẫn phân giải xác con sói này, cũng có chút tài nguyên mà.
Lòng vòng quanh khu vực, nhanh chóng lại phát hiện thêm hai xác dị thú, vẫn là sói, và bên cạnh một xác còn thấy vỏ trứng vỡ…
Xem ra tối qua con dị thú kia vẫn không mang được trứng về.
Hôm qua tổng cộng chết ba con dị thú, chắc phải còn ba xác nữa mới đúng?
Từ Tĩnh Yên lại lòng vòng trong đám cỏ gần đó một lúc, mới tìm thấy ba xác dị thú nằm chồng lên nhau, vừa bước tới liền nhận ra chỗ không ổn, mấy xác nằm chồng hình như không chỉ ba!
Cô lập tức tới xem, đầu tiên thu hút ánh nhìn của cô là một cái rương phát ra ánh sáng trắng rơi dưới đất.
Cái rương này khác hẳn rương bạc, cả màu sắc lẫn ánh sáng đều thể hiện cấp bậc của nó cao hơn rương bạc nhiều.
“Hôm qua như chết: trời ơi, cái rương này đẹp quá!! Hình như biết phát sáng!”
“Vẫn là ta: không đơn giản không đơn giản, cấp rương này chắc chắn rất cao, bao nhiêu người khai phá, chưa thấy ai có được rương màu này!”
“Núi xanh nước chưa chắc đẹp: phải nói, chị chủ thật sự may mắn, nhìn tình hình này là mấy con dị thú đánh nhau, cuối cùng chết hết ở đây, gọi là kèn cựa nhau, ngư ông đắc lợi.”
“Ngủ gật trong gió: he he, chị chủ chúng ta đúng là may mắn, với lại ai bảo mấy con dị thú này đánh nhau trên địa bàn chị, đánh nhau trên địa bàn người ta thì phải trả chút phí chứ.”
……
Mặc kệ cái rương này cấp gì, cứ nhét vào ba lô là đúng, Từ Tĩnh Yên nhặt rương xong liền quan sát xác dị thú bên cạnh.
Xác con dị thú này rất to, cô đứng cạnh trông đặc biệt nhỏ bé, một cái vuốt của nó chắc đã gần bằng nửa người Từ Tĩnh Yên.
Nếu xui gặp phải loại dị thú này, chạy chắc cũng không thoát.
Chẳng mấy chốc Từ Tĩnh Yên tới bên cái đầu to của dị thú, cô hơi nghiêng đầu nhìn kỹ con dị thú, trong đầu hiện lên dấu hỏi.
Sao cô thấy con dị thú này hơi quen quen?
