Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Quốc Vận Cầu Sinh: Ta Mang Theo Gói VIP 10, Mở Hack Cả Dị Giới > Chương 67

Chương 67

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 67: Sẽ Bị Bắt Mất

 

«Kẻ Tiểu Nhân Được Nốt Ruồi: Lên đi, chị ơi lên đi, anh hùng cứu người đẹp… không! Anh hùng cứu người dị giới nhỏ đến rồi!»

 

«Diệu Á: Chị ấy vừa ra tay là biết có hay không!!»

 

«Bỉ Bá: Chỉ có mấy người Tung Của là ngu thôi, đây là người dị giới đấy, người dị giới đều xấu lắm, không giết họ còn nghĩ đến chuyện cứu.»

 

«Nửa Mẫu Hoa Điền: Liên quan gì đến anh? Quản tốt người khai phá nước anh đi, chuyện nhà người khác đừng có chỉ trỏ.»

 

«Biệt Liễu Phóng Xạ Khu: Đúng vậy, lúc nào cũng muốn chiếm hữu người khai phá nước khác làm gì, người khai phá nước các anh không đủ cho các anh xem à?»

 

…

 

Còn về chuyện cứu hay không, thì Từ Tĩnh Yên chắc chắn là sẽ cứu.

 

Bây giờ người dị giới vẫn còn cảnh giác với cô, cứu được đứa bé người dị giới này biết đâu lại là cơ hội để cô len vào nội bộ của họ.

 

Thế là cô cùng con rối nhỏ lập tức bước nhanh lên phía trước.

 

Ngay khi mấy con dị thú lao tới, hai mũi tên từ bên cạnh bay ra.

 

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, con dị thú trúng tên lập tức mất đi hơi thở.

 

«Chúc mừng người khai phá V10 đã tiêu diệt một con Kê Thú cấp một, nhận được 5 điểm kinh nghiệm, nhận được một Rương đồng.»

 

…

 

Tình huống bất ngờ này khiến mấy con dị thú còn lại đồng loạt lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác nhìn Từ Tĩnh Yên và con rối nhỏ bên cạnh cô.

 

Còn đứa bé người dị giới đang nhắm chặt mắt tưởng mình sắp bị dị thú ăn thịt, sau khi nghe tiếng kêu thảm thiết của dị thú, lập tức không kìm được mở mắt ra, và thấy trước mặt mình là những con Kê Thú đang sợ hãi lùi lại cùng xác chết của một con Kê Thú nằm dưới đất.

 

Nó quay đầu nhìn sang bên cạnh thì phát hiện ra Từ Tĩnh Yên và con rối nhỏ đã khiến lũ Kê Thú sợ hãi.

 

Con rối nhỏ trông giống hệt nó, vì thế ánh mắt nó lập tức bị Từ Tĩnh Yên – người có ngoại hình khác hẳn nó – thu hút.

 

Người đó… sao trông kỳ quặc thế nhỉ?

 

Phía Từ Tĩnh Yên không cho mấy con dị thú thời gian chạy trốn, một mũi tên kết thúc, tiếp theo là mũi tên khác, rất nhanh lại có thêm một con dị thú bị cô bắn chết.

 

Mấy con dị thú còn lại thấy vậy, quay đầu bỏ chạy, sợ bị bắn chết.

 

Nhìn ba con dị thú chạy thoát, Từ Tĩnh Yên không có ý định đuổi theo, cô quay đầu nhìn đứa bé người dị giới đang trốn bên cạnh gốc cây.

 

Thôi, cứ đưa nhóc này về trước đã.

 

Tiễn người tiễn đến tận nhà.

 

Đứa bé người dị giới nhìn cô với vẻ đầy cảnh giác.

 

Từ Tĩnh Yên thở dài, gọi con rối nhỏ bên cạnh lại.

 

“Nói với nó chị không phải người xấu, sẽ không làm hại nó đâu.”

 

Con rối nhỏ lặp lại lời Từ Tĩnh Yên với đứa bé người dị giới.

 

Nhìn con rối cái có ngoại hình giống hệt mình, đứa bé người dị giới lúc này mới chịu bước ra từ sau gốc cây.

 

Có đôi khi Từ Tĩnh Yên phải thầm mừng vì con rối nhỏ của mình có ngoại hình giống người dị giới, đỡ biết bao nhiêu chuyện.

 

Biết Từ Tĩnh Yên sẽ không làm hại mình, Á Thiên liên tục tò mò lén nhìn cô.

 

Nhận ra ánh mắt của đứa bé người dị giới, Từ Tĩnh Yên quay lại nhìn nó, tò mò hỏi tại sao nó lại chạy ra ngoài một mình.

 

Một đứa bé người dị giới nhỏ như vậy mà xuất hiện một mình trong khu rừng có thể xuất hiện dị thú bất cứ lúc nào, đó là chuyện nguy hiểm đến nhường nào.

 

“Cháu… cháu ra ngoài tìm chị của cháu ạ.” Á Thiên buồn bã nói, mấy hôm nay chị nó dẫn hai anh nó chạy ra ngoài bộ lạc chơi, mà không dẫn nó, thật quá đáng.

 

Tìm chị nó à?

 

Xem ra nhóc này ra ngoài tìm người, kết quả là bị mấy con Kê Thú lúc nãy chặn lại.

 

Từ Tĩnh Yên tiến lên phân xác con Kê Thú, kết quả thu được mấy phần thịt gà thú. Thịt gà thú? Chắc là thịt gà nhỉ?

 

Dù có là gì đi nữa, về là phi chảo đổ dầu nấu lên thôi.

 

Nhặt mấy cái Rương đồng vào túi đồ, Từ Tĩnh Yên cùng con rối nhỏ đưa nhóc con về bộ lạc của chúng.

 

Chỉ là bây giờ cô chưa dùng Thẻ trải nghiệm người dị giới, nên hai người đưa đứa bé người dị giới đến gần đó, nhìn nó vào trong hàng rào gỗ của bộ lạc, rồi dẫn con rối nhỏ rời đi.

 

Ban đầu cô định đến xem có gặp được Á Tây và các cô ấy không, kết quả…

 

Từ Tĩnh Yên quay lại bờ sông, lấy mấy tấm da thú dày nhất kiếm được mấy hôm nay ra giặt.

 

Đám cá trong con sông này từ lần trước bị cô đầu độc, giờ chỉ còn lại mấy con cá nhỏ xíu, rất nhỏ, Từ Tĩnh Yên hoàn toàn chẳng thèm để vào mắt.

 

…

 

Giặt xong mấy tấm da thú dày, Từ Tĩnh Yên trực tiếp truyền tống về.

 

Kết quả vừa về đến nhà đá đã nghe thấy tiếng gọi từ bên ngoài.

 

“Người lạ ơi cậu ở đó không? Người lạ!?”

 

Người lạ…

 

Vừa nghe thấy tiếng gọi, khóe miệng Từ Tĩnh Yên không khỏi giật giật.

 

Cậu mới là người lạ ấy, cả nhà cậu, cả bộ lạc cậu đều là người lạ.

 

Vốn dĩ hôm nay Từ Tĩnh Yên định tìm Á Tây và các cô ấy để hỏi thăm tình hình địa điểm giao dịch, không ngờ ba người họ lại chạy đến chỗ cô.

 

Nếu biết trước họ sẽ đến, cô đã không phải sáng sớm lặn lội đường xa đến bộ lạc của họ.

 

“Cậu vừa đi đâu thế? Tớ gọi cậu nãy giờ ở ngoài kìa.”

 

Cửa đá vừa mở ra, việc đầu tiên Á Tây dẫn theo hai tên vệ sĩ phía sau bước vào là tò mò nhìn Từ Tĩnh Yên.

 

“Đến bộ lạc của các em, còn cứu một người trong bộ lạc các em.”

 

“Người trong bộ lạc tụi tớ? Ai thế?” Vừa nghe người lạ nói đã cứu người trong bộ lạc mình, Á Tây lập tức lo lắng hỏi.

 

Từ Tĩnh Yên lắc đầu. “Không biết.”

 

Cô có hỏi đâu, nhóc con đó tỏ vẻ không dám nói chuyện nhiều với cô, hỏi làm gì?

 

“Chị có chuyện muốn hỏi các em, tất nhiên chị có thể dùng thức ăn để đổi lấy thông tin.” Từ Tĩnh Yên cũng không định ăn không của người ta.

 

“Chuyện gì thế!” Vừa nghe đến đổi đồ, mắt Á Tây lập tức sáng lên.

 

Từ hôm qua ăn đồ người dị giới cho, nó đã mê mẩn rồi.

 

Dù sao nó lớn đến từng này, chưa bao giờ được ăn món ngon như vậy.

 

Từ Tĩnh Yên lập tức ra hiệu cho con rối nhỏ bên cạnh, thế là con rối nhỏ hỏi các cô ấy về tình hình địa điểm giao dịch.

 

“Ý chị là địa điểm giao dịch à? Cái này tớ biết một chút, ở đó cứ mười ngày mới tổ chức một buổi họp mặt trao đổi vật tư một lần, nhưng mấy hôm trước mới tổ chức một lần, lần sau chắc phải vài ngày nữa.”

 

“Ở đó có rất nhiều vật tư có thể trao đổi, tớ từng lén đi theo tộc trưởng đến đó, có rất nhiều vật tư tớ chưa từng thấy, chỉ là vật tư tụi tớ mang theo đều không quý giá lắm, nhiều người không muốn đổi với tụi tớ.”

 

“Chị muốn đi đổi vật tư à?” Nói xong, Á Tây tò mò nhìn Từ Tĩnh Yên.

 

Từ Tĩnh Yên gật đầu.

 

“Nhưng mà, chị như thế này e là không được đâu, đó là hội họp của tụi tớ, chị… nếu chị xuất hiện ở đó sẽ bị họ bắt mất đấy.”

 

Thấy Từ Tĩnh Yên gật đầu, Á Tây vội vàng xua tay muốn ngăn cô lại.

 

Mấy bộ lạc khác rất ghét người lạ, trước đây nó còn nghe tộc trưởng nói, có một bộ lạc phát hiện một người lạ ở gần lãnh địa của họ, người lạ đó rất hung tàn đã giết mấy người trong tộc họ.

 

Cuối cùng người lạ đó bị bắt, trực tiếp bị ném vào hang dị thú cho dị thú ăn thịt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích